Trần Bình An gánh nước về nhà Lưu Tiện Dương, trút vào lu nước trong bếp, sau đó chạy đến trước cửa phòng gọi khẽ:
- Lưu Tiện Dương, ta mượn chút củi lửa dầu muối nhà ngươi, nấu bát canh cá cho Ninh cô nương tẩm bổ, được không?
Lưu Tiện Dương đang ngủ nướng, vẻ mặt hớn hở như đang chìm trong mộng đẹp, bất ngờ bị đánh thức liền tức tối gầm lên:
- Họ Trần kia! Ngươi có thôi đi không? Ta vừa nằm mơ thấy Trĩ Khuê mỉm cười với mình! Mau đền Trĩ Khuê lại cho ta!
Trần Bình An khẽ lắc đầu, chợt nhớ ra một chuyện bèn áy náy nói:
- Lúc nãy quả thực có gặp Trĩ Khuê ở giếng Thiết Tỏa, nhưng bị Mã bà bà gây hấn nên nhất thời quên mất việc chào hỏi giúp ngươi. Lát nữa ta đi đưa canh cá cho Ninh cô nương, nhất định sẽ chuyển lời giúp ngươi.
Lưu Tiện Dương bật người dậy như cá chép quẫy đuôi, vội vàng khoác áo vào rồi chạy ra ngồi bệt xuống ngưỡng cửa chính điện, nhìn bóng dáng gầy gò đang bận rộn trong bếp, cười hì hì nói:
- Lát nữa ta đi cùng ngươi. Đúng rồi, hôm nay Trĩ Khuê mặc bộ thạch lựu quần đỏ thắm kia, hay là bộ màu xanh nhạt? Ái chà, đợi ta gom đủ hai trăm đồng tiền là có thể mua hộp phấn chạm rồng giá hơn trăm đồng kia rồi. Ta biết nàng thích nó từ lâu, chỉ là không nỡ mua thôi.
- Tất cả là tại tên Tống Tập Tân xấu tính lại hủ lậu kia, thật đúng là keo kiệt. Bản thân hắn thì ăn mặc chẳng khác gì đám công tử bột ở đường Phúc Lộc, chỉ khổ thân Trĩ Khuê quanh năm suốt tháng chẳng có lấy mấy bộ y phục mới. Nếu ta là thiếu gia nhà nàng, bảo đảm nàng thích gì ta mua nấy, còn sung sướng hơn cả thiên kim tiểu thư ở đường Phúc Lộc, phải gọi là vạn kim đại tiểu thư mới đúng!
Trần Bình An chẳng buồn bận tâm đến mấy lời lảm nhảm của Lưu Tiện Dương. Cậu thực sự không hiểu nổi vì sao gã lại si mê Trĩ Khuê đến vậy. Chẳng phải cậu xem thường thân phận tỳ nữ của nàng, cũng không phải chê nàng thiếu nhan sắc, chỉ là cậu luôn cảm thấy giữa nàng và Lưu Tiện Dương, nhìn thế nào cũng không thấy có chút duyên phận nào.
Trần Bình An tò mò hỏi:
- Sao ngươi cũng gọi nàng là Trĩ Khuê, không gọi là Vương Chu nữa?
Lưu Tiện Dương nhe răng cười nói:
- Sau khi biết ngay cả ngươi cũng chẳng hiểu hai chữ "Trĩ Khuê" viết thế nào, ta cũng chẳng buồn bận tâm nữa.
Trần Bình An bất lực đáp:
- Ngươi so bì với ta thì có ích gì, phải so với Tống Tập Tân ấy. Trĩ Khuê có phải nha hoàn của ta đâu.
Lưu Tiện Dương cười khẩy:
- Gã kia cũng chẳng phải cái gì cũng hơn được ngươi. Ví như đời này, gã đã từng được cất tiếng gọi hai chữ "cha mẹ" bao giờ chưa? Chưa từng, đúng không? Vậy chẳng phải là kém xa Trần Bình An ngươi sao? Cũng chẳng trách mẹ của Cố Xán, hay đám đàn bà như Mã bà bà lại độc mồm độc miệng đến thế.
- Tên Tống Tập Tân kia xem ra cũng chẳng phải hạng tử tế gì. Nếu không, tại sao gã không đường đường chính chính vào ở trong phủ đệ của quan Giám sát, mà lại cam tâm tình nguyện đến ngõ Nê Bình các ngươi chịu khổ? Cái thói kiêu căng tự phụ, coi khinh người khác của gã, bị người ta vấy bẩn, mắng là đồ con hoang cũng chẳng oan ức gì.
Trần Bình An đứng dậy bước tới cửa bếp, khẽ nhắc:
- Lưu Tiện Dương, tuy ta và Tống Tập Tân không tính là bằng hữu, nhưng ngươi nói người ta như vậy thì có hơi...
Lưu Tiện Dương vội giơ hai tay lên, kiên quyết cắt ngang lời lẩm bẩm của Trần Bình An, rồi tinh quái nói:
- Thôi, ta không nói nữa là được chứ gì? Cái tính khí bướng bỉnh dở hơi này của ngươi rốt cuộc là học từ ai vậy? Ông nội ta từng kể, phụ mẫu của ngươi đều là những người vô cùng hiền hậu, nhất là mẹ ngươi, nói năng nhỏ nhẹ, lại hay cười, tính tình tốt đến mức không có chỗ nào để chê. Ông còn nói, năm xưa Mã bà bà mắng khắp lượt người trong mấy con ngõ quanh đây, nhưng cứ hễ gặp mẹ ngươi là lại tươi cười hớn hở, chẳng dám gây sự bao giờ.
Trần Bình An nghe vậy thì cười rạng rỡ, không khép miệng được.
Lưu Tiện Dương phất tay xua đuổi:
- Mau đi nấu canh cho "nàng dâu nhỏ" nhà ngươi đi.
Trần Bình An lườm hắn một cái:
- Có giỏi thì ngươi đến trước mặt Ninh cô nương mà nói xem?
Lưu Tiện Dương cười hì hì:
- Ngươi ngốc chứ ta đâu có ngốc.
Lát sau, Trần Bình An bưng một hũ sứ nhỏ đi ra. Hai người khóa kỹ cửa nhà cửa viện, cùng nhau hướng về ngõ Nê Bình. Khi tới trước sân nhà mình, thấy cậu ngoan ngoãn đứng gõ cửa, Lưu Tiện Dương mới vỡ lẽ, hóa ra tên này đã giao toàn bộ chìa khóa cho thiếu nữ áo đen kia rồi. Hắn thầm cảm thán, tên tiểu tử này đúng là hết thuốc chữa.