Thành trấn sừng sững tọa lạc giữa chốn non xanh nước biếc. Nếu không quan sát kỹ, khó lòng phát hiện trên đỉnh cổng lớn mỗi bên đều dán một lá linh phù cổ xưa, giấy vàng mực đỏ. Trần Bình An vốn có thị lực tinh tường lại thêm tính tình cẩn trọng, lập tức nhận ra hai đạo phù lục không mấy nổi bật này. Cậu ngoảnh đầu nhìn Lục Đài, thấy y đang mải mê đàm đạo cùng cô nương Hoàn Thục về những giai thoại giang hồ tại nước Trầm Hương, bèn lặng lẽ ghi nhớ đồ hình trên lá bùa.
Phù lục trên thế gian có muôn hình vạn trạng, lưu phái hỗn tạp. Chỉ có ba nơi đủ tư cách được xưng tụng là phù đạo chính tông, trong đó phủ Thiên Sư núi Long Hổ ở Trung Thổ Thần Châu là một. Hai nhánh còn lại lần lượt là phái Linh Bảo của Nam Bà Sa Châu và Đồng Diệp tông của Đồng Diệp châu.
Hai vị khách không mời mà đến là Trần Bình An và Lục Đài được lão quản sự Hà Nhai sắp xếp cho một tiểu viện u tĩnh nằm ở phía đông trấn Phi Ưng. Hà Nhai đích thân dẫn hai người đến nơi nghỉ chân.
Khi hai huynh muội Hoàn Thường và Hoàn Thục cáo từ, họ dặn dò hai người cứ yên tâm ở lại nghỉ ngơi. Tối mai tại chủ lâu sẽ tổ chức yến tiệc tẩy trần, hy vọng hai vị có thể đến đúng hẹn.
Trục đường chính lát đá xanh giữa trấn Phi Ưng dẫn thẳng tới chủ lâu, xung quanh là những ngõ nhỏ ngang dọc đan xen như bàn cờ. Con ngõ đất vàng này khiến Trần Bình An có cảm giác như được trở về ngõ Nê Bình hay ngõ Hạnh Hoa nơi quê nhà, hàng xóm láng giềng đều là hậu duệ nhiều đời của trấn Phi Ưng cư ngụ tại đây.
So với ngõ Nê Bình vốn đầy rẫy uế tạp, con ngõ nơi đây được quét tước vô cùng sạch sẽ, hầu như nhà nào cũng trồng đào mận hoa hạnh. Đám trẻ con chạy nhảy đùa nghịch khắp nơi, tay cầm kiếm trúc đao gỗ nhỏ xíu so tài cao thấp, hoặc cưỡi trên những thanh tre giả làm ngựa, miệng không ngớt reo hò "giục giục giục". Khi trông thấy lão quản sự Hà Nhai, chúng chẳng hề sợ hãi, dừng bước đồng thanh gọi một tiếng "Hà tiên sinh", chắp tay thi lễ trông rất bài bản. Sau đó, chúng lại nhanh chóng hò hét chạy đi, tiếng cười ngây thơ vang vọng khắp ngõ nhỏ.
Sau khi đưa Lục Đài và Trần Bình An đến nơi ở, vị lão quản sự có dáng vẻ nho nhã vội vã đi lên tầng cao nhất của chủ lâu, bẩm báo sự việc với trấn chủ Phi Ưng là Hoàn Dương.
Hoàn Dương là một trung niên mỹ nam tử, tuy hai bên thái dương đã điểm bạc, không còn trẻ trung nhưng phong thái vẫn hào hoa như cũ. Ông ngồi trên một chiếc La Hán sàng kiểu dáng cổ xưa, đưa tay ra hiệu mời Hà Nhai ngồi xuống. Lão quản sự cúi đầu nhìn đôi giày dính đầy bụi đất của mình, mỉm cười lắc đầu, tự kéo một chiếc ghế gỗ đến ngồi bên cạnh.
Hoàn Dương nhíu mày, trầm giọng hỏi:
- Hà thúc, sao thúc lại dẫn hai người lạ mặt vào trấn Phi Ưng? Chẳng lẽ bọn họ có liên quan đến vị tiên sư trên ngọn núi phía Tây kia?
Hà Nhai lộ vẻ bất đắc dĩ, đáp lời:
- Có liên quan hay không, tạm thời vẫn chưa rõ. Lúc chúng ta tìm đến, nơi đó đã lặng ngắt như tờ, e rằng trận đại chiến đã sớm hạ màn, đám tiên nhân yêu ma kia cũng đã rời đi. Ta đã âm thầm để hai người ở lại dò xét, nhưng họ chẳng phát hiện được dấu vết nào, chắc hẳn kẻ thắng cuộc đã thi triển bí thuật tiên gia để che giấu thiên cơ rồi.
Hoàn Dương cười khổ:
- Nếu hai người trẻ tuổi kia thực sự là tiên sư trong truyền thuyết thì thật là đại phúc. Ta đã dốc hết tâm tư, nhờ cậy các mối quan hệ để mời cao nhân lánh đời, tính ra đã trễ gần một tháng rồi. Trước đó ta từng sai người gửi mật thư hỏi thăm nguyên do cao nhân chậm trễ, vừa nãy mới nhận được hồi âm từ vị cố giao mấy đời ở kinh thành.
- Trong thư, hắn khiển trách ta một trận, nói rằng tiên nhân vốn ở trên cao, hành tung như thần long kiến thủ bất kiến vĩ, ngay cả hàng công khanh tướng soái nơi kinh kỳ cũng khó lòng diện kiến. Hắn có thể chuyển lời, khiến tiên nhân gật đầu đồng ý giúp đỡ đã là phúc đức lắm rồi. Nếu chúng ta còn muốn được voi đòi tiên, lỡ chọc giận tiên nhân thì e rằng chuyện tốt lại hóa thành tai ương.
Vẻ mặt ông ta đầy vẻ ưu tư, hạ thấp giọng hỏi: