Trong viện nhỏ, đứa trẻ chủ nhà sau khi sợ hãi đến cực điểm, trái lại chẳng còn sợ hãi nữa. Giờ đây trên thế gian chỉ còn lại mình cậu đơn độc. Cậu vốn chỉ là một đứa trẻ vừa mới vỡ lòng dăm ba cuốn sách, nào đã hiểu thế nào là nhẫn nhục cầu toàn. Lúc này, khuôn mặt non nớt đong đầy hận thù, cậu nghiến răng nghiến lợi hỏi:
- Ngươi tên là gì?
Đinh Anh mỉm cười đầy hứng thú.
Đứa trẻ gằn giọng bổ sung:
- Ta nhất định sẽ giết ngươi! Ta phải báo thù cho cha mẹ, cho cả nội tổ và nội mẫu!
Đinh Anh chỉ tay vào mình, cười đáp:
- Ta ư? Thế nhân thường gọi ta là Đinh lão ma, bất kể chính tà lưỡng đạo cũng chẳng ngoại lệ. Đệ tử trong giáo thấy ta, đại khái vẫn tôn xưng một tiếng "Thái thượng giáo chủ". Còn tên thật là Đinh Anh, đã bao năm rồi ta không dùng đến.
Lão lại hỏi ngược lại:
- Vậy còn ngươi, tên gọi là chi?
Giọng đứa trẻ run rẩy, nhưng vẫn cố gào thật lớn:
- Tào Tình Lãng!
Đinh Anh trêu chọc:
- Cái tên này của ngươi thật biết chiếm tiện nghi, lại thêm căn cốt thân thể này, sau này hành tẩu giang hồ phải cẩn thận kẻo bị người ta đánh cho.
Lão phất tay áo, một luồng kình phong quét qua cửa sổ giấy phòng bên, phát ra tiếng ong ong trầm đục. Cánh cửa giấy mỏng manh ấy vậy mà không hề sứt mẻ, tựa như có thứ gì đó bên trong phòng vừa bị đánh bật trở lại.
Tào Tình Lãng chẳng thể nhìn thấu thủ đoạn huyền diệu này, tức đến mặt mày tái mét, mắng nhiếc:
- Nói càn!
Thân nhân đều đã tạ thế, cái tên cha sinh mẹ đẻ đặt cho chính là chút niệm tưởng cuối cùng còn sót lại của cậu.
Đinh Anh chẳng hề để tâm, thấy trong sân có mấy con gà mái đang thong dong mổ đất, lão liền đứng dậy bước vào gian bếp, vốc một nắm gạo từ trong hũ, rồi trở lại chỗ cũ thong thả rải xuống. Đám gà mái lập tức vỗ cánh ùa tới, tranh nhau mổ hạt.
Lão cười bảo:
- Thế nhân ai nấy đều khiếp sợ ta, nhưng ngươi xem, lũ cầm thú này lại chẳng hề kinh hãi.
Lão hơi khom người, đổ người về phía trước:
- Như vậy chẳng lẽ đám cao thủ tông sư, hay quân vương tướng soái gì đó, cũng không bằng một con gà sao?
Tào Tình Lãng tuổi còn quá nhỏ, tâm trí giờ đây chỉ ngập tràn huyết hải thâm thù, nào có tâm hơi đâu mà suy ngẫm những điều đó. Cậu trừng mắt nhìn chằm chằm vào đại ma đầu giết người không ghê tay trước mặt, chỉ hận bản thân sức mọn lực hèn. Trong lòng cậu khẽ động, chợt nhớ tới trong bếp vẫn còn một con dao chẻ củi vốn chẳng mấy khi mài giũa. Ở chốn kinh sư này, những tiểu gia đình sung túc như Tào gia vốn có đủ tiền bạc để gọi phu bán than dừng xe trâu trước cửa. Con dao chẻ củi kia trong nhà chẳng qua cũng chỉ để bày biện cho có mà thôi.
Đinh Anh ngước nhìn trời cao, tự vấn tự đáp:
- Đương nhiên không phải như vậy, kẻ vô tri thì không biết sợ mà thôi. Có đôi khi một con mãnh ưng lướt qua bầu trời, lũ chuột đồng nơi ruộng lúa chỉ biết vội vàng bảo vệ hạt thóc dưới chân mình. Trong thiên hạ này của chúng ta, hạng người như vậy không nhiều nhưng cũng chẳng ít, so với hạng phàm phu tục tử cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, tầm mắt chỉ có thể chạm đến cái bóng râm kia mà thôi. Chẳng hạn như Du Chân Ý của nước Tùng Lại chuyển sang tu tiên, lão đầu bếp trong phủ thái tử nước Nam Uyển các ngươi, hay như vị lão tăng giảng kinh trong chùa Kim Cương kia.
Nói đoạn, lão bỗng đứng dậy, rung nhẹ hai vạt áo, đầu ngón tay búng khẽ. Từng luồng khí kình mãnh liệt ngưng tụ thành tơ, bắn thẳng về phía cửa sổ phòng bên. Lão ra tay cực nhanh, luồng khí tức màu lục đậm không ngừng kết tụ bên bậu cửa, tạo thành những điểm sáng li ti tựa như một bức họa tinh hà lấp lánh.
- Lại còn có một số vị khách từ phương xa tới, lai giả bất thiện, thiện giả bất lai, thảy đều được chúng ta gọi là “trích tiên nhân”. Bọn họ dạo chơi nhân gian, giống như vệt đuôi sao chổi quét qua, đến cũng vội vàng mà đi cũng vội vàng. Còn như nhân gian này ra sao, gây ra tai họa lớn thế nào, cục diện hỗn loạn đến mức nào, trước giờ bọn họ đều không mảy may để tâm, chẳng hề quan tâm đến những vui buồn ly hợp của thế gian này.
Đinh Anh mỉm cười, làm một động tác như đang lật sách, sau đó khẽ vỗ tay, tựa hồ vừa khép lại một quyển thư tịch:
- Những người này giống như lúc nhàn rỗi xem vài cuốn sách tiêu khiển, cứ thế lật qua lật lại. Trong sách có viết “lễ nhạc băng hoại”, “máu chảy ngàn dặm” hay “sinh linh đồ thán” hay không, bọn họ đều chẳng đoái hoài. Một gia tộc lễ nghĩa truyền thừa ngàn năm, phủ đệ thánh nhân dòng dõi thư hương, bỗng nhiên lại xuất hiện một kẻ quái thai, bị hắn dâm loạn đến mức rối ren loạn lạc. Một tiểu quốc nằm nơi góc biển chân trời, xuất hiện một vị hoàng đế dã tâm bừng bừng, vốn chẳng am hiểu binh pháp nhưng lại cực kỳ hiếu chiến. Chỉ trong vòng hai mươi năm, một nửa trai tráng trong nước đều đã vùi thây nơi sa trường.
Tào Tình Lãng nào thấu hiểu được những đại đạo lý này, cậu chỉ đang chìm đắm trong thù hận khôn nguôi:
- Vậy ngươi đã làm gì? Ngươi chỉ biết giết chết cha mẹ và ông bà của ta...
Cậu thốt lên trong tiếng nấc bi phẫn:
- Ngươi mà là anh hùng hảo hán cái gì, ngươi chỉ là một đại ma đầu tội ác tày trời!
Đinh Anh dường như cố ý muốn trêu đùa cậu, bèn học theo tiếng khóc “hu hu” của cậu vài tiếng, sau đó cười lên ha hả. Thật chẳng rõ đây là tính trẻ con chưa tan, hay là tâm trí đã phát điên mất rồi.
Tào Tình Lãng căm phẫn đến mức toàn thân run rẩy. Đinh Anh lại nở nụ cười nhạt, thong thả nói:
- Kỳ thực đám trích tiên nhân kia làm gì, có liên can gì tới ta? Chẳng qua ta chỉ muốn mượn cớ giết người, giết vài kẻ thú vị mà thôi.
Lão giơ cánh tay, lấy bàn tay làm đao, liên tục hư chém như đang băm thịt:
- Một tên trích tiên nhân, hai tên trích tiên nhân, ba tên rồi bốn tên, cứ thế mà chém chết hết. Ngoài bọn chúng ra, còn có cái gọi là “mười người đứng đầu” ngoại trừ ta, cùng với “mười người kế tiếp”. Kẻ nào thú vị thì giữ lại, kẻ nào chướng mắt thì giết sạch không tha.
Giữa tiếng nức nở nghẹn ngào của Tào Tình Lãng, Đinh Anh ngước mắt nhìn lên màn trời.
Lần này có chút khác biệt so với sáu mươi năm trước, thế nên lão mới chọn cách tọa trấn nơi đây chứ không tự mình xuất thủ. Dẫu sao lão cũng chẳng điên đến mức đơn thương độc mã khiêu chiến chín, thậm chí là hơn mười vị cao thủ đỉnh cấp. Sáu mươi năm trước từng có kẻ định làm vậy, muốn độc chiếm khí vận võ đạo của thiên hạ, kết quả là thảm bại khôn cùng.
Nếu chủ nhân trẻ tuổi của thanh phi kiếm kia có thể sống sót, hẳn sẽ khiến mọi người kinh ngạc không thôi.
Đến lúc đó, Đinh Anh lão sẽ đích thân ra mặt, khiến cho sự kinh ngạc kia tan thành mây khói.
Đinh Anh hiểu rõ thiên hạ này chẳng khác nào một vò nuôi cổ, trong lòng lão ẩn giấu một bí mật không thể tiết lộ cho ai. Để vạch trần bí mật này, lão chỉ bận tâm duy nhất một chuyện. Nếu lão khiến cho sáu mươi năm nuôi cổ này hóa thành công dã tràng, liệu người nọ có xuất hiện gặp lão hay không, rốt cuộc là kẻ nào sẽ tìm đến trước mặt lão.