Trần Bình An từng gặp không ít đồng lứa có dung mạo thanh tú, như gã hàng xóm Tống Tập Tân ở ngõ Nê Bình, hay Triệu Diêu và Lâm Thủ Nhất từng theo Tề tiên sinh đèn sách tại học đường, lại có nam tử mặc đạo bào dung mạo ái nam ái nữ trên đảo Quế Hoa, hay hoàng tử Đại Tùy Cao Huyên, nhưng thảy đều kém xa thiếu niên này.
Sau khi đề chữ lên tường, thiếu niên nâng vò rượu ngồi xuống bàn bên cạnh, xin hai chiếc chén sứ trắng lớn, mời Hứa Giáp cùng uống. Hứa Giáp vốn biết rõ giá trị của rượu Hoàng Lương, nhưng lại chẳng thấy có gì đường đột. Hắn mở nắp rót rượu, cụng chén cùng thiếu niên, thần thái vô cùng sảng khoái.
Lão chủ quán cũng thêm vài phần tươi tỉnh. Chỉ tội nghiệp cho con sẻ nhỏ trong lồng kia, vẫn luôn quay lưng về phía thiếu niên rạng rỡ như ánh mặt trời ấy, dáng vẻ tựa hồ đang lâm bệnh.
Thiếu niên chủ động nâng chén rượu hướng về phía Trần Bình An, cười nói:
- Ta tên Tào Từ, người Đại Đoan Trung Thổ.
Trần Bình An đành phải nâng chén đáp lễ:
- Ta là Trần Bình An, người Bảo Bình châu, vương triều Đại Ly.
Tào Từ gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng:
- Cơ sở Võ đạo đệ tam cảnh của ngươi rất không tệ.
Trần Bình An chẳng biết đáp lời thế nào, đành im lặng nhấp một ngụm rượu, trong lòng cứ thấy có điều gì đó kỳ lạ. Cậu ngẫm nghĩ hồi lâu mới nhận ra, dù là thần thái hay ngữ khí, thiếu niên đến từ Trung Thổ Thần Châu này đều không giống một kẻ đồng trang lứa, trái lại rất giống ông lão chân trần trên lầu trúc núi Lạc Phách.
Có điều, thiếu niên Đại Đoan tên Tào Từ này lại thiếu đi vẻ ngạo mạn nhìn xuống chúng sinh của lão nhân họ Thôi. Với lão nhân kia, dù giọng điệu có ôn hòa nhã nhặn, chỉ là chuyện vãn đời thường, Trần Bình An vẫn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng.
Đối với Tào Từ, Ninh Diêu chẳng có cảm giác gì đặc biệt, nàng chỉ thấy có chút không vui. Bỗng dưng xuất hiện một kẻ chướng mắt, khiến hứng thú uống rượu cũng tan biến. Nàng cùng Trần Bình An vội vàng uống cạn nửa vò rượu Hoàng Lương còn lại, sau đó kéo cậu rời khỏi quán.
Khi Trần Bình An sắp bước ra khỏi cửa, Tào Từ lại mỉm cười gọi với theo:
- Ninh cô nương mà ngươi thầm mến rất tốt, chỉ có một điểm không ổn, đó là gặp mặt bao nhiêu lần vẫn chẳng thể nhớ nổi tên ta.
Trần Bình An cười đáp lại một câu:
- Ta lại thấy như vậy càng tốt.
Tào Từ sảng khoái cười lớn, một tay nâng chén rượu, tay kia vẫy chào từ biệt Trần Bình An, nụ cười vô cùng chân thành:
- Trần Bình An, ba ngày sau, hãy bắt đầu dốc sức để trở thành đệ tứ cảnh mạnh nhất thế gian đi!
Lại là một câu nói, nếu ngẫm kỹ sẽ thấy vô cùng kỳ lạ.
Trần Bình An chắp tay ôm quyền, không nói thêm lời nào, xoay người cùng Ninh Diêu rời khỏi mảnh phúc địa Hoàng Lương nhỏ bé này.
Trong tửu quán, Hứa Giáp nghi hoặc hỏi:
- Ngươi thích Ninh cô nương sao?
Tào Từ cười khoát tay nói:
- Ta thích sư phụ vì trong lòng ta người là vô địch, thích Hoàng hậu nương nương khi cười có hai lúm đồng tiền nhỏ, thích Ninh cô nương vì nàng chẳng thèm để mắt đến ta, nhưng đó không phải là loại tình cảm mà ngươi đang nghĩ. Chuyện nam nữ thường tình sẽ ảnh hưởng đến tâm cảnh tu hành.
Hắn nhấp một ngụm rượu, thở dài cảm thán:
- Thật chẳng rõ sau này nếu ta thực sự động lòng với một cô nương thì sẽ ra sao.
Hứa Giáp “ồ” lên một tiếng, Tào Từ nói gì hắn cũng tin sái cổ. Đoạn, hắn hớn hở đổi chủ đề:
- Nghe giọng điệu của ngươi, dường như sắp đột phá đệ ngũ cảnh rồi sao?
Tào Từ gật đầu:
- Ở Kiếm Khí Trường Thành mài giũa lâu như vậy, cũng đã đến lúc phá cảnh rồi.
Hứa Giáp nhếch miệng cười:
- Nếu là ở quê nhà, ta đoán giờ này ngươi đã đặt chân vào đệ thất cảnh rồi cũng nên.
Không đợi Tào Từ lên tiếng, Hứa Giáp lập tức bồi thêm:
- Hơn nữa, trước khi tới đệ thất cảnh, ngươi chắc chắn sẽ là đệ tứ cảnh, đệ ngũ cảnh và đệ lục cảnh mạnh nhất từ trước đến nay.
Nhắc đến chuyện này, Hứa Giáp còn phấn chấn hơn cả Tào Từ:
- Ông chủ nói đệ tứ cảnh hiện giờ của ngươi là mạnh nhất trong lịch sử, có thể gọi là tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả, có thật vậy không?
Tào Từ bất đắc dĩ đáp:
- Ta có thể khẳng định là tiền vô cổ nhân. Còn về phần hậu vô lai giả, ta chỉ là một võ phu thuần túy, không biết bói toán hay nhìn thấu khí vận võ đạo của thiên hạ trăm năm nghìn năm sau.
Hứa Giáp cười ha hả:
- Tào Từ, nếu ngày nào đó ta không nhịn được mà đi tìm đại tiểu thư, nhất định sẽ tiện đường ghé qua vương triều Đại Đoan tìm ngươi.
Tào Từ gật đầu:
- Vậy ta sẽ chuẩn bị sẵn rượu ngon chờ ngươi.
Hứa Giáp đột nhiên hạ thấp giọng khẩn khoản:
- Tào Từ, hay là chúng ta so tài một trận đi, sau đó ngươi cố ý thua ta. Sau này khi ta rời khỏi Đảo Huyền Sơn, có thể rêu rao với thiên hạ rằng mình đã đánh thắng Tào Từ. Ngươi thử nghĩ xem, mười năm hay trăm năm sau, khi đó ngươi đã vô địch thiên hạ, thậm chí đánh cho Đạo lão nhị của Thanh Minh thiên hạ từ “Chân Vô Địch” biến thành “Chân Hữu Địch”. Ta lại trở thành người duy nhất từng đánh thắng Tào Từ ngươi, đến lúc đó chắc chắn toàn thiên hạ đều sẽ tò mò gã này rốt cuộc là thần thánh phương nào, biết đâu đại tiểu thư cũng sẽ nhìn ta bằng con mắt khác xưa.
Tào Từ nheo mắt cười, một tay nâng chén, tay kia vỗ nhẹ vào đầu mình:
- Được rồi, Hứa Giáp ngươi đã đánh thắng Tào Từ ta, sau khi rời khỏi núi Đảo Huyền cứ việc rêu rao với người khác như thế.
Hứa Giáp có phần chột dạ, thấp giọng hỏi:
- Bây giờ ngươi không để bụng, nhưng sau này liệu có hối hận không?
Tào Từ uống cạn rượu trong chén, quay đầu vẫy tay nói với lão chủ quán:
- Lão Lữ, có thể tặng tôi một vò rượu không? Bây giờ tôi đã bắt đầu thấy hối hận rồi, không có rượu xuống bụng thì không trấn áp nổi nỗi hối hận đó đâu. Nếu uống thêm một vò rượu Vong Ưu, ít nhất trăm năm tới sẽ không phải hối tiếc điều gì.
Hứa Giáp dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn lão chủ quán.
Ông lão cười mắng:
- Hứa Giáp, mang thêm một vò rượu tới cho Tào Từ. Sau này hãy nhớ lấy lòng tốt của lão bản ta, đừng suốt ngày lén lút mắng ta keo kiệt bủn xỉn, hay oán giận ta không cho ngươi đi xông pha giang hồ.