Hoàng hôn buông xuống, khi Trần Bình An trở về trấn nhỏ, đi ngang qua cửa đông thành, gã giữ cửa lôi thôi lếch thếch vẫn đang ngồi đó ngâm nga điệu hát, vừa vặn hát đến đoạn: "Một tấc thời gian chẳng dám khinh, vinh hoa phú quý tựa phù vân". Có lẽ bị tiếng bước chân dồn dập của thiếu niên giày cỏ quấy rầy, gã mở mắt ra, vừa lúc đối diện với thiếu niên đang chạy chậm vào cổng thành.
Thấy rõ là "tên đòi nợ" này, gã giữ cửa lập tức mất hứng, bực bội phất tay xua đuổi:
- Đi đi đi, thời gian của nhóc con ngươi chẳng đáng mấy đồng tiền. Còn bốn chữ "vinh hoa phú quý" kia, nếu ngươi có thể chạm được vào một chữ thôi, thì đúng là tổ tiên tích đức, về mà thắp nhang cảm tạ đi.
Lúc lướt qua, Trần Bình An giơ cao một bàn tay, năm ngón tay xòe ra vẫy vẫy.
Rõ ràng là đang nhắc nhở gã giữ cửa kia rằng, giữa hai người bọn họ còn có "ân tình" năm đồng tiền bạc lẻ.
Gã giữ cửa nhổ toẹt một bãi nước bọt, mắng mỏ:
- Cũng chẳng phải thứ tốt lành gì!
Bóng dáng thiếu niên nhanh chóng khuất dạng. Gã ngẩng đầu nhìn bầu trời trong vắt màu thanh thúy, tựa như một lớp men gốm tuyệt mỹ.
Gã xoa chiếc cằm lởm chởm râu ria, tấm tắc nói:
- Tề tiên sinh từng đọc một câu thơ, cái gì mà đồ tốt, rồi lại lưu ly ấy nhỉ?
Một chiếc xe bò chậm rãi lăn bánh ra khỏi trấn nhỏ, ngồi trên xe là một vị thanh y học tử danh tiếng lẫy lừng, người đánh xe là một trung niên nam tử có diện mạo hiền lành.
Gã giữ cửa lập tức vẫy tay, lớn tiếng cười nói:
- Cậu Diêu, xin đừng đi vội. Lão ca đây có một câu thơ cứ vướng trong bụng, chỉ nhớ mang máng là đồ tốt với lưu ly gì đó, còn lại thì chịu chết không nhớ ra nổi. Cậu học vấn uyên bác, nói cho ta nghe xem nào!
Triệu Diêu thần thái phấn chấn, ôm bọc hành lý trước ngực, cao giọng đáp:
- Vật tốt trên đời chẳng bền lâu, mây hồng dễ tán, lưu ly dễ vỡ!
Gã giữ cửa giơ ngón tay cái lên tán thưởng:
- Không hổ danh là cậu Diêu, học vấn thực uyên bác. Sau này công thành danh toại rồi, đừng quên về quê nhà thăm lão ca này nhé. Nói không chừng khi ấy cậu còn có thể kế tục tiên sinh của mình, làm thầy dạy học cho đám trẻ trong trấn nhỏ chúng ta, vậy thì tốt biết mấy.
Triệu Diêu thoáng ngẩn người, lập tức ôm quyền mỉm cười:
- Đa tạ lời chúc tốt đẹp của lão ca!
Người đàn ông hớn hở, từ trong ống tay áo lấy ra một chiếc túi thêu, cổ tay rung lên ném cho cậu học trò áo xanh, nhếch miệng cười nói:
- Bao năm qua nhờ cậu viết giúp bao nhiêu liễn xuân mà chẳng tốn xu nào, chủ yếu là do nhóc con cậu có lòng, trước giờ chưa từng thấy phiền hà. Lão ca nhìn người không sai bao giờ, chút quà mọn này đưa cho cậu, chúc cậu lên đường bình an!
Triệu Diêu vội vàng đón lấy túi gấm:
- Hẹn ngày tái ngộ!
Người đàn ông mỉm cười gật đầu, vẫy vẫy tay tiễn xe bò của thiếu niên, nhưng lại lẩm bẩm:
- E là khó rồi.
Thiếu niên đi giày cỏ lững thững tiến vào sâu trong trấn nhỏ, còn xe bò của Triệu Diêu lại lao ra ngoài trấn, hai bên lướt qua nhau.
Người đàn ông ngồi trên gốc cây bẻ ngón tay tính toán:
- Thiếu niên Đại Tùy xách giỏ trúc đựng cá chép vàng, thằng nhóc nhà góa phụ họ Cố ở ngõ Nê Bình, cộng thêm cậu Diêu ở đường Phúc Lộc, vậy là đã ba người rồi. Nhưng kẻ đến sau còn đông đảo như thế, cả đám xông vào chẳng phải chỉ còn lại chút đồ đồng nát thôi sao? Hay là ta cũng nhân cơ hội này tìm một đồ đệ hiếu thuận biết bóp vai đấm lưng nhỉ?
Hắn đưa tay xoa hai gò má đen nhẻm hằn sâu nếp nhăn, cười hì hì: