Khi vầng thái dương khuất sau rặng núi tây, ráng chiều dần trở nên trầm mặc. Mượn chút ánh tà dương cuối cùng còn vương vấn nhân gian, vị khách áo xanh vốn đang đùa giỡn cùng thiếu niên cà nhắc bỗng nhiên dừng lại, đưa mắt nhìn về phía cuối con đường mòn ở phương nam. Thiếu niên cà nhắc thừa cơ đấm mạnh vào vai đối phương một quyền, khiến vị thư sinh kia lảo đảo, nhưng y vẫn không hề để tâm.
Thiếu niên cà nhắc lấy làm lạ, men theo tầm mắt của thư sinh nhìn về phía xa nhưng chẳng thấy gì. Hắn cứ ngỡ vị thư sinh kia cố tình giở trò trêu chọc, đang định vung tay đánh tiếp để sau này đối phương không dám trêu ghẹo cô chủ nữa, thì bỗng nhiên tâm thần chấn động. Hắn vội vàng nằm rạp xuống, áp tai sát mặt đất, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Có một đội kỵ binh đang tiến tới, quân số không hề nhỏ.
Ngoại trừ những binh sĩ trạm dịch thỉnh thoảng lướt qua trấn Hồ Nhi, nơi đây chưa từng thấy đại đội kỵ binh nào xuất hiện. Đám thanh niên trong trấn vì muốn chiêm ngưỡng phong thái của kỵ binh Diêu gia, thường phải rủ nhau lặn lội tới quân trấn Qua Giáp xa xôi mới có cơ hội quan sát đôi lần.
Trong mắt những thiếu niên nghèo khó tại trấn Hồ Nhi, giáp sắt, chiến mã, nỏ nhẹ cùng đại đao chính là những thứ mang đậm khí phách nam nhi nhất thiên hạ. Thiếu niên cà nhắc cũng không ngoại lệ, chỉ hiềm nỗi đám bạn đồng lứa trong trấn chẳng bao giờ chịu dẫn hắn đi cùng.
Lúc này, thiếu niên cà nhắc gạt vị khách áo xanh sang một bên, vội vã chạy vào sảnh chính báo tin cho cô chủ. Phu nhân khẽ ngáp một cái, uể oải nói:
- Biết rồi, đám quân gia này chắc chắn là khinh thường khách điếm của chúng ta cùng cái trấn Hồ Nhi nhỏ bé này. Có lẽ họ đang hành quân gấp trong đêm để tới quân trấn Qua Giáp ở phía bắc, không cần bận tâm làm gì.
Thiếu niên cà nhắc "à" một tiếng, lập tức lao ra khỏi khách điếm, thoăn thoắt leo lên nóc nhà, đưa tay che ngang mày nhìn về phía xa. Thừa dịp trời còn chưa tối hẳn, vẫn còn có thể nhìn rõ cảnh vật, hắn muốn tận mắt chứng kiến quân phục của kỵ binh biên thùy ra sao. Để lần tới khi bị cô chủ sai vào trấn mua dầu gạo, hắn có cái để khoe khoang với đám bạn đồng trang lứa kia.
Phía xa, bụi đất tung mù mịt trên con đường mòn, tiếng rung động từ mặt đất truyền lại mỗi lúc một rõ ràng hơn.
Thế nhưng sắc trời chẳng đợi người. Thiếu niên cà nhắc lòng dạ nóng như lửa đốt, vội vàng trèo xuống khỏi nóc nhà, chạy vào sảnh chính hỏi cô chủ xem có thể treo đèn lồng lên không. Phu nhân trừng mắt mắng:
- Treo đèn lồng sớm như vậy, tiền dầu nến tính cho ai?
Thiếu niên cà nhắc vỗ ngực dõng dạc:
- Tính cho tôi! Nếu không được thì cứ ghi nợ vào sổ của lão lưng gù trước đã.
Phu nhân khẽ gật đầu. Thiếu niên cà nhắc lộ vẻ hân hoan, vội vàng đem hai ngọn đèn lồng đỏ thẫm treo bên ngoài khách điếm. Hắn vừa định trèo lên mái nhà thì chợt thấy một kỵ binh tách khỏi đại lộ, lặng lẽ hiện thân trước cửa. Kỵ binh này khoác trên mình bộ giáp trụ rực rỡ hoa mỹ, khác hẳn với vẻ giản dị mộc mạc của biên quân Diêu gia.
Viên kỵ binh kia tháo mũ chiến xuống ôm trước ngực, vẻ mặt lạnh nhạt hỏi:
- Ở đây có bán rượu mơ phải không?
Thiếu niên cà nhắc nuốt khan một ngụm nước bọt, thấp thỏm đáp:
- Bẩm quân gia, có bán ạ.
Viên kỵ binh trầm giọng ra lệnh:
- Trong vòng một nén nhang, bảo chủ quán dọn dẹp khách điếm cho sạch sẽ, sau đó chuẩn bị năm bàn thức ăn, mang loại rượu mơ thượng hạng nhất ra đây. Chi phí sẽ thanh toán sòng phẳng, không thiếu một xu. Nếu rượu mơ quả thực ngon như lời đồn, ắt có trọng thưởng. Nhớ kỹ, sau khi chúng ta vào quán sẽ có người kiểm tra từng phòng, nếu phát hiện kẻ nào còn lảng vảng bên trong, giết không tha. Chờ chúng ta rời đi, khách khứa mới được quay lại.
Nói đoạn, y đội lại mũ chiến, quay đầu ngựa rồi thúc ngựa lao đi.
Thiếu niên cà nhắc đứng ngây người tại chỗ. Vị khách áo xanh vẫn một mình ngồi bên ngưỡng cửa khách điếm, con chó vàng đã chui tọt vào ổ, còn hắn thì vẫn chưa có chỗ nương thân. Thấy thiếu niên còn đang ngẩn ngơ, vị khách kia liền nhắc nhở:
- Mau vào bẩm báo với Cửu Nương đi. Chọc giận đám quý nhân kinh thành này thì khách điếm của các ngươi đừng hòng mở cửa được nữa.
Thiếu niên cà nhắc vội vã chạy vào sảnh chính, thấy phu nhân và ông lão lưng gù đang chụm đầu bàn bạc. Thiếu niên vừa xuất hiện liền bị giao ngay trọng trách. Phu nhân bảo hắn lên lầu giải thích rõ tình hình với quan khách, khuyên họ mau chóng rời đi để tránh họa sát thân.