Trần Bình An rảo bước tới đài cao giữa hồ, đưa mắt nhìn quanh. Hồ Bích Thủy sóng nước mênh mông, mây mù lượn lờ bốc lên từ mặt nước. Trên hồ có hơn trăm tòa lầu các san sát, giữa các lầu các là những đường nhỏ nối tiếp nhau, thỉnh thoảng lại thấy vài chiếc thuyền con dập dềnh trên sóng nước cho khách thưởng ngoạn phong cảnh.
Xung quanh đài cao, những thiếu nữ váy xanh thướt tha duyên dáng, phần lớn đều đang độ tuổi xuân thì, tư sắc xuất chúng, đang bận rộn chỉ dẫn phương hướng cho hành khách.
Tòa lầu các nơi Trần Bình An dừng chân có tên là "Dư Ấm sơn lầu", cao ba tầng. Lúc mua ngọc bài trước đó, đối phương từng đề nghị cậu có thể ở chung với vài người khác để tiết kiệm một khoản ngân tiền không nhỏ. Nhưng Trần Bình An suy tính một hồi, vẫn khéo léo từ chối.
Phía thuyền cá voi Thôn Bảo cũng không lấy làm lạ, người tu đạo vốn ưa thích độc hành cũng là chuyện thường tình. Có điều, nếu là hạng tu sĩ giang hồ kiếm tiền không dễ, đã quen tính toán chi li, thường sẽ chấp nhận ở chung với người lạ, biết đâu còn có thể kết giao bằng hữu. Trên đại đạo có thêm bạn hiền, dù chỉ là bèo nước gặp nhau cũng chẳng phải chuyện xấu, thậm chí còn có thể là một hồi cơ duyên to lớn.
Sau khi hỏi thăm thị nữ váy xanh bên hồ Bích Thủy, Trần Bình An rời khỏi đài cao, men theo con đường nhỏ trên mặt hồ chậm rãi tiến về phía trước. Hai bên hoặc trên đỉnh đầu cậu, thỉnh thoảng lại có tiên sư ngự kiếm ngự phong lướt qua. Trần Bình An đi chưa được bao xa, phía sau đã có một vị "mỹ nhân" vén váy chạy chậm đuổi theo, bước chân nhỏ nhắn mà nhanh nhẹn, toát lên vẻ xinh đẹp hồn nhiên.
Trần Bình An vốn là người không sợ phiền phức. Lúc còn ở lò gốm, cậu là gã học đồ nhẫn nhục chịu khó, sau này hộ tống bọn người Lý Bảo Bình, Lý Hòe đến thư viện Đại Tùy, mọi chuyện lớn nhỏ đều một tay cậu chu toàn lo liệu. Tuy không ngại loại khổ cực đó, nhưng cậu lại rất kiêng dè một loại phiền phức "hư ảo" khác, chẳng hạn như vị thuật sĩ Âm Dương gia tên Lục Đài này.
Mặc dù trực giác của Trần Bình An không cảm thấy khó chịu với đối phương, không có cảm giác đè nén và âm trầm như khi đối diện với Phù Nam Hoa hay Thôi Sàm, nhưng khi chưa xác định được một việc là phúc hay họa, cậu đã quen với việc phải đảm bảo khiến nó "không chuyển biến xấu".
Lục Đài bước tới sánh vai cùng Trần Bình An, quay đầu nhìn nghiêng khuôn mặt cậu, duyên dáng cười nói:
- Giận rồi sao? Nam nhi chi chí sao lại hẹp hòi như vậy? Phải rộng lượng một chút, lòng dạ khoáng đạt mới có thể chứa đựng nhiều phúc duyên. Nho gia có câu "quân tử bất khí", chắc hẳn ngươi đã nghe qua rồi chứ?
Trần Bình An dừng bước, ngoảnh đầu nhìn kẻ quái gở này, hỏi:
- Ngươi cứ bám theo ta như vậy, rốt cuộc là có mưu đồ gì? Quẻ đại cát kia của ngươi chẳng liên quan gì đến ta cả...
Lục Đài cười híp mắt nói:
- Sao lại không liên quan? Ta dùng chính đồng tiền Cốc Vũ ngươi đưa để gieo quẻ, nhân quả sâu nặng vô cùng. Trong ván cờ cơ duyên này, ngươi chính là một...
Lần này đến phiên Trần Bình An ngắt lời hắn:
- Tiền Cốc Vũ là mượn, không phải cho.
Lục Đài nhíu đôi mày liễu thanh tú, làm bộ suy nghĩ lung lắm, rồi ôn nhu hỏi:
- Dẫu sao nhắc đến tiền bạc cũng tổn thương tình cảm, hay là chúng ta làm một vụ giao dịch nhỏ nhé? Ta dùng một món pháp bảo tâm đắc đổi lấy ít tiền Cốc Vũ của ngươi, thấy sao?
Trần Bình An lắc đầu đáp:
- Cứ ghi nợ đó đi.
Lục Đài tỏ vẻ tủi thân:
- Sao ngươi lại sợ ta đến thế, cứ như tránh thú dữ nước lũ vậy? Ngươi nghĩ xem, trên đường tu hành gặp được người hợp ý, cùng nắm tay du ngoạn, thưởng ngoạn sơn hà, đó chẳng phải là chuyện tốt đẹp hay sao?
Trần Bình An cảm thấy đau đầu, hóa ra trên đời thật sự có loại người không thể dùng đạo lý để nói chuyện. Cậu cũng chẳng biết phải giải thích thế nào cho phải.
Trần Bình An lẳng lặng bước tiếp. Lục Đài đưa mắt nhìn quanh, thản nhiên nói:
- Bí cảnh này vốn là một phần của tiểu động tiên Thùy Hoa, từng thuộc sở hữu của một vị nữ tiên nhân có sở thích thu thập nước suối trong thiên hạ. Chỉ tiếc cuối cùng nàng ta phi thăng thất bại, chẳng những thân tử đạo tiêu, mà còn bị thiên đạo phản phệ, khiến tiểu động tiên Thùy Hoa tan vỡ, phần lớn linh khí tiêu tán giữa đất trời.
- Hồ Bích Thủy này có thể coi là một bí cảnh khá có danh tiếng, bởi ba trăm dặm nước hồ đều là do vị nữ tiên nhân năm xưa thu gom từ các danh tuyền khắp nơi. Trong đó có những mạch nước ngầm hội tụ tinh hoa, cực kỳ thích hợp để pha trà.
Trần Bình An không đáp lời. Đi thêm chừng bốn năm dặm, cậu đã nhìn thấy tòa Dư Ấm sơn lầu cao ba tầng. Quanh lầu là hành lang uốn lượn dưới mái hiên, lan can bằng bạch ngọc bao bọc. Nơi đó còn có một bến thuyền nhỏ, hai chiếc thuyền con đang lẳng lặng đậu bến. Cạnh Dư Ấm sơn lầu là một đầm sen rộng lớn, thấp thoáng bóng dáng thiếu nữ hái sen chèo thuyền qua lại, tiếng hát dân dã khẽ vang lên, thanh mảnh động lòng người.
Trần Bình An dừng bước, lên tiếng nhắc nhở:
- Ta đến nơi rồi.
Lục Đài gật đầu. Thấy đối phương vẫn giả ngốc, Trần Bình An đành phải hỏi thẳng:
- Hôm nay ta không tiện mời ngươi vào trong, lúc nào rảnh ta sẽ đi tìm ngươi. Ngươi ở tòa lầu nào?
Lục Đài giơ tay, chỉ thẳng vào tòa Dư Ấm sơn lầu kia.
Trần Bình An gượng cười, khổ sở nói:
- Lục công tử, chớ có đùa cợt nữa.
Lục Đài giơ hai tay lên, trong lòng bàn tay là một vốc tiền Tiểu Thử, y phân trần:
- Vừa rồi trên đài giữa hồ, ta buộc phải tìm kế mưu sinh. Nghĩ đến tình bằng hữu giữa hai ta sâu đậm như vậy, chắc hẳn ngươi sẽ cho ta một chốn dung thân. Thế nên ta đã nhượng lại chỗ ở của mình cho một vị tiên gia giàu nứt đố đổ vách rồi.
Sắc mặt Trần Bình An thoáng chút khó coi.
Lục Đài vội vàng bồi thêm:
- Yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không quấy rầy việc tu hành của ngươi. Ngươi cứ cho ta mượn một chiếc thuyền nhỏ là được, mỗi ngày ta sẽ ngủ trên đó, nếu không có chuyện gì trọng đại thì tuyệt đối không bước chân vào Dư Ấm sơn lầu. Ta có mang theo lương khô, ngươi chẳng cần bận tâm đến ta đâu. Người sống trên đời, hạng tu sĩ như chúng ta, có nơi nào không phải là quán trọ. Ngươi cũng đừng áy náy, chịu chút phong trần cũng là một loại mài giũa đạo tâm...
Gương mặt Trần Bình An đã đen như nhọ nồi. Trên đời này sao lại có kẻ mặt dày tâm đen đến nhường này?