Tiết trời thu ấm áp, hôm nay Lục Đài lại ngồi một mình trong sân nghiên cứu kỳ phổ, còn Trần Bình An đứng bên cạnh luyện tập "Kiếm Thuật Chính Kinh".
Kể từ lần Lục Đài phát giác có kẻ rình rập, trấn Phi Ưng cũng không còn dám lén lút mạo phạm thêm lần nào nữa.
Nhân lúc Trần Bình An vừa thu thế kiếm, Lục Đài chợt hỏi:
- Trần Bình An, ta dạy ngươi đánh cờ nhé?
Trần Bình An vẫn đang xoay cổ tay, tìm kiếm tư thế cầm kiếm tối ưu để ứng phó với các biến chiêu. Muốn xuất kiếm nhanh thì phải bắt đầu từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất, không ngừng biến hóa. Đạo lý này cũng tương tự như thủ pháp "Khiêu Đao" cực kỳ cao minh trong nghề gốm, thoạt nhìn tưởng như "bất động", nhưng thực chất lại chẳng phải vậy.
Nghe Lục Đài đề nghị, Trần Bình An lắc đầu đáp:
- Thôi bỏ đi, ta từng học qua nhưng không sao lĩnh hội được. Trong chuyến viễn du đầu tiên, ta đã được diện kiến những cao thủ cờ vây, so với việc tự mình cầm quân, ta vẫn thích đứng ngoài quan sát hơn.
Lâm Thủ Nhất, Tạ Tạ, Vu Lộc, rồi đến cả thiếu niên Quốc sư đổi tên thành Thôi Đông Sơn, kỳ nghệ của họ cứ người sau lại cao hơn người trước một bậc. Trần Bình An thường xuyên xem họ đấu cờ, nhưng thủy chung vẫn không nhìn ra được nước cờ nào là hay dở, xa gần hay sâu cạn, bởi vậy hắn tự nhận bản thân không có thiên phú ở môn này.
Giống như khi ngắm Lục Đài pha trà, luôn khiến người ta cảm thấy tâm khoáng thần di. Trên đường tới Đại Tùy, nhìn Lâm Thủ Nhất và Tạ Tạ đối dịch, Trần Bình An cũng không khỏi nảy sinh lòng ngưỡng mộ.
Khi bàn cờ được bày ra, dáng vẻ tĩnh tọa của người chơi cờ mang lại một cảm giác thanh thản, khiến Trần Bình An thấy vô cùng tốt đẹp.
Lục Đài cũng không miễn cưỡng, mỉm cười hỏi:
- Ngươi có biết cảnh giới cao nhất của đánh cờ là gì không?
Trần Bình An đương nhiên là không biết rồi.
Lục Đài đặt quân cờ xuống, ánh mắt rực sáng:
- Trước mắt không người.
Trần Bình An trầm ngâm suy nghĩ rồi gật đầu:
- Ừ.
Lần này đến lượt Lục Đài kinh ngạc, y ngẩng đầu lên liếc nhìn Trần Bình An:
- Ngươi thật sự hiểu sao?
Trần Bình An chậm rãi bước đi trong sân, khí trầm đan điền, quyền ý tuôn trào. Thoạt nhìn thì chẳng có gì nổi bật, nhưng hóa ra đã đạt tới cảnh giới "thâm thủy vô thanh". Hắn cười đáp:
- Kiếm ý của một người nọ, cùng với quyền pháp của ông lão đã rèn luyện cho ta ở đệ tam cảnh võ đạo, cảm giác mang lại đều giống như vậy. Đúng như ngươi nói, chính là "trước mắt không người".
Lục Đài hơi ngẩn người.
Cho dù y đã từng chứng kiến vô số kỳ nhân dị cảnh, nếm trải cuộc sống xa hoa, gặp gỡ hạng quý nhân "tử y kim đới", hay những bậc tiên phong đạo cốt "vũ phiến luân cân", "thực khí ẩm lộ", nhưng khi nhìn Trần Bình An đi quyền, y vẫn cảm thấy đó là một loại hưởng thụ nhãn quan. Có điều, y cảm thấy Trần Bình An vẫn có thể làm tốt hơn thế nữa.
Lục Đài đứng dậy, hít sâu một hơi. Chỉ thấy từ tai và mũi hắn chậm rãi tuôn ra bốn luồng khí trắng, không hề tan biến mà lượn lờ không rời, tựa như bốn con bạch mãng nhỏ bé đang treo ngược trước mặt.
Trần Bình An lấy làm lạ, không hiểu Lục Đài đang định làm gì.