Người đàn ông trung niên chậm rãi bước ra từ dưới bóng cây, tay nắm đốc kiếm. Đốc kiếm chúc xuống, đung đưa qua lại, chẳng giống một kiếm khách chút nào, trái lại giống như đứa trẻ tinh nghịch đang cầm chiếc trống lắc.
Khi y xuất hiện trong tầm mắt mọi người, đám người Mã Tuyên, thiếu nữ ôm tỳ bà, Tiền Đường, Chu Sĩ và Nha Nhi thảy đều biến sắc.
Lục Phảng chẳng thèm liếc mắt nhìn những cao thủ đỉnh cấp vốn có danh tiếng lẫy lừng trên giang hồ này, chỉ cười nói với Trần Bình An:
- Nghĩ nhiều rồi, ngươi vẫn chưa có được thể diện lớn như vậy đâu. Giang hồ trăm năm qua ở nơi này, e rằng cũng chỉ có một mình Đinh Anh mới đủ tư cách. Còn ngươi...
Y vươn cánh tay còn lại ra, khẽ lắc ngón tay:
- Vẫn chưa đủ tầm.
Dưới sự chứng kiến của mọi người, y cắm trường kiếm xuống đất, lòng bàn tay tì lên đốc kiếm, dáng vẻ lười nhác, cười ha hả nói với mấy nhóm người kia:
- Đừng ngây ra đó nữa, các ngươi cứ tiếp tục đi. Nếu thật sự không giết nổi, ta ra tay cũng chưa muộn. Yên tâm, hôm nay ta xuất kiếm chỉ nhắm vào tiểu tử kia, bảo đảm sẽ không khiến các ngươi bị vạ lây.
Mã Tuyên nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn tơ máu, cười gằn:
- Không ngờ lại có cơ hội được Lục kiếm tiên áp trận, chuyến này quả thực không uổng. Cho dù kết quả ra sao, về sau giang hồ nhắc lại trận đại chiến này, chắc chắn sẽ không thể thiếu cái tên Mã Tuyên ta. Có thể thống khoái đánh một trận rồi!
Hắn hơi khom người, từ vai xuống cánh tay trong nháy mắt hiện lên hình xăm mãnh hổ hạ sơn, khí thế kinh người. Không chỉ có vậy, trên tấm lưng nhô cao còn có một bức họa tựa như môn thần. Đó là một nam tử râu dài mặc thanh bào, đang nhắm mắt chống đao, toát ra vẻ lãnh ngạo bức người, so với mãnh hổ trên vai lại càng khiến kẻ khác phải kinh tâm động phách.
Nụ cười trên mặt Tiền Đường càng thêm đậm, hai ngón tay kẹp một cọng cỏ không biết ngắt từ đâu, nhẹ nhàng nhấm nháp.
Chu Sĩ khẽ giải thích với Nha Nhi bên cạnh:
- Xem ra Mã Tuyên cũng có kỳ ngộ, đạt được chút cơ duyên tàn khuyết. Cha ta từng nói đây gọi là thỉnh thần pháp thuật, ba trăm năm trước trong "Lục thập niên chi ước", từng có người dựa vào pháp thuật này chém giết tứ phương ngoài biên thùy, truy sát hai ngàn kỵ binh tinh nhuệ trên thảo nguyên đến mức không còn một mống.
Nhìn thấy ánh mắt âm trầm của thiếu nữ ôm tỳ bà, khí thế trên người Mã Tuyên không ngừng tăng vọt, hắn cười khà khà nói:
- Nếu không có chút bản lĩnh mới, sao ta dám lội vũng nước đục này. Cô nương thật sự nghĩ rằng lão tử thèm khát chút tiền bạc kia sao?
Cô gái ôm tỳ bà lạnh lùng đáp:
- Ta tới đây chỉ vì hoàng kim, số tiền này hoàn toàn trong sạch.
Mã Tuyên cười nhạo:
- Sao thế, chẳng lẽ ngươi thật sự động lòng với tên thư sinh nghèo kia rồi? Đám người đọc sách có kẻ nào không coi trọng thể diện, nếu để hắn biết được những chuyện cũ của ngươi, chẳng lẽ không hối hận đến xanh ruột xanh gan, thậm chí còn mắng ngươi một câu là loại tiện nhân không bằng kỹ nữ sao? Người ta cũng chẳng oan uổng gì ngươi, từ đầu đến chân ngươi có chỗ nào là sạch sẽ? Mau cút đi, đợi đến khi ngươi và tên thư sinh nghèo kia thành thân, lão gia đây nhất định sẽ thưởng cho các ngươi năm trăm lượng vàng, xem như tiền đi kỹ viện vậy.
Chu Sĩ cười nói:
- Luôn miệng gọi tình nhân, hóa ra lại là chân tình thực ý.
Cô gái ôm tỳ bà hơi do dự.
Tiền Đường đột nhiên lên tiếng:
- Thành thân? Trước khi tới đây, ta đã trò chuyện rất vui vẻ với một vị thư sinh họ Tưởng, tán gẫu không ít chuyện thú vị trên giang hồ, trong đó có nhắc tới giai thoại năm xưa của Tỳ Bà phi tử. Vị thư sinh kia có lẽ đọc sách đến u mê rồi, chỉ nói thế gian sao lại có hạng nữ nhân phóng đãng lăng loàn đến thế, không ngờ vị Tỳ Bà phi tử kia lại chính là người đầu ấp tay gối của mình. Ài, dù sao cũng là một tên ngốc, có lẽ hôn sự này vẫn có thể thành công.
Vẻ mặt cô gái ôm tỳ bà thoáng hiện nét bi thương, nhưng lập tức trở nên kiên quyết.
Trần Bình An vẫn luôn dụng tâm quan sát, lắng nghe mọi động tĩnh, không hề tỏ ra nóng nảy. Không chỉ bởi vì hôm nay thân đang ở trên đường, lâm vào trùng vây, mà còn vì ở phía quán trọ, phi kiếm Mười Lăm dường như lại một lần nữa bị bùa chữ “Giếng” giam cầm.
Lục Phảng là vị võ phu “cận đạo” thứ ba mà Trần Bình An nhìn thấy, hai người trước đó lần lượt là Đinh Anh và Phàn Hoàn Nhĩ. Tu vi võ đạo của Lục Phảng cao hơn Phàn Hoàn Nhĩ không ít, nhìn tình hình trước mắt, chênh lệch so với Đinh Anh chắc hẳn cũng không lớn.
Nhưng một kẻ như Mã Tuyên cũng có bản lĩnh ẩn giấu, giang hồ này hiển nhiên không cạn như tưởng tượng. Nếu trong hồ lô nuôi kiếm là thanh Mùng Một chứ không phải Mười Lăm, tình hình có lẽ sẽ khả quan hơn một chút. Nhưng việc đã đến nước này, có nghĩ nhiều cũng vô ích.
Trước sau đều có địch, đúng là lâm vào cảnh khốn cùng.
Chu Sĩ mỉm cười nói:
- Nha Nhi cô nương, làm phiền rồi.
Nha Nhi bất đắc dĩ đáp:
- Sư gia gia đã lên tiếng, ta nào dám lười biếng, nhưng ngài nhớ phải cứu ta đấy.
Chu Sĩ gật đầu:
- Bẻ cành phá hoa là chuyện độc ác nhất trên đời, ta chắc chắn sẽ không để Nha Nhi cô nương phải thất vọng.
Tiền Đường ném rễ cỏ trong tay, đứng dậy vặn mình thư giãn gân cốt. Hắn dùng hai tay xoa mạnh lên má, nặn ra một nụ cười chân thành, không còn vẻ cứng nhắc như trước:
- Ta muốn tự tay cân đo xem vị trích tiên nhân này có bao nhiêu phân lượng.
Lục Phảng "ồ" một tiếng, mỉm cười nhắc nhở:
- Đại chiến sắp tới, ngươi vẫn còn tâm trí nghĩ đến những chuyện viễn vông đó sao? Một Đồng Thanh Thanh trốn đông núp tây, một Phùng Thanh Bạch dũng mãnh tiến lên không lùi bước, lại thêm một kẻ vô tri vô giác như ngươi. Thực ra cũng chẳng sao, mỗi người một cách sống, chỉ là vận khí của ngươi e là kém nhất. Ta biết ngươi bấy lâu nay vẫn luôn che giấu thực lực, nhưng cẩn thận chơi dao có ngày đứt tay.
Mã Tuyên đã đẩy khí thế lên tới đỉnh phong võ học của bản thân, không còn lý do gì để chần chừ thêm nữa. Nỗi oán hận và niềm thương nhớ của hắn dành cho cô gái ôm tỳ bà kia chưa hẳn là giả, nhưng mượn cơ hội này để bộc phát, dốc toàn lực đánh một trận sảng khoái lại càng là thật hơn.