Thiên kim tiểu thư Hoàn Thục của trấn Phi Ưng có ý với Lục Đài, Trần Bình An chẳng phải hạng người mắt mờ tai điếc, lẽ tất nhiên là nhìn ra được.
Lại như lúc hai huynh muội nhà họ Hoàn khách khí nhiệt thành, nơi mi tâm vẫn phảng phất vẻ u sầu khó lòng che giấu, cậu cũng thu hết vào tầm mắt.
Xem ra nơi này tà ma quấy nhiễu, gần như không chút kiêng dè mà tập kích dân chúng quê mùa, đã mang tới nỗi lo âu và phiền toái cực lớn cho trấn Phi Ưng. Chốn giang hồ phàm trần, dẫu cho là hào môn đại phái, đối phó với những chuyện quỷ quái này vẫn thường lực bất tòng tâm.
Nhóm người tiến về phía chính lâu của trấn Phi Ưng. Tòa lâu được xây dựng với khí thế hùng vĩ, biển ngạch câu đối đều là bút tích của danh gia, thần giữ cửa vẽ màu cao bằng thân người, hai bên trái phải có sư tử bạch ngọc phủ phục, thảy đều thể hiện vinh quang và nền tảng thâm hậu của họ Hoàn trấn Phi Ưng năm xưa.
Trong sảnh đường bày tiệc đèn hoa rực rỡ, thắp những ngọn nến đỏ to như cánh tay hài đồng, bên trong còn bài trí không ít đồ cổ, tranh sơn thủy cỡ lớn cùng bình phong vẽ cảnh tiên gia.
Trấn chủ Hoàn Dương, phu nhân, lão quản gia Hà Nhai cùng mấy vị trưởng bối họ Hoàn đang đứng ở cửa sảnh, nghênh đón hai vị vãn bối trẻ tuổi lần đầu ghé thăm trấn Phi Ưng. Phía sau bọn họ là không ít tộc trung tài tuấn cùng con cháu chi thứ, những người này đều mang vẻ hiếu kỳ đối với Lục Đài và Trần Bình An, suy cho cùng hiếm khi trấn Phi Ưng lại bày ra đại trận thế như vậy.
Lục Đài dùng tâm thanh nói với Trần Bình An: "Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại. Ngươi có tin không, nếu họ Hoàn trấn Phi Ưng này đủ thông minh, sau khi rượu quá ba tuần sẽ chủ động tạ lỗi với hai ta."
Lục Đài rất nhanh đã khôi phục vẻ cợt nhả, liếc nhìn xung quanh, nói với cậu: "Đồ cổ cũng không ít, xem ra tổ tiên Hoàn gia trấn Phi Ưng này cũng từng rất mực xa hoa. Đặt tại dưới chân núi của Đồng Diệp châu cũng xem như không tệ. Nếu không phải gặp biến cố, buộc phải co cụm một phương ở nơi này, có lẽ chẳng cần chúng ta lộ diện, bọn họ đã sớm mời tiên sư nước Trầm Hương hoặc quốc gia lân cận tới giải quyết đám âm vật kia rồi."
Trước khi nhập tiệc, Trần Bình An nhạy bén nhận ra sự khác thường của phu nhân trấn chủ. Khí tức trên người bà ta tựa như vân vụ lượn lờ, có điều lại là hắc vân sương mù, rõ ràng đã nhiễm phải uế khí. Thoạt nhìn bà ta dung mạo diễm lệ, bảo dưỡng rất tốt, nhưng thực chất nguyên khí đã suy kiệt, sắp đến lúc dầu cạn đèn tắt. Lục Đài lại chẳng thèm liếc mắt nhìn bà ta lấy một lần.
Dạ tiệc không thể nói là trân tu mỹ vị, chỉ là những món ăn dân dã với tôm cá tươi rói, cùng rau quả thanh khiết theo mùa. Từ đầu chí cuối, Hoàn Dương đều không hề phô trương, thái độ vô cùng khiêm nhường. Ngay cả Trần Bình An cũng có thể cảm nhận được, đám con cháu họ Hoàn kia rõ ràng đang cảm thấy gượng gạo. Bọn họ nâng ly hay hạ đũa đều tỏ ra rất miễn cưỡng, thường là khi trấn chủ chủ động mời rượu mới chịu làm ra vẻ đôi chút.
Lục Đài đã dự liệu sai lầm, cho đến khi bữa tiệc sắp tàn, trấn chủ Hoàn Dương vẫn không hề đả động tới con ngõ kỳ quái nơi hai người đang trú ngụ. Lão chỉ khiêm tốn nói rằng trấn Phi Ưng là nơi hẻo lánh hoang sơ, tiếp đãi không được chu toàn, mong hai vị công tử lượng thứ. Chờ sau khi uống xong chén rượu cuối cùng, những người ngoài lần lượt đứng dậy cáo lui, Hoàn Dương cùng phu nhân bèn đích thân dẫn Trần Bình An và Lục Đài dạo chơi lầu chính.