Trần Bình An nhìn cô bé gầy gò với ánh mắt lạnh lẽo kia. Tuy nàng chỉ là một đứa trẻ, tuổi tác kém xa Chu Lộc, nhưng trong lòng hắn vẫn nảy sinh cảm giác chán ghét sâu sắc.
Hắn không nhìn nàng nữa, quay đầu hướng về phía cửa sau của phủ đệ. Lão quản gia với vẻ ngoài hiền hòa, tưởng chừng như yếu ớt, đúng lúc dắt tay tiểu chủ nhân bước qua ngưỡng cửa, cũng ngoảnh lại nhìn về phía Trần Bình An.
Ánh mắt hai bên giao nhau, Trần Bình An khẽ gật đầu chào hỏi. Đối phương hơi do dự, cuối cùng cũng gật đầu đáp lễ. Hết thảy đều nằm trong sự im lặng, không cần nói ra.
Nếu hôm nay Trần Bình An không xuất hiện, đứa trẻ gầy gò này e rằng đã sớm chết trong lặng lẽ. Hơn nữa, khi đối diện với một vị đồng đạo không rõ nông sâu, lão nhân kia hiển nhiên cũng muốn bày tỏ thiện ý, không trừng phạt "tiểu tạp chủng" nghèo khổ vô ơn kia mà mặc cho Trần Bình An xử lý.
Trần Bình An dời mắt đi, trầm giọng nói với đứa trẻ:
- Sau này đừng tới đây nữa, nếu không ngươi sẽ mất mạng đấy.
Cô bé nhếch miệng, chẳng nói chẳng rằng. Trần Bình An xoay người rời đi.
Cô bé gầy gò nhìn theo bóng lưng Trần Bình An khuất dần, nhổ một ngụm nước bọt, cũng không quên nhổ thêm một ngụm về phía cửa lớn tường cao kia. Thế nhưng sau khi thực hiện hành động lén lút đầy oán hận ấy, cái bụng rỗng tuếch lại càng cồn cào hơn, đầu óc hơi choáng váng. Nàng theo đường cũ trở về, cố gắng tránh xa giữa đường, chỉ dám đi dọc theo chân tường. Nàng thậm chí không dám để xe ngựa hay người qua đường nhìn mình quá lâu, bởi nàng biết rõ, chọc giận bọn họ mới thực sự là tìm đến cái chết.
Còn về gã thanh niên mặc trường bào trắng như tuyết kia, nàng lại chẳng hề sợ hãi. Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, nàng đã có một trực giác nhạy bén với ác ý. Kẻ nào có thể trêu chọc, kẻ nào không thể đụng vào, nàng đều nhìn thấu một cách rõ ràng.
Thực ra Trần Bình An vẫn chưa đi xa, hắn vẫn âm thầm quan sát con nhóc với tính khí đầy gai góc này.
Cô bé đi đi dừng dừng, cẩn thận quan sát xung quanh, chờ đợi một lúc rồi thành thạo trèo qua tường. Nàng trộm dưa muối của một gia đình nọ, ăn lấy ăn để như hổ đói, sau đó nhanh chóng chạy ra khỏi ngõ nhỏ. Cảm thấy khát nước, nàng lại lén trèo tường vào một nhà khác, rón ra rón rén múc nước trong lu. Trước khi đậy nắp lu, nàng nhanh tay vốc một nắm đất rải vào bên trong, sau đó mới lặng lẽ rời đi.
Trần Bình An nhận ra chân của con nhóc hơi khập khiễng, tay lại thường xuyên xoa nắn mạn sườn, có lẽ trước đây khi hành sự những chuyện bất lương này đã phải chịu không ít khổ đầu.
Đúng lúc Trần Bình An định rời đi, cô bé đã chạy tới một khu vực ngõ hẻm chật hẹp, gà gáy chó sủa, bùn đất lầy lội lẫn lộn phân uế. Có một nhóm trai tráng đang đứng lơ đãng ở đó, dường như đang chờ cô bé đến. Những người này tuổi tác đều không lớn, nhỏ thì khoảng mười ba mười bốn tuổi, lớn nhất cũng chỉ ngoài đôi mươi, tác phong tản mạn, dáng vẻ đúng hạng du thủ du thực.
Thấy cô bé gầy gò liêu xiêu chạy tới, một gã trong đó chẳng hề do dự tung ra một cú đá, lực đạo không nặng không nhẹ. Nếu gã thật sự dốc sức, e rằng cái thân hình nhỏ bé kia đã bị đá bay xa mấy trượng.
Cũng may cô bé dường như đã lường trước được, chẳng hề né tránh, chỉ là trên đường chạy vô tình hay hữu ý mà chậm lại đôi chút. Cú đá trúng người nhưng lực đã giảm đi nhiều. Cô bé ngã nhào ra sau một cách đầy "tự nhiên", lồm cồm bò dậy với gương mặt thảm thương, ánh mắt lộ rõ vẻ nịnh bợ khúm núm nhìn đám người kia, cứ như đó là bản năng thiên bẩm.
Gã cầm đầu trông khá vạm vỡ, chẳng muốn phí lời, liền hất hàm ra hiệu cho cô bé dẫn đường. Cả nhóm đi quanh co lòng vòng qua mấy ngõ ngách, mãi một lúc sau mới dừng chân trước một ngôi nhà hoang tàn đổ nát đã lâu.
Cô bé lặng lẽ đưa tay chỉ vào bên trong. Gã đầu sỏ cười gằn đe dọa:
- Nếu dám dẫn sai đường, ta sẽ đánh gãy chân ngươi.
Cô bé cuống quýt lắc đầu, sau đó rụt rè chìa hai bàn tay nhỏ bé ra trước ngực như đang cầu xin.
Gã đầu sỏ ra một ám hiệu của giới giang hồ, đám lâu la lập tức tản ra bao vây ngôi nhà. Gã không trực tiếp ra tay, chỉ ném vào lòng bàn tay cô bé bảy tám đồng tiền, lạnh lùng nói:
- Con nhóc hèn mọn, nửa số tiền còn lại hôm nay ca không mang đủ, cứ nợ đó nhé? Hay là xong việc theo ca về nhà mà lấy?
Cô bé vội vàng lắc đầu, run rẩy thu hết số tiền vào một tay, rồi lại dùng tay kia nhặt ra ba đồng, kính cẩn dâng trả cho gã đầu sỏ.
Gã đầu sỏ lấy làm đắc ý, thầm nghĩ con nhóc này cũng thật biết điều. Gã phất tay, chẳng còn hứng thú trêu chọc thêm nữa.
Cô bé vừa đi giật lùi vừa khom lưng cúi chào gã đầu sỏ mấy bận, rồi mới quay đầu chạy biến. Phía sau, từ trong căn nhà hoang vang lên tiếng gào thét xé lòng. Cô bé vừa chạy thục mạng vừa mở lòng bàn tay ngắm nghía mấy đồng tiền ít ỏi, gương mặt non nớt gầy gò bỗng chốc rạng rỡ nụ cười.
Động tiên hạ phàm, quận Long Tuyền nơi thiên địa giao hòa tựa như một vùng phúc địa linh khí dồi dào, khiến thế nhân không khỏi thèm khát. Hàng vạn yêu tinh quỷ quái khắp nơi, sau hơn hai năm dời đổi, dần dần nương tựa vào các ngọn núi lớn, tình thế bắt đầu đi vào ổn định.
Trong đó, chỉ riêng đại yêu cảnh giới Kim Đan đã có ba vị, thảy đều từng là bá chủ một phương, hô mưa gọi gió. Còn việc có đại yêu Nguyên Anh nào ẩn náu bên trong, vì chưa muốn sớm lộ diện hay không, hiện tại vẫn chưa thể biết chắc.
Trong số yêu tinh quỷ quái này, có gần ngàn tên vì nhiều nguyên nhân mà giữa đường bỏ mạng, hoặc do không tuân thủ quy củ nên bị triều đình Đại Ly trấn áp tru diệt. Tuy nhiên, số lượng yêu tộc Trung Ngũ Cảnh tử vong không nhiều, những kẻ đền tội đa phần là hạng tiểu yêu mới bước chân vào con đường tu hành, chỉ biết hành sự theo bản tính hung tàn.
Trong đám yêu tộc ấy, những kẻ đủ tư cách được triều đình Đại Ly ban cho "Thái Bình Vô Sự bài" chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Những yêu tộc nương nhờ các ngọn núi lớn làm cung phụng hoặc hộ pháp sơn môn, một là tự bỏ tiền túi lo lót quan hệ với quan phủ, hai là khẩn cầu chủ nhân phủ đệ đứng ra bày tỏ thiện chí với Đại Ly. Nói cho cùng, vẫn là đạo lý có tiền mua tiên cũng được, sai khiến được cả quỷ thần.
Nguồn lợi khổng lồ này khiến Hộ bộ Đại Ly trở tay không kịp, ai nấy đều hớn hở ra mặt, nhờ đó mà mối quan hệ vốn dĩ căng thẳng với Binh bộ cũng bắt đầu dịu đi. Dẫu sao, hai đại gia tộc Thượng Trụ Quốc là Viên gia và Tào gia, thế lực bè phái của mỗi nhà lần lượt bám rễ tại Binh bộ và Hộ bộ. Mà sự đối đầu giữa hai nhà Viên - Tào suốt trăm năm qua, từ trong triều ra đến ngoài nội, không ai là không biết.
Với tư cách là Thánh nhân của vùng tiểu thiên địa này, Nguyễn Cung – người xuất thân từ miếu Phong Tuyết – đã khai sơn lập phái, thành lập Long Tuyền kiếm tông. Địa bàn của tông môn cực kỳ rộng lớn, thâu tóm vô số ngọn núi bao gồm cả núi Thần Tú, thế nhưng đệ tử thân truyền lại ít ỏi đến đáng thương.
Một vị "khí đồ" của miếu Phong Tuyết tên là Từ Tiểu Kiều, chịu trách nhiệm trông coi tiệm đúc kiếm bên ngoài trấn nhỏ, rất hiếm khi đặt chân vào nội sơn của tông môn. Một thanh niên tên Đổng Cốc, tính tình trầm mặc ít nói, quanh năm chỉ vận hắc y. Lại thêm một thiếu niên mày dài Tạ Linh, vốn xuất thân từ chính động tiên Ly Châu. Cho dù tính cả ái nữ Nguyễn Tú, thì hương hỏa của Long Tuyền kiếm tông vẫn có phần hiu quạnh.
Thế nhưng Nguyễn Cung dường như chẳng mấy bận tâm đến những sự tình này. Ngoại trừ việc lui tới Trảm Long đài ở núi Long Tích, vãng lai với miếu Phong Tuyết và núi Chân Vũ, ông cũng không màng đến những sự vụ thường nhật. Dù là Quận thủ Long Tuyền Ngô Diên hay Bắc Nhạc Chính Thần Ngụy Bách, ông đều gần như hờ hững phớt lờ. Việc truyền thụ đạo pháp cho mấy vị đệ tử ông lại càng không để tâm, bình thường đều giao phó cho con gái là Nguyễn Tú phụ trách.
Hôm nay trên núi Thần Tú, biển mây cuộn trào, vầng thái dương lơ lửng giữa không trung, tỏa ánh nắng nhuộm hồng cả vùng trời biển mênh mông.
Thiếu nữ áo xanh buộc tóc đuôi ngựa, kỳ thực giờ đây đã không còn là một cô bé nữa. So với thuở mới vào động tiên Ly Châu, vóc dáng nàng nay đã thanh mảnh, cao ráo hơn đôi chút, dung nhan cũng trổ mã, dáng vẻ thướt tha yêu kiều.
Từ Tiểu Kiều, Đổng Cốc và Tạ Linh đứng bên cạnh nàng, ba người bọn họ hiếm khi mới tụ họp đông đủ. Trong ba người, Từ Tiểu Kiều gọi Nguyễn Tú là “đại sư tỷ”, Đổng Cốc gọi là “Nguyễn cô nương” nhưng trong lòng đầy vẻ cung kính, còn Tạ Linh thì vẫn luôn thích gọi nàng là “chị Tú Tú”.