Trên đường trở lại trấn Phi Ưng, tâm cảnh của Trần Bình An đã bình lặng như cũ. Nơi cánh tay vốn lộ ra xương trắng, máu thịt đang dần tái sinh, từng sợi kinh mạch tựa như dây leo chậm rãi lan tỏa, cảnh tượng vô cùng huyền diệu.
Trần Bình An quan sát vô cùng tỉ mỉ, dáng vẻ nghiêm túc như một vị lão sư đang nghiên cứu học vấn, khiến Lục Đài không khỏi cảm thấy rùng mình. Lục Đài thầm nghĩ, Lục gia cũng bí mật cung phụng không ít võ đạo tông sư, nhưng khi họ ở vào tứ ngũ cảnh, chắc chắn không có được định lực như Trần Bình An lúc này.
Trần Bình An vừa đi vừa quan sát, nén đau vào lòng, lại cảm thấy vô cùng thú vị. Việc tận mắt chứng kiến kinh mạch sinh trưởng rất có lợi cho việc vận hành khí cơ, giúp hắn đốn ngộ được vài điểm mấu chốt mà trước đây chưa thể thông suốt.
Khi đến gần trấn Phi Ưng, Trần Bình An đành phải thu tay vào trong, tránh để dân chúng trong trấn lầm tưởng là người của ma đạo. Pháp bào Kim Lễ trên người có thể che giấu cảnh tượng thê thảm bên trong ống tay áo, mà cũng không làm ảnh hưởng đến quá trình nhục thân tái tạo.
Trước đó, phi kiếm Mạch Mang đã mang chiếc mũ Ngũ Nhạc kia trở về. Lục Đài quan sát một hồi rồi nhận định đây là một món pháp bảo lâu đời, phẩm chất cực cao. Những họa tiết Ngũ Nhạc trên đó, từ kỹ xảo đến thần vận, đều cho thấy món đồ này xuất xứ từ Trung Thổ Thần Châu, thậm chí có thể là vật bản mệnh của một vị Nhạc Thần lừng lẫy nơi đó.
Trần Bình An khá hứng thú với những điển tích này, xem như một cách để mở mang kiến thức. Còn việc liệu Lục Đài có muốn độc chiếm mũ Ngũ Nhạc hay cố tình hạ thấp giá trị của nó hay không, Trần Bình An chẳng hề bận tâm, bởi hắn tin rằng y không phải hạng người như vậy.
Hai người không đi thẳng tới lầu chính của trấn Phi Ưng mà lặng lẽ quay lại diễn võ trường, thu hồi thanh pháp kiếm Si Tâm mà Đậu Tử Chi từng bỏ ra số tiền lớn để mua từ Phù Kê tông. Sau khi Si Tâm hấp thụ tâm huyết linh khí của một vị tu sĩ Long Môn cảnh đỉnh phong, thân kiếm càng thêm sáng ngời như tuyết, những đường vân tựa như một dòng nước thu xa xăm luân chuyển, càng thêm linh động, tỏa ra ánh sáng trong vắt.
Ngay cả Lục Đài vốn dĩ mắt cao hơn đầu cũng không nhịn được cầm lấy thanh kiếm quan sát một hồi, tấm tắc khen lạ. Y nói lời của lão ma đầu kia thực hư lẫn lộn, nhưng chuyện liên quan đến cảnh giới hẳn là không giả. Trước khi tu vi sụt giảm, đỉnh cao của lão có lẽ đã thật sự chạm đến ngưỡng cửa Nguyên Anh cảnh. Ở Trung Thổ Thần Châu, tu sĩ Kim Đan cấp bậc này cũng được xem là không tệ, đủ sức thẳng lưng bước lên núi cao.
Vì vậy, thanh Si Tâm này xem như đã đắc được một phần đại cơ duyên.
Lục Đài khuyên Trần Bình An đừng bán Si Tâm, sau này nếu gặp phải tu sĩ tà đạo hoặc yêu ma âm vật, có thể một kiếm xuyên tim. Vừa tích góp âm đức cho bản thân, vừa có thể đề cao phẩm chất của bội kiếm, vẹn cả đôi đường, cớ sao không làm?
Thấy Trần Bình An có vẻ do dự, Lục Đài lần đầu tiên nghiêm giọng khiển trách:
- Người tu đạo không cần quan tâm thiện ác, đó là lời nói xằng bậy. Nhưng pháp bảo trên đời vốn không phân chia chính tà, dùng tà khí để làm chính sự, có gì là không ổn?
Lục Đài càng nói càng bực, hận không thể chỉ tay vào mũi Trần Bình An mà mắng:
- Ngươi có thể trơ mắt nhìn xương trắng trên người mình mọc lại da thịt, tại sao lại băn khoăn về chuyện này? Trần Bình An, nếu ngươi vẫn cứ cố chấp như vậy, con đường cầu trường sinh này không tu cũng được. Ta khuyên ngươi nên một lòng một dạ làm một võ phu thuần túy cho xong, đừng hy vọng làm đại kiếm tiên gì nữa. Với tâm tính này của ngươi, cho dù sau này có đắc đạo, trở thành luyện khí sĩ, thì trước khi phá vỡ rào cản Thượng Ngũ Cảnh, tâm ma của ngươi e là còn lớn hơn cả trời.
- Ngươi có biết không, mỗi luyện khí sĩ trên đời khi bước vào Nguyên Anh cảnh đều mang theo chí hướng cao xa muốn tranh đấu với đất trời, pháp thuật thần thông và nghị lực bền bỉ đều vô cùng mạnh mẽ. Nhưng vì sao bước vào Thượng Ngũ Cảnh lại gian nan đến thế? Điểm mấu chốt chính là ở cửa ải hiểm nghèo này. Đó không phải là thiên kiếp như thế nhân lầm tưởng, những thứ đó chỉ là hình thức bên ngoài, tử địch thật sự chính là bản tâm của mình.
- Đạo tâm của ngươi cao bao nhiêu, tâm tính vững vàng thế nào, thì tâm ma pháp tướng của ngươi cũng sẽ cao lớn bấy nhiêu. Thậm chí có thể cao đến trăm trượng ngàn trượng, lại còn kiên cố bất hoại như kim thân thần linh thượng cổ, khi đó ngươi làm sao vượt qua được?
Trần Bình An không phản bác, chỉ vào mũi Lục Đài, nhỏ giọng nhắc nhở:
- Lại tới rồi kìa.
Lục Đài ngừng bặt, đưa tay lau máu mũi.
Lần này không liên can đến xu thế chung của thiên hạ, chỉ liên quan đến đại đạo của riêng Trần Bình An. Lục Đài vốn là hậu duệ họ Lục của Âm Dương gia, nên phản phệ từ thiên đạo lần này nhẹ nhàng hơn lần trước rất nhiều.
Trần Bình An đột nhiên lên tiếng:
- Có người tới.
Lục Đài liếc nhìn Trần Bình An. Thần thức nhạy bén bực này của đối phương hoàn toàn không thua kém võ phu đệ lục cảnh, liệu hắn có thật sự chỉ là võ phu đệ tứ cảnh? Trong lòng y càng thêm hiếu kỳ về vị cao nhân đã truyền thụ quyền pháp cho Trần Bình An.
Một nhóm bốn người cẩn trọng bước vào sân luyện võ, chính là lão đạo nhân cùng đồ đệ Hoàng Thượng, đi cùng hai anh em Hoàn Thường và Hoàn Thục.
Sở dĩ bọn họ không trực tiếp đi tới lầu chính là do ý đồ của lão đạo nhân nhếch nhác. Khi đứng trên cao trong rừng núi phía bắc, lão vô tình nhìn thấy bóng dáng Trần Bình An và Lục Đài quay lại trấn Phi Ưng, bèn quyết định tới đây hội hợp. Lão định trước tiên hỏi thăm tung tích của ma đầu kia, sau đó mới cùng nhau tiến về lầu chính, như vậy sẽ vẹn toàn hơn.