Trần Bình An lại bắt gặp thiếu nữ áo xanh nọ. Nàng lặng lẽ đi sau một người đàn ông trung niên, đầu cúi thấp, đang mải mê gặm chiếc bánh trứng chiên hành lá.
Gương mặt người đàn ông kia lộ vẻ hờ hững, dường như chẳng mảy may vướng bận điều gì trên thế gian.
Sau khi nhìn thấy Trần Bình An, người đàn ông dừng bước, cất lời hỏi:
- Ngươi có phải là thằng nhóc lần trước bị ta đuổi đi không?
Một bóng người tông mạnh vào lưng ông ta. Thiếu nữ áo xanh va phải “bức tường thịt” liền ngơ ngác ngẩng đầu, bấy giờ mới nhìn thấy Trần Bình An. Nàng vừa định mỉm cười, bỗng nhiên vội vàng xoay người đưa lưng về phía cậu, luống cuống tay chân lau vội khóe miệng.
Trần Bình An nén cười, gật đầu chào người đàn ông:
- Nguyễn sư phụ.
Xem ra vị cô nương kia chính là con gái của Nguyễn sư phụ.
Có điều tướng mạo hai cha con thật sự khác biệt một trời một vực, mà cũng may là không giống nhau.
Người đàn ông được Trần Bình An gọi là Nguyễn sư phụ chính là thợ rèn mới đến trấn nhỏ không lâu, hiện đang định cư bên khe suối nhỏ phía nam. Ông ta tiếp tục hỏi:
- Hai ngày nay sao không thấy Lưu Tiện Dương đi rèn sắt?
Trần Bình An vừa định giải thích thay bạn, người đàn ông đã lạnh lùng ngắt lời:
- Ngươi về nói với thằng nhóc kia, hôm nay nếu cái bản mặt hắn vẫn không xuất hiện, thì ngày mai cũng đừng hòng bước chân vào tiệm của ta nữa.
Trần Bình An vội vàng phân trần:
- Nguyễn sư phụ, gia đình huynh ấy xảy ra chút việc gấp...
Người đàn ông không chút khách khí cắt ngang lời thiếu niên:
- Đó là chuyện của hắn, liên quan gì đến ta?
Trần Bình An vốn không phải kẻ khéo mồm khéo miệng, lập tức sững sờ tại chỗ, cuống quýt đến đỏ bừng mặt. Cậu không biết phải mở lời thế nào tiếp theo, chỉ sợ lòng tốt của mình lại hóa ra vụng về, gây thêm phiền phức cho bạn. Cậu đã sớm lĩnh giáo tính khí cương trực, có phần gàn dở của Nguyễn sư phụ rồi.
Thiếu nữ áo xanh đang định nói giúp Trần Bình An vài câu, kết quả lại bị người cha “không ai hiểu con bằng cha” dạy dỗ trước một bước:
- Lo mà ăn bánh của con đi!
Thiếu nữ đầy bụng uất ức, đột nhiên bước nhanh tới, giẫm mạnh một cái lên mu bàn chân của người đàn ông, sau đó dưới chân như có luồng gió cuốn, trong nháy mắt đã vọt đi mất hút.
Người đàn ông thở dài một tiếng, chẳng buồn để ý tới Trần Bình An nữa, tiếp tục sải bước về phía trước.
Trần Bình An cũng thở dài, chạy đến tiệm điểm tâm mua sáu chiếc bánh bao, sau đó lật đật quay về ngõ Nê Bình.
Vừa về đến cửa nhà, cậu đã thấy Lưu Tiện Dương đang ngồi xổm trên đầu tường, nửa thân người nghiêng hẳn về phía sân nhà Tống Tập Tân, dáng vẻ tập trung cao độ như đang nghe lén chuyện gì đó.
Đôi khi Trần Bình An cũng cảm thấy Lưu Tiện Dương thật sự rất thiếu lễ giáo.
Cậu đành phải lên tiếng nhắc nhở:
- Vừa rồi ta gặp Nguyễn sư phụ, ông ấy bảo hôm nay ngươi phải đến tiệm rèn giúp việc, còn nói nếu không thấy bóng dáng ngươi thì sẽ đuổi thẳng cổ.
Lưu Tiện Dương lơ đãng đáp:
- Gấp gáp gì chứ, hạng học đồ tay chân lanh lẹ, lại chịu thương chịu khó như ta, có đốt đuốc tìm khắp thiên hạ cũng chẳng ra người thứ hai. Nguyễn sư phụ chỉ dọa dẫm vậy thôi, ngày mai đi cũng chẳng muộn.
Trần Bình An lắc đầu:
- Ta khẳng định Nguyễn sư phụ không hề nói chơi đâu.
Lưu Tiện Dương bực dọc:
- Lát nữa hãy hay, đừng quấy rầy ta làm việc chính.
Trần Bình An mang đồ ăn sáng cho thiếu nữ áo đen, lại đưa ba chiếc bánh cho Lưu Tiện Dương, còn mình chỉ ăn một cái.
Lưu Tiện Dương nhanh chóng đánh chén sạch sẽ mấy chiếc bánh bao nhân thịt, vừa lau miệng vừa hạ thấp giọng:
- Vừa rồi có một vị khách đến nhà Tống Tập Tân, nhìn qua đã biết là nhân vật tầm cỡ. Nếu ta không lầm, đó chính là vị quan giám sát lò gốm đương nhiệm. Lần trước ông ta mặc quan phục đến lò gốm, lão Diêu chê đám học đồ không nên thân các ngươi làm chướng mắt nên không cho lộ diện, sợ làm hỏng đại sự. Ta thì khác, lão Diêu còn bảo ta biểu diễn kỹ thuật “Khiêu Đao” cho vị đại nhân kia xem đấy.