Hai đầu con đường lát đá xanh có hai bóng người đi ngược chiều nhau, Trần Bình An cùng bàn cờ vừa vặn đứng ngay chính giữa.
Bên tay trái Trần Bình An là một thiếu nữ dùng lụa trắng che mặt, xiêm y xanh thẳm, dải lụa đỏ quấn quanh người, đai ngọc thắt ngang hông, vòng tay ôm lấy một chiếc tỳ bà, dáng vẻ uyển chuyển vô cùng thướt tha. Bên tay phải hắn lại là một gã đàn ông thân cao tám thước, tay không tấc sắt, thân trên để trần lộ rõ cơ bắp cuồn cuộn, mặc một chiếc quần dài màu hồng phấn.
Cặp nam nữ này, nhìn thế nào cũng chẳng giống hạng dân dã quê mùa, sớm tối bầu bạn với tiếng gà gáy chó sủa.
Gã đàn ông nọ sát khí đằng đằng, không chút che giấu chiến ý sục sôi của mình. So với nam tử tráng kiện bình thường của nước Nam Uyển, vóc dáng gã cao lớn hơn hẳn, gương mặt tuy thanh tú nhưng tuổi tác xem ra cũng chẳng còn trẻ nữa.
Gã cười vang nói:
- Người phương xa, ta tên Mã Tuyên, đến từ ngoài biên ải phía Bắc, kẻ hiếu kỳ đặt cho ngoại hiệu là “Phấn Kim Cương”. Hôm qua có người dùng ngàn lượng vàng ròng muốn mua thủ cấp của ngươi, còn nói võ công của ngươi thâm bất khả trắc, chớ nhìn vẻ ngoài non nớt mà lầm, rất có thể là một lão yêu quái giống như Du Chân Ý. Ta bèn gọi tình nhân đi cùng. Giờ đây ngươi muốn tự kết liễu để được toàn thây, hay để đôi quyền này của ta đánh cho tan xương nát thịt?
Tiếng gã đàn ông sang sảng như sấm rền, khiến đám đông bên bàn cờ đều kinh hãi xôn xao. Bọn họ chẳng còn tâm trí đâu mà màng đến hộp cờ hay ghế đẩu, lập tức bỏ chạy tán loạn. Đây rõ ràng là muốn giết người giữa phố, bọn họ nào dám đứng lại xem náo nhiệt.
Theo lời kể đầy huyền bí của lớp người đi trước ở ngõ Trạng Nguyên, trong lịch sử kinh thành nước Nam Uyển từng có mấy lần cao nhân giang hồ huyết chiến, đánh đến mức kinh thiên động địa. Mấy phường lớn trực tiếp bị san thành bình địa, sau đó số gia đình phải chịu cảnh tang tóc lên đến hàng trăm hộ.
Thiếu nữ ôm tỳ bà khẽ liếc nhìn dân chúng đang tháo chạy qua lớp mạng che mỏng manh, khóe môi nhếch lên một nét cười lạnh lùng, tay phải định gảy dây đàn, dùng âm luật để đoạt mạng người. Nhưng nàng bỗng dưng khựng lại, cười duyên dáng nói:
- Vị công tử này đã không thích trợ hứng, nô gia cũng chẳng làm chuyện thừa thãi nữa.
Hóa ra người phương xa mặc bạch y kia đang nhìn nàng chằm chằm, cảm giác như chỉ cần nàng dám chạm tay vào dây đàn, hắn sẽ bỏ qua Phấn Kim Cương mà tìm đến nàng trước tiên. Nàng tới đây là để giúp cố nhân kiếm ngàn lượng vàng, chứ không phải tới để làm chủ lực chém giết, vừa tốn sức lại chẳng thu được bao nhiêu lợi lộc.
Nàng sở dĩ nhận phi vụ này, là bởi nàng và "Phấn Kim Cương" Mã Tuyên vốn là đôi cộng sự ăn ý trên giang hồ. Một kẻ giáp lá cà chém giết, một kẻ từ xa tập kích quấy nhiễu, phối hợp không chút kẽ hở. Nếu không phải gặp hạng tông sư giang hồ nằm trong nhóm mười người đứng đầu kia, thì hai người bọn họ liên thủ, dù đánh không lại cũng thừa sức rút lui êm thấm.
Trần Bình An cảm thấy có đôi chút khó hiểu. Tại sao bọn chúng lại tìm tới mình? Đầu tiên là Phàn Hoàn Nhĩ dò hỏi về "Trích Tiên Nhân", giờ lại có kẻ treo thưởng ngàn lượng vàng, khiến giữa ban ngày ban mặt lại xuất hiện hai kẻ đầy mùi máu tanh và tà khí này. Nếu không phải cậu kịp thời ngăn cản, e rằng đám dân chúng đang chạy trốn tán loạn kia đã sớm mất mạng.
So với gã đàn ông vạm vỡ Mã Tuyên với khí thế dọa người, sự chú ý của Trần Bình An phần lớn vẫn đặt vào cô gái ôm tỳ bà kia.
Cây tỳ bà hoa mỹ làm bằng gỗ tử đàn, nhưng trong mắt Trần Bình An lại ẩn chứa huyền cơ khác. Những tia máu tanh quanh dây đàn và tử khí nồng đậm như mực tàu quấn quýt lấy nhau, tỏa ra bốn phía. Thế nhưng trên cây tỳ bà ấy lại không hề sinh ra bất kỳ oán linh ác quỷ nào, điều này khiến Trần Bình An vô cùng thắc mắc.
Theo những gì cậu từng trải qua tại các vùng đất ở Bảo Bình châu và Đồng Diệp châu, vong hồn táng mạng dưới cây tỳ bà này nhiều như thế, oán khí ngưng tụ, lẽ ra phải sinh ra những thứ tà mị quái dị mới đúng.
Tiểu cô nương gầy gò ngồi trên ghế đẩu nơi chân tường, nhỏ giọng lầm rầm:
- Không ai nhìn thấy ta... không ai nhìn thấy ta...
Còn về lý do tại sao không theo chân đám dân chúng kia lẩn khuất vào những ngõ ngách phía xa, ban nãy cô bé cũng từng do dự, nhưng thâm tâm luôn cảm thấy ở lại chỗ này sẽ bình an hơn.