Thành Lão Long, phong vân chực chờ.
Một trong những hào môn thế gia là Phương gia đang lâm vào cảnh như đối mặt với đại địch, bởi một kẻ con cháu bất tài vô dụng, làm việc thì ít mà hỏng việc thì nhiều, đã gây ra tai họa cho một thiếu nữ thôn quê.
Phương gia giàu nứt đố đổ vách, cũng chẳng tiếc vung tiền như rác. Nếu rắc rối có thể dàn xếp bằng tiền bạc, dù lớn hay nhỏ cũng chẳng đáng bận tâm. Ngặt nỗi, thiếu nữ chết oan uổng kia lại có chút dây dưa với tiệm thuốc Khôi Trần, vốn là sản nghiệp của Phạm gia. Điều đáng ngại hơn là có kẻ lại để tâm đến mối quan hệ mờ nhạt ấy, mà kẻ đó lại là vị khách quý được Phạm gia hết mực coi trọng.
Phương gia nhiều đời kết giao với Hầu gia và Đinh gia, dạo gần đây ba nhà lại càng thêm khăng khít, đi lại thường xuyên.
Phù gia ở thành Lão Long vừa kết thông gia với Khương thị ở Vân Lâm, kẻ đón người đưa bận rộn không xuể, chẳng buồn để mắt đến loại chuyện phiền toái này.
Về phần Tôn gia, dưới sự chèo lái của gia chủ trẻ tuổi Tôn Gia Thụ, lại tỏ ra bình chân như vại, dường như có ý định khoanh tay đứng nhìn thế cục.
Nơi từ đường họ Tôn, Tôn Gia Thụ vừa nhận được một phong mật thư. Vị tu sĩ của Đồng Diệp tông năm ấy từng giúp Đinh gia giữ vững cơ đồ, nay đã đưa tiểu thư họ Đinh trở lại thành Lão Long. Vị này có địa vị cao quý trong Đồng Diệp tông, tùy tùng đi theo có cả một vị Địa Tiên cảnh giới Nguyên Anh, bản thân ông ta cũng là một vị Địa Tiên thực thụ.
Lại nghe đồn, sở dĩ tên hậu bối họ Phương kia dám ngang ngược càn rỡ như thế là vì tổ tiên hắn từng có quen biết với một vị đại tu sĩ. Còn đó là ai, dù là gã hay cha gã đều không dám tiết lộ nửa lời.
Vì lẽ đó, hầu như ai nấy đều cho rằng đại cục đã an bài.
Dạo này Tôn Gia Thụ bỗng nảy ra nhã hứng câu cá, địa điểm chính là nơi Trần Bình An từng buông cần năm xưa. Chỉ cần không vướng bận việc gia tộc trọng đại, hắn đều tranh thủ thời gian tới đây ngồi tĩnh tâm một lát.
Hắn có chút do dự, không biết lần này có nên đặt cược hay không. Và nếu cược, thì phải cược lớn đến nhường nào?
Gần đây, Tôn Gia Thụ hữu duyên gặp được một vị cao nhân lánh đời, hành tung bất định. Vị cao nhân ấy chỉ bằng một câu nói, chẳng những chữa lành vết rạn trong tâm cảnh của hắn, mà còn giúp tu vi của hắn tiến thêm một bước dài.
Người nọ chỉ mỉm cười hỏi một câu: “Tôn Gia Thụ, sao ngươi dám chắc là mình đã sai?”
Câu nói ấy tựa như một tiếng hét lớn của Phật gia, khiến hắn bừng tỉnh.
Tôn Gia Thụ thu cần, trút hết cá trong giỏ xuống dòng nước. Cuối cùng hắn đã hạ quyết tâm, lần này tuyệt đối không đánh cược.
Trên biển mây cuồn cuộn phía trên thành Lão Long, một thiếu nữ vận váy xanh đang nhảy lò cò, mỗi bước chân đáp xuống đều khiến mây mù bắn tung như sóng nước. Thỉnh thoảng nàng lại lấy ra một viên lưu ly châu to bằng nắm tay, tung hứng tiêu khiển. Cuối cùng, nàng lướt đến một khoảng không giữa tầng mây, hai tay buông thõng áp sát đùi, hai chân khép chặt, rồi cả người cứ thế rơi thẳng xuống một góc trong nội thành, tựa như một cây hẹ tươi xanh từ trên trời gieo xuống...
Ngay khoảnh khắc sắp chạm đất, thiếu nữ tên Phạm Tuấn Mậu nhẹ nhàng đáp xuống, nơi nàng đứng chính là sân sau của tiệm thuốc Khôi Trần.
Chưởng quỹ Trịnh Đại Phong đang ngồi trên bậc thềm, chậm rãi rít một hơi thuốc.
Phạm Tuấn Mậu cất tiếng hỏi:
- Thế nào rồi?
Khói thuốc lượn lờ che khuất gương mặt Trịnh Đại Phong. Chỉ nghe gã đàn ông kia thong thả đáp:
- Nợ tiền trả tiền, nợ mạng đền mạng. Ta không giống Lý Nhị, huynh ấy chỉ tìm kẻ già, còn ta thì truy cứu cả già lẫn trẻ.
Phạm Tuấn Mậu nhìn gã đàn ông quanh năm suốt tháng chỉ biết cười cợt này, ánh mắt đầy vẻ nghiền ngẫm.
Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, đã bao nhiêu năm trôi qua mà tính khí vẫn chẳng hề thay đổi. Tựa như cả đời này gã sống không nghiêm chỉnh, chỉ để dành trọn vẹn sự nghiêm túc cho một lần duy nhất.
Năm xưa, ba vị thần tướng trấn giữ bốn cổng trời đều vì những nguyên nhân khác nhau mà rời bỏ cương vị, nhường lối cho “quân phản loạn” với thế công không thể cản phá. Duy chỉ có vị trấn giữ phương Đông, kẻ vốn bị coi là tham sống sợ chết và có tác phong lôi thôi nhất, lại nhất quyết không chịu nhường đường, tử chiến không lùi.
Dĩ nhiên, cái kết của việc tử chiến không lùi chính là cái chết... gã bị người ta dùng kiếm đóng đinh lên cột trụ khổng lồ của cổng trời.
Dù là phe địch hay phe ta, ai nấy đều cảm thấy kỳ lạ. Việc vị thần tướng này tự tìm đường chết thật sự khiến người đời không sao hiểu nổi nguyên do.
Trong lòng Phạm Tuấn Mậu thở dài một tiếng, nàng vốn chẳng muốn biết, nhưng đáng tiếc lại thấu hiểu tường tận.
Thánh nhân Nguyễn Cung đã khai tông lập phái tại vùng núi lớn phía tây, đệ tử chân truyền tạm thời chỉ có ba người.
Tiệm đúc kiếm bên bờ sông Long Tu vẫn mở cửa như thường lệ, do thiếu nữ đệ tử của Nguyễn Cung trông coi. Nàng đã mất đi ngón cái của tay thuận, vì vậy chuyển sang đeo kiếm bên hông phải, đổi thành tay trái cầm kiếm.
Ái nữ duy nhất của Nguyễn Cung là Tú Tú cô nương, nghe đâu lúc dời đến núi Thần Tú đã mang theo một chiếc lồng gà. Chiếc lồng ấy được Nguyễn Tú xách trên tay, khiến chư vị tiên gia không khỏi ngoái nhìn, cứ ngỡ bên trong ẩn chứa kỳ trân dị thú gì. Về sau, một vài luyện khí sĩ đi ngang qua núi Thần Tú nhắc lại chuyện này đều cảm thấy buồn cười, hóa ra đó chỉ là một ổ gà mẹ và gà con bình thường mà thôi.
Thế nhưng, một số tiên gia môn phái ở các ngọn núi lân cận lại cho rằng Tú Tú cô nương vẫn giữ được lòng son, như vậy mới thực sự là đạo tâm thuần khiết. Họ hết sức trịnh trọng, khiến không ít tu sĩ trẻ tuổi vừa chuyển đến phủ đệ mới cũng bắt đầu suy ngẫm về "học vấn" bên trong, cảm thấy hành động kia ẩn chứa thâm ý sâu xa.
Quả không hổ danh Tú Tú cô nương, không hổ là kỳ tài tu hành từng được miếu Phong Tuyết ký thác bao hy vọng, quả nhiên nhất cử nhất động đều lộ vẻ huyền diệu, khế hợp với đại đạo.
Thiếu niên lông mày dài họ Tạ sau khi nghe được chuyện này thì cảm thấy thú vị, bèn đem làm chuyện phiếm kể cho Tú Tú tỷ nghe. Khi đó Nguyễn Tú đang ngồi trên chiếc ghế trúc xanh, nhìn gà mẹ oai vệ dẫn theo đám gà con mổ thóc xung quanh. Nàng chỉ hững hờ đáp lại một câu "vậy sao", rồi chẳng nói thêm gì nữa.
Thiếu niên họ Tạ vốn có phúc duyên sâu dày, thấy Tú Tú tỷ có vẻ lơ đãng, hắn liền khẽ nhíu mày. Động tác này khiến đôi lông mày của hắn dường như lại dài thêm mấy phần.
Nguyễn Cung là tu sĩ Ngọc Phác cảnh, lại có "ngoại gia" là miếu Phong Tuyết làm chỗ dựa, hơn nữa ông còn tinh thông chú kiếm, bằng hữu khắp thiên hạ. Vì lẽ đó, ông đủ tư cách dùng chữ "Tông" làm hậu tố, đặt tên cho tông phái là "Long Tuyền Kiếm Tông".
Thực ra ban đầu Nguyễn Cung chỉ muốn dùng hai chữ "Kiếm Tông", ngạo nghễ thế gian, khí khái phi phàm. Tuy nhiên, một là tại Trung Thổ Thần Châu vốn đã có một Kiếm Tông tồn tại, không phù hợp với lễ pháp do Nho gia định ra. Hai là có một vị hảo hữu đến chúc mừng đã âm thầm khuyên can, rằng việc khai tông lập phái trên lãnh thổ Đại Ly vốn đã là "cây cao đón gió", không nên quá mức phô trương trong chuyện danh xưng.
Mặc dù cuối cùng Nguyễn Cung vẫn quyết định lấy tên "Long Tuyền Kiếm Tông", nhưng trong lòng vẫn có chút không thoải mái. Khi lên xuống núi, ông đều không thích đi ngang qua tòa miếu thờ treo tấm biển hiệu dưới chân núi, bèn yêu cầu quan phủ Đại Ly sai khiến đám tù nhân họ Lư mở ra một con đường nhỏ khác. Chuyện này khiến không ít người nghị luận, cảm thấy đây chẳng phải điềm lành. Chẳng phải là cố ý bỏ đường chính mà đi đường tà đó sao?
Nguyễn Cung chỉ nói với bốn vị đệ tử một câu: Tương lai kẻ nào có thể danh chính ngôn thuận đoạt lấy hai chữ đầu trong "Long Tuyền kiếm tông", kẻ đó chính là tông chủ đời kế tiếp.
Hiện nay, danh tiếng của Long Tuyền kiếm tông đang nổi như cồn tại vương triều Đại Ly.
Ngoại trừ núi Thần Tú là lễ vật khai sơn do hoàng tộc họ Tống ban tặng, ba ngọn núi phụ cận gồm núi Bảo Lục, đỉnh Thải Vân và núi Tiên Thảo đều đã được Trần Bình An cho Thánh nhân Nguyễn Cung thuê trong thời hạn ba trăm năm, xem như sớm đã sáp nhập vào bản đồ của Long Tuyền kiếm tông.
Đại địa chủ quận Long Tuyền là Trần Bình An tuy tu vi chẳng đáng nhắc tới, nhưng bàn về việc làm ăn thì lại vô cùng tinh tường.
Kẻ khác thường lâm vào cảnh "xách đầu heo mà chẳng tìm thấy miếu", dù có vào được cửa cũng khó lòng thắp được nén nhang.
Trong khi đó, Bắc Nhạc chính thần Ngụy Bách vừa được sắc phong từng dẫn Trần Bình An đi dạo khắp nơi, đây chính là một lá bùa hộ mệnh rực rỡ.
Nghe nói thư đồng và nha hoàn của Trần Bình An, bên hông đều đeo lệnh bài "Thái Bình Vô Sự" vốn chỉ dành cho những luyện khí sĩ có công với triều đình Đại Ly, đây lại là một tầng bảo hộ vững chắc khác.
Có được ba lá bùa hộ mệnh này, Trần Bình An đừng nói là đi ngang ở quận Long Tuyền, dù có muốn đi ngược cũng chẳng ai dám cản.
Chỉ tiếc thiếu niên ấy đã biệt tích, nghe đâu đã đi xa, có lẽ là một kẻ không biết hưởng phúc.
Một phía núi Thần Tú là vách đá dựng đứng ngàn trượng, không nơi bấu víu. Trên vách đá có bốn chữ cổ khắc sâu "Thiên Khai Thần Tú". Sau khi Nguyễn Cung khai tông lập phái, gần như ngày nào cũng có luyện khí sĩ ngự gió tìm đến để chiêm ngưỡng phong thái của bốn chữ lớn kia. Họ cảm thán rằng Nguyễn Cung chọn núi Thần Tú làm nơi định tông, e rằng chính là ý trời huyền diệu.
Thế nhưng Nguyễn Tú lại chẳng bao giờ đến vách núi góp vui, dường như nàng chưa từng đặt chân tới đó lần nào.
Nguyễn Tú vốn không ưa vận động, hình như nàng đã cao hơn một chút, dáng người cũng đầy đặn hơn, cằm thêm phần tròn trịa. Nguyễn Cung lại thấy như vậy rất tốt.
Thực ra, đối với những người làm cha trên đời, con gái mình dù có ra sao cũng đều là tốt nhất.
Thi thoảng vào những ngày nắng ráo, Nguyễn Tú lại chọn một đình nghỉ mát trên đỉnh núi Thần Tú, phóng tầm mắt ra xa. Nàng nhìn những khe suối uốn lượn quanh co, cuối cùng hội tụ thành sông Long Tu, rồi lại hóa thành dòng Thiết Phù cuồn cuộn chảy đi.
Thật ra Nguyễn Tú chẳng mấy mặn mà với những dòng sông lớn này, nàng cảm thấy chúng thật chướng mắt.
Hà bá hà bà, chính thần sông ngòi, cho đến Vân sư Vũ sư... phàm là những vị thần linh có liên quan đến nước, từ nhỏ nàng đã chẳng mấy ưa thích. Mỗi khi nghe thấy những danh xưng chức vị này, nàng lại cảm thấy phiền lòng, hệt như đối diện với một thân kiếm vừa mới ra lò, chỉ muốn vung búa nện xuống một nhát cho xong chuyện.
Hôm nay Nguyễn Tú biếng nhác tựa người vào lan can, ngáp ngắn ngáp dài. Phía ngoài đình nghỉ mát vang lên tiếng bước chân khe khẽ, Nguyễn Tú ngoảnh đầu nhìn lại, thấy từ xa có một nhóm bốn người đang tiến tới, thảy đều vận nho sam khăn vấn.
Nguyễn Tú liếc mắt qua một lượt, đều nhận ra lai lịch của bọn họ. Thái thú Ngô Diên, một nam nhân trẻ tuổi có con đường hoạn lộ hanh thông, vốn là môn sinh đắc ý của Quốc sư Đại LyThôi Sàm.