Hai ngón tay Chu Phì khẽ khép, hồn phách cô gái ngưng tụ thành một hạt châu trắng muốt như tuyết nơi đầu ngón tay, đoạn nhẹ nhàng thu vào trong tay áo. Y ngẩng đầu nhìn lão tăng của chùa Kim Cương, không còn muốn nói lời đưa đẩy như trước, dứt khoát vào thẳng vấn đề:
- Trở lại chuyện của bộ y phục kia. Ta biết chắc chắn có liên quan đến ngươi, vì chuyện này mà Chủng Thu còn từng đến chùa tìm ngươi.
Nhưng lão tăng vẫn chưa muốn bàn vào chuyện chính, ánh mắt đượm vẻ hoài niệm, dõi nhìn về cánh rừng xanh thẳm rậm rạp ngoài hiên:
- Bần tăng có một vị sư đệ, thuở thiếu thời từng cùng nhau tu tập Phật pháp. Đệ ấy nói rằng không thể cam lòng nhìn những chuyện bi thương của nhân gian, nhìn thấy rồi khó tránh khỏi suy tư, thế gian vốn có Phật mà vẫn khổ đau như vậy, cho dù đệ ấy tu thành Phật thì có thể làm được gì? Sau đó ta rời khỏi ngôi chùa nhỏ ở quê hương, chẳng hay vị sư đệ kia hôm nay...
- Đã thành Phật chưa?
Chu Phì nén xuống cơn giận trong lòng, khẽ lắc đầu cười nhạt:
- Nơi nhỏ bé nhường này thì thành Phật cái nỗi gì. Lão hòa thượng, ngươi nghĩ quá nhiều rồi.
Lão tăng lắc đầu:
- Ta chỉ muốn biết sư đệ còn tại thế hay không. Bấy nhiêu năm qua, vẫn luôn nhớ mãi hương vị bát cháo do đệ ấy nấu.
Chu Phì lại toan đứng dậy:
- Chẳng thèm dây dưa với ngươi nữa, để ta tiễn ngươi một đoạn đường, tự mình xuống dưới đó mà hỏi xem sư đệ ngươi giờ còn biết nấu cháo hay không.
Sắc mặt lão tăng vẫn điềm nhiên, mỉm cười đáp:
- Nếu ta giúp ngươi đoạt được Kim Thân La Hán, ngươi có thể hứa với ta một chuyện chăng?
Chu Phì lại ngồi xuống, cảm thấy có chút thú vị:
- "Ta"?
Lão tăng đưa tay xoa xoa cái đầu trọc, bùi ngùi cảm thán:
- Ta không muốn làm hòa thượng nữa. Từ nhỏ đã bị bỏ rơi trước cổng chùa, may nhờ sư phụ hảo tâm thu nhận. Trước kia ngày ngày cùng sư đệ suy nghĩ viển vông, thực ra trong lòng vẫn luôn khao khát có được một chiếc lược.
Chu Phì ôm bụng cười ha hả.
Lão tăng cởi bỏ tấm áo cà sa khoác ngoài, xếp lại ngay ngắn rồi đặt sang một bên, khẽ giọng:
- Nhờ ngươi giúp cô ấy tìm một lối thoát, đừng để bị giam cầm ở cái "chốn nhỏ bé" này nữa.
Một bộ y phục màu xanh với ống tay áo phất phơ đột ngột hiện ra nơi góc nhà. Đám mỹ nhân đứng ngoài hiên vốn đã hầu hạ Chu Phì nhiều năm, kiến thức không phải ít, nhưng khi tận mắt nhìn thấy xiêm y trôi nổi giữa không trung như vậy vẫn không khỏi kinh ngạc.
Tà áo bay đến bên cạnh lão tăng, gấu váy chậm rãi hạ xuống mặt đất, cuối cùng thấp thoáng hiện ra tư thế quỳ ngồi.
Sau khi lão tăng cởi bỏ tấm áo cà sa, lời lẽ cũng chẳng còn dè dặt kiêng dè như trước:
- Bao nhiêu năm qua, ta thủ vai tăng nhân thắp đèn, lại làm sư giảng kinh cho chùa Kim Cương này, ngày qua ngày, năm lại qua năm. Ngần ấy thời gian, ta đã thuyết giảng không biết bao nhiêu kinh văn Phật pháp cho chúng nghe, đủ mọi hạng người, đủ mọi thân phận. Thế nhưng chúng nghe thì cứ nghe, mà sa trường chiến trận vẫn cứ đánh, ân oán giang hồ vẫn cứ báo. Chẳng lẽ hạng hòa thượng như ta lại phải cầm đao đi trừ bạo an dân, lấy sát niệm để dập tắt giết chóc? Hay là kề đao vào cổ, cưỡng ép bọn họ phải hướng thiện hướng Phật?
Thiếu nữ áo xanh khẽ nhấc ống tay áo che ngang cổ áo, tựa như đang che miệng cười duyên.
Lão tăng nhìn chăm chú vào Chu Phì:
- Liệu có làm được không?
Chu Phì không vội trả lời. Lão tăng chùa Kim Cương trước mắt chính là một vị thánh nhân Phật môn của vùng trời đất này, sở trường đề bảng, nét chữ tựa như chày kim cương, khí thế hùng hậu vô song. Y khẽ thở dài:
- Kẻ làm ăn vẫn nên giữ lấy chút thành tín. Lão hòa thượng, chẳng lẽ ngài thật sự không biết, nếu có được phúc duyên như vậy thì sẽ có thể rời khỏi nơi này sao?
Lão tăng quay đầu nhìn bóng dáng áo xanh, bất đắc dĩ đáp: