Bên trong tòa lầu chính của trấn Phi Ưng, mấy chục vị rường cột của gia tộc họ Hoàn ai nấy sắc mặt xám ngoét, lòng dạ nguội lạnh như tro tàn.
Trấn chủ Hoàn Dương vạn lần không ngờ tới, vị tiên sư núi Thái Bình mà ông ta phải nhờ hảo hữu dùng số tiền lớn mời về, lại chính là kẻ thủ ác thật sự.
Bốn góc đại sảnh đặt bốn chậu than, cành tùng bách bên trong đã sớm cháy rụi. Trước đó vị tiên sư kia từng nói, tòa lầu chính này chính là yếu địa mà yêu ma quỷ quái đã nhòm ngó từ lâu, vì vậy phải triệu tập mọi người đến đây. Sau đó y thi triển pháp thuật mồi lửa, kết hợp với bùa chú bí truyền của núi Thái Bình để bày trận khu uế, khiến cho tà ma ngoại đạo dù mưu mô khó lường cũng chẳng còn kẽ hở để lợi dụng.
Y còn khẳng định, chỉ khi lầu chính được bảo đảm an toàn, y mới có thể yên tâm một mình ra ngoài trảm yêu trừ ma, thay trời hành đạo.
Người của trấn Phi Ưng đương nhiên không chút dị nghị. Bên ngoài mây đen bao phủ dày đặc khiến lòng người ngột ngạt đến mức lợm giọng, rõ ràng là có yêu ma quấy phá. Đám hảo hán giang hồ trấn Phi Ưng bọn họ, vì sự tồn vong của gia tộc mà sẵn sàng cầm đao nghênh địch. Dù phải đối mặt với những kiêu hùng ma đạo của nước Trầm Hương, bọn họ cũng chẳng hề chùn bước, xem cái chết nhẹ tựa lông hồng.
Thế nhưng nếu bảo bọn họ đi giao tranh với những tà vật âm ma, chỉ vừa nghĩ đến thôi đã thấy da đầu tê dại, kinh hồn táng đảm, dương khí trong người dường như cũng tiêu tán đi mấy phần.
Ban đầu Hoàn Dương cũng không hoàn toàn tin tưởng vị tiên sư núi Thái Bình này. Cho dù người nọ khí chất siêu trần thoát tục, tựa như trích tiên hiếm thấy trên đời, lại thêm hảo hữu thân thiết mấy đời giới thiệu, Hoàn Dương vẫn không dám sơ suất. Đây chính là tâm tính cẩn trọng cần có của một bậc kiêu hùng giang hồ. Bởi thế, khi người kia dắt ngựa rảo bước khắp các đường lớn ngõ nhỏ, Hoàn Dương đã sai lão quản sự Hà Nhai lấy danh nghĩa dẫn đường để bám sát theo sau.
Lúc bấy giờ, người nọ đốt tùng bách tỏa hương thơm ngát, quả thực toát ra khí thế chính đại quang minh. Hà Nhai nhờ cơ duyên trùng hợp cũng biết chút ít đạo pháp. Tuy không phải người trong huyền môn, nhưng năm xưa theo chân Hoàn lão gia nam chinh bắc chiến, lão cũng được xem là kẻ kiến đa thức quảng. Lão xác định thủ đoạn của vị tiên sư kia thuộc về tiên gia chính thống. Trấn Phi Ưng vốn đã lâm vào đường cùng, bấy giờ mới như uống được một viên định tâm hoàn.
Nửa canh giờ trước, vị tiên sư áo trắng kia một tay cầm phất trần, tay kia xắn ống áo cầm bút. Hắn vung bút vẽ bùa bằng mực đỏ lên cột gỗ lim lớn trong đại sảnh, nét bút tựa mây trôi nước chảy, khiến người xem không khỏi thư thái tâm hồn. Hà Nhai vốn là thầy đồ ở trấn Phi Ưng, bấy lâu nay vẫn luôn theo sát bên cạnh, còn chủ động bưng hộp chu sa đỏ thắm cho vị tiên sư nọ.
Lúc này, lão đồ Hà Nhai đang ngồi gục trên ghế, đôi mắt trợn ngược như muốn nứt ra, vằn vện những tia máu đỏ ngầu. Lão nhìn chằm chằm vào gã đàn ông áo trắng đang đứng giữa Hoàn Dương và phu nhân, hận không thể uống máu ăn thịt đối phương.
Ở cái tuổi xế chiều như lão, vốn đã sớm xem nhẹ thế sự, lại chẳng có con cháu nối dõi, sống thêm được ngày nào là ông trời ban ân ngày đó, cái chết có gì đáng sợ? Thế nhưng lão không thể tưởng tượng nổi, sau khi nhắm mắt xuôi tay, bản thân còn mặt mũi nào để đối diện với liệt tổ liệt tông họ Hoàn nơi chín suối.
Những người có tư cách ngồi trong đại sảnh đa phần đều là bậc trưởng bối họ Hoàn ở trấn Phi Ưng. Họ tuổi tác đã cao, lại thêm trận huyết chiến trong ngõ nhỏ năm xưa khiến phần lớn đều mang thương tích cũ, khí huyết suy kiệt. Sau khi hít phải khói tùng bách tỏa ra từ những chậu than đang cháy, sắc mặt ai nấy đều xám ngoét, tứ chi co quắp. E rằng chẳng cần gã đàn ông áo trắng kia ra tay, bọn họ cũng sẽ tự mình đứt hơi mà chết.
Đám con cháu trẻ tuổi không có ghế ngồi, vốn đứng sau lưng trưởng bối nhà mình. Phần lớn bọn họ võ nghệ tầm thường, lập tức ngã quỵ xuống đất, tay chân bủn rủn. Những hậu bối có tu vi khá khẩm hơn một chút thì cố gắng ngồi xếp bằng, tĩnh tọa vận khí, nỗ lực giữ cho thần trí được tỉnh táo.
Gã đàn ông áo trắng vóc người cao lớn, tay vẫn cầm cây phất trần trắng muốt như tuyết, một tay nhẹ nhàng đặt lên vai trấn chủ Hoàn Dương, cười nói:
- Hoàn trấn chủ không cần phải tự trách, cảm thấy mình đã dẫn sói vào nhà. Ta bày ra mưu kế này với trấn Phi Ưng chẳng qua là muốn tiết kiệm chút sức lực mà thôi. Nếu thật sự phải chém giết, đám hảo hán võ lâm các ngươi cũng khó lòng thoát chết. Mấy chục năm dốc lòng mưu đồ, kẻ có tâm tính kế người vô ý, lại còn là người trên núi tính kế kẻ dưới núi, các ngươi không chết thì ai chết?
Vị phu nhân bên cạnh Hoàn Dương thân hình run rẩy cầm cập. Trong đại sảnh này, chỉ có sắc mặt bà là không có gì khác thường, hẳn là không trúng độc khói, nhưng cũng đã sợ đến mức hồn bay phách lạc. Dù sao bà cũng chỉ là một nữ nhân sinh ra và lớn lên ở trấn Phi Ưng, tính tình lại ưa tĩnh lặng, ngoại trừ thỉnh thoảng đi dạo cảnh xuân thu, cả đời này chưa từng rời khỏi trấn Phi Ưng quá trăm dặm, làm sao có thể chịu đựng nổi phong ba bão táp bực này?
Gã đàn ông cao lớn thu tay khỏi vai Hoàn Dương, khẽ nựng má phu nhân, động tác nhẹ nhàng lại tràn đầy vẻ trìu mến. Đó không phải là ánh mắt dâm tà của hạng nam tử tham luyến nữ sắc, mà giống như một người thợ thủ công đang chiêm ngưỡng tác phẩm đắc ý nhất đời mình.
Gã lưu luyến thu tay, cười nói:
- Cũng may trận chiến kỳ quái kia không lan đến trấn Phi Ưng. Một khi mưu đồ này bị kẻ có tâm phát giác, chúng ta sẽ mất cả chì lẫn chài. Thực ra theo kế hoạch ban đầu, các người còn có thể hưởng thụ thái bình thêm nửa năm nữa. Nhưng sư tôn nhà ta lại sợ đám tu sĩ đồng đạo kia liều mạng tranh đấu, vạn nhất kinh động đến Phù Kê tông thì biết làm sao? Thế nên ta vừa nhận được mật thư liền tức tốc chạy tới đây.
Trong đại sảnh không một ai có thể mở miệng, khiến vị "tiên sư" này cảm thấy đôi chút nhàm chán. Thiếu đi kẻ tung người hứng, chẳng khác nào ngọc quý có vết tì.
Gã nhìn lướt qua đám người đang ngồi, giễu cợt:
- Có phải các người vẫn đang ôm lòng cầu may, mong chờ lão đạo sĩ và tiểu đạo sĩ kia đến cứu mạng? Khuyên các người nên sớm bỏ ý định đó đi. Một kẻ tán tu cảnh giới thứ năm, ta đánh một chưởng mà hắn không chết đã là phúc lớn mạng lớn rồi. Sở dĩ ta chưa động đến hắn, là vì chút khí huyết linh cơ của hai thầy trò kia vẫn còn tác dụng thêu hoa trên gấm cho đại kế.
Gã hơi hối hận, sớm biết thế này đã không hạ quá nhiều thuốc vào mấy cây tùng bách kia. Cả căn phòng im phăng phắc, ngay cả một tiếng chửi rủa cũng không có, nói gì đến chuyện dập đầu xin tha, thật là tẻ nhạt vô vị.
Nhân lúc sư tôn chưa ra tay, lại thêm đại cục đã định, gã muốn tìm chút thú vui tiêu khiển. Gã đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng dừng lại trên người một vị phu nhân đang vận khí chống chọi dược tính. Trước đó thật không nhìn ra, một nữ nhân yêu kiều như thế lại là một võ phu tứ cảnh ẩn mình. Có được tu vi võ đạo bực này quả thực không dễ dàng gì.
Gã chậm rãi bước tới, ngồi xổm xuống bóp lấy cằm bà ta. Vẻ mặt phu nhân đanh lại, ánh mắt sắc lẹm như dao. Gã khẽ mỉm cười, từ trong tay áo lấy ra một bình sứ tinh xảo bóng loáng, rồi quay đầu liếc nhìn thiếu niên gầy yếu có dung mạo rất giống bà ta. Thiếu niên nọ đã ngã gục xuống đất từ lâu, tứ chi co giật, mắt trợn trắng, miệng sùi bọt mép, xem chừng mệnh chẳng còn bao lâu.