Trước khi tiến vào trấn nhỏ biên thùy, trên đường đi qua một khách điếm hiu quạnh, bên ngoài treo một lá cờ rượu cũ kỹ nhăn nhúm. Trần Bình An lắc nhẹ bầu rượu, quyết định ghé vào mua thêm một ít. Hắn vốn có thể phân biệt được rượu ngon hay dở. Từ rượu Vong Ưu của Hoàng Lương phúc địa đến rượu ủ lâu năm của đảo Quế Hoa, hắn đều đã từng nếm qua; rượu ở các quán ven đường cũng mua không ít, thế nên yêu cầu cũng chẳng khắt khe.
Bên ngoài khách điếm có một con chó vàng gầy trơ xương đang nằm phơi nắng. Trông thấy ba người Trần Bình An từ xa đi tới, nó liền chồm dậy, nhe răng sủa vang đầy hung dữ.
Đây là đạo đãi khách kiểu gì vậy?
Một gã sai vặt đi khập khiễng xách theo con dao chạy ra, dùng mũi dao chỉ vào con chó kia, hùng hổ quát:
- Còn sủa nữa, lão tử sẽ chặt đầu chó của ngươi!
Con chó lập tức ủ rũ nằm rạp xuống đất.
Thiếu niên khập khiễng ngẩng đầu nhìn ba vị khách hiếm hoi, vội vàng giấu con dao ra sau lưng, cười hì hì nói:
- Các vị quan khách chớ sợ. Nơi này của chúng ta không phải hắc điếm, bảo đảm là nơi làm ăn lương thiện, trong sạch nhất vùng.
Dường như lo sợ khách sẽ quay đầu bỏ chạy, hắn liền nhanh nhảu hô lớn vào trong sảnh:
- Bà chủ, có khách đến, mau lau bàn cho sạch! Có vị công tử anh tuấn mà bà thích nhất đây, lại còn là người đọc sách nữa!
Dứt lời, hắn lại vội vàng xoay người, khom lưng đưa tay mời:
- Mời các vị quan khách vào trong ngồi. Nơi này có rượu mơ ủ theo bí phương tổ truyền của bà chủ, còn có món thịt dê nướng sở trường của sư phụ ta. Khắp biên cảnh ngàn dặm này chỉ có một nhà, không có chi nhánh thứ hai đâu.
Ba người Trần Bình An bước vào khách điếm.
Sảnh chính ở tầng trệt là nơi dùng bữa uống rượu, bàn ghế không nhiều, có lẽ do việc kinh doanh vắng vẻ. Tầng hai là nơi dành cho khách trọ nghỉ ngơi.
Lúc này trong sảnh không có khách khứa nào khác, chỉ có một phu nhân đang gác chân lên ghế dài thong thả cắn hạt dưa, liếc mắt nhìn về phía "người đọc sách" mà thiếu niên khập khiễng vừa nhắc tới. Ban đầu nàng cũng chẳng ôm hy vọng gì, thầm nghĩ tên tiểu tử kia chỉ như con dòi trong hố phân, nào có kiến thức gì, cả đời này chắc cũng chẳng biết hai chữ "anh tuấn" viết thế nào.
Phu nhân mặc một bộ bào y màu vàng viền đỏ, vạt áo đối xứng, hoa văn xoắn ốc, tay áo rộng rãi. Chất liệu bào y không hề tầm thường, kiểu dáng cũng đẹp, chỉ là hơi cũ kỹ, trông như bị bám một lớp dầu mỡ. Gương mặt nàng đầy đặn hồng hào, tư thái thướt tha, tuy đã ngoài ba mươi nhưng dung mạo vẫn không thua kém gì thiếu nữ đôi mươi.
Đôi mắt phu nhân sáng lên, thốt ra một tiếng "ôi chao" đầy vẻ nũng nịu quyến rũ, lập tức vung tay ném nắm hạt dưa xuống đất, sau đó dùng mũi giày thêu gạt vào dưới gầm bàn.
Nàng lắc lư vòng eo liễu mảnh mai, tựa như rắn nước uốn lượn tiến về phía Trần Bình An. Sau khi đến gần, nàng nhẹ nhàng đặt một tay lên vai hắn, thuận thế bóp nhẹ một cái. Thật không nhìn ra, lão nương lần này nhặt được bảo bối rồi. Không bàn tới dung mạo tuấn tú, đây còn là một kẻ có sức lực, chẳng phải hạng thêu hoa dệt gấm, hữu danh vô thực.
Trần Bình An thấy nàng lấn tới, còn muốn vỗ vào ngực mình, lập tức dịch sang ngang một bước khiến bàn tay nàng vỗ vào khoảng không. Hắn mỉm cười nói:
- Bà chủ, ta muốn mua vài cân rượu. Không dùng cơm cũng không nghỉ lại, mua rượu xong sẽ đi ngay. Nghe tiểu nhị nói ở đây có thanh mai tửu gia truyền, không biết giá cả ra sao?
Phu nhân mất hứng thu tay lại, bĩu môi nói:
- Công tử vội vã đến trấn Hồ Nhi kia sao? Chẳng phải ta vì muốn buôn bán mà hù dọa ngài, nơi ấy thường xuyên có tà túy lộng hành, rất dễ khiến người ta bị quỷ ám. Năm nay lại càng hung hiểm hơn, không ít thương nhân và lữ khách đã gặp họa. Tuy chưa từng có người mất mạng, nhưng kẻ bị điên điên khùng khùng thì đếm không xuể mười ngón tay.
- Cho nên công tử vẫn nên ở lại điếm của chúng ta thì hơn. Thanh mai tửu muốn bao nhiêu bình có bấy nhiêu, giá cả lại phải chăng. Loại rượu ủ năm năm là tốt nhất, hai bình mới có giá một lượng bạc. Lại gọi thêm một con dê nướng, ăn uống một bữa no say. Buổi tối nghỉ ngơi ở đây, đến lúc đó...
Nói đến đây, chân mày phu nhân hơi nhếch lên, ánh mắt đong đưa tình tứ: