Bảy vị cao thủ giang hồ lẫy lừng, chia thành mấy nhóm vây giết Trần Bình An. Dẫu cho tâm cơ ban đầu của mỗi người có khác biệt, nhưng hiện tại "Phấn Kim Cương" Mã Tuyên, thiếu nữ ôm tỳ bà và Nha Nhi của Ma giáo đều đã ngã xuống trên con đường này.
Phùng Thanh Bạch lấy danh nghĩa du hiệp bôn ba thiên hạ, vốn là một kẻ điên cuồng, vì đạt mục đích mà chẳng từ thủ đoạn. Hắn phá tường tập kích, nhưng không thể một kiếm đoạt mạng Trần Bình An, ngược lại còn khiến Nha Nhi phải chôn vùi hơn nửa cái mạng.
Mỹ nhân đi guốc gỗ, kẻ vốn có hy vọng lấy thân nữ nhi kế vị giáo chủ Ma giáo, đến giờ vẫn không thể gượng dậy. Một bên má nàng dán chặt vào mặt đường lạnh lẽo, bàn tay ngọc thon dài khẽ cào móng tay lên phiến đá xanh. Ánh mắt nàng nhìn về phía "Trâm Hoa Lang" Chu Sĩ, tràn đầy thống khổ và khẩn cầu. Lúc trước tuy chỉ là lời đùa cợt, muốn Chu Sĩ hứa rằng sẽ không để nàng chết ở nơi này, hắn cuối cùng cũng đã nhận lời, nhưng vì sao giờ đây vẫn chần chừ không ra tay?
Trâm Hoa Lang Chu Sĩ chẳng chút áy náy, thậm chí còn liếc nhìn nàng một cái, mỉm cười như lời hỏi thăm.
Lục Phảng vẫn án binh bất động. Tiền Đường với hành tung xuất quỷ nhập thần đã giao thủ với Trần Bình An, nhưng chẳng chiếm được chút ưu thế nào.
Chu Sĩ cầm chuỗi tràng hạt đỏ tươi, khẽ vân vê, lên tiếng:
- Hiện giờ trong số những người còn đứng vững, Chu Sĩ ta là kẻ vướng chân vướng tay nhất, nhưng kế tiếp ta cam đoan sẽ dốc toàn lực đối phó với tên này. Lục tiên sinh, Tiếu Kiểm Nhi, Phùng Thanh Bạch, hôm nay chúng ta có thể gạt bỏ hiềm khích, đồng tâm hiệp lực đối địch chăng?
Tiền Đường nở nụ cười rợn người, gật đầu nói:
- Bất luận cuối cùng ai giết được tên này, ta chỉ cần một thứ trên người hắn, chính là môn tiên thuật rút đất thành tấc kia. Nếu như không lấy được, thù lao sẽ phải tính theo cách khác.
Ánh mắt Phùng Thanh Bạch nóng rực nhìn chằm chằm Trần Bình An:
- Nhát kiếm cuối cùng kết liễu hắn nhất định phải do ta vung ra. Về phần gia sản trên người hắn, ta không lấy một món nào. Ngay cả món pháp bảo có được sau khi chém chết trích tiên nhân, ta cũng có thể giao ra cho các ngươi tùy ý định đoạt.
Chu Sĩ nhìn lướt qua Nha Nhi đang thoi thóp, mỉm cười:
- Ta chỉ cần nàng ta.
Lục Phảng dứt khoát chốt lại:
- Cứ quyết định như vậy đi.
Phùng Thanh Bạch hoành kiếm trước ngực, ngón tay búng nhẹ vào lưỡi kiếm, nụ cười mang theo vài phần thâm ý:
- Lục kiếm tiên, lão nhân gia ngài cũng đừng khoanh tay đứng nhìn nữa. Cẩn thận kẻo trộm gà không thành lại mất nắm gạo, cuối cùng chúng ta lại trở thành đá mài dao cho đối phương. Ngài là cao thủ chủ chốt bên phía chúng ta, nếu cứ mãi che che giấu giấu, dùng tính mạng bọn ta để dò xét nông sâu, ta cũng chẳng buồn hầu hạ nữa. Cùng lắm là rút chân khỏi vũng nước đục này, mặc cho các người muốn làm gì thì làm.
Lục Phảng mỉm cười đáp:
- Cứ an tâm.
Dứt lời, lòng bàn tay vị kiếm tiên đỉnh Điểu Khám tì lên chuôi kiếm, dùng tư thế nắm quyền nhấc bổng thanh "Đại Xuân" cùng cả bao kiếm lên khỏi mặt đất.