Chưa đợi Ninh Diêu dứt lời, Trần Bình An đã bồn chồn không yên, vội bảo nàng chờ một lát. Đoạn hắn quay người đi, tháo hồ lô nuôi kiếm bên hông, lén lút hớp một ngụm rượu.
Ninh Diêu ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì. Chẳng lẽ tên này đã làm chuyện gì khuất tất với nàng? Ví dụ như trên quãng đường từ động tiên Ly Châu đến núi Đảo Huyền, hắn đã nợ nần chồng chất rồi đều ghi sổ cho nàng? Hay là hắn đã sớm vứt bỏ "Hám Sơn quyền phổ", chỉ luyện vài ngàn quyền đã thấy tiền đồ mịt mờ, nên giờ mới đeo hộp kiếm chuyển sang luyện kiếm, rồi cuối cùng lại thấy cả luyện quyền lẫn luyện kiếm đều chẳng đi đến đâu?
Hay là Trần Bình An bôn ba giang hồ, "thánh nhân đãi kẻ khờ", lại tìm được một đám hồng nhan tri kỷ mắt mù, hiện giờ đang ở quán trọ chờ hắn chăng?
Ninh Diêu suy nghĩ mông lung, hết đông lại tây, nhưng tuyệt nhiên không hề mảy may nghĩ đến việc Trần Bình An có đánh mất thanh kiếm do Nguyễn Cung đúc hay không.
Chuyện đó sao có thể xảy ra? Băng qua ngàn non vạn nước, trải qua bốn mùa luân chuyển, hắn nhất định sẽ mang kiếm đến tận tay nàng.
Lầu Kính Kiếm sừng sững sau lưng Ninh Diêu là nơi hội tụ tinh khí thần vạn năm của Kiếm Khí trường thành. Khi nãy Trần Bình An ngồi tựa chân tường, trong lòng ngổn ngang bao ý nghĩ lộn xộn. Nào là những câu thơ hay ý đẹp chép trong sách vở, như "cắm nhánh thù du thiếu một người", hay "ngồi một mình trong u hoàng", rồi lại nhớ đến A Lương cùng chữ "Mãnh" kia, và cả những cổ tự khắc trên đá nơi trọng địa có lịch sử lâu đời hơn thế nữa.
Hắn thậm chí còn từng mường tượng về cảnh tượng hai người tương phùng, chắc chắn không phải là kiểu ngơ ngẩn ngồi trên bậc thềm núi Đảo Huyền, rồi lại thấy nàng trong dáng vẻ như thế này.
Rượu đã vào bụng, Trần Bình An đột nhiên đứng dậy, bước xuống bậc thềm đối diện với Ninh Diêu. Ninh Diêu vẫn ung dung ngồi đó, hơi ngả người ra sau, khuỷu tay uể oải chống lên bậc thềm cao hơn. Nàng nheo nheo đôi mắt, hàng lông mày thanh mảnh lại càng thêm phần động lòng người.
Trần Bình An nhìn thấy cảnh này, bao nhiêu lời định nói lại nghẹn lại nơi cổ họng, đành quay đầu đi, hớp thêm một ngụm rượu nữa.
Hắn vừa định mở lời, Ninh Diêu bỗng nhướng mày, ngồi thẳng dậy hỏi:
- Trần Bình An, từ bao giờ mà ngươi lại biến thành bợm nhậu thế hả?
Chút can đảm khó khăn lắm mới gom góp được, những lời định nói đang nhọc nhằn bò lên đến cửa miệng như leo núi, bỗng chốc bị dọa cho rụt cả vào trong bụng, chẳng khác nào rơi xuống vách đá vạn trượng, tan xương nát thịt.
Trần Bình An thở dài một tiếng, ngồi thụp xuống đất im lặng không nói nửa lời, hai tay vò đầu bứt tai.
Ninh Diêu đứng dậy, mỉm cười hỏi:
- Trần Bình An, hình như ngươi cao lên rồi thì phải?
Trần Bình An chợt đứng phắt dậy, giơ tay ra hiệu ngăn Ninh Diêu bước xuống bậc thềm:
- Ninh cô nương, xin hãy chờ tôi nói hết câu này đã!
Thiếu niên ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, bàn tay siết chặt bầu rượu, ánh mắt chăm chú nhìn vị cô nương khoác trường bào màu xanh sẫm trước mặt.
Ninh Diêu khẽ chớp mắt, dường như chẳng thể đoán định được trong hồ lô của hắn đang bán thứ thuốc gì.
Trần Bình An cất lời:
- Ninh cô nương...
Hắn vội vàng lắc đầu, đổi lại một cách xưng hô khác:
- Ninh Diêu, tôi thích cô.
Ninh Diêu ngồi ngược trở lại bậc thềm, thản nhiên nói:
- Có bản lĩnh thì nói lớn thêm chút nữa.
Trần Bình An lập tức cao giọng, dõng dạc thốt lên:
- Ninh Diêu! Tôi thích cô!
Ninh Diêu hỏi:
- Ngươi là ai?
Trần Bình An nở nụ cười rạng rỡ, vẻ thận trọng thường nhật quét sạch sành sanh, hào khí ngất trời đáp lời:
- Trần Bình An, trấn Long Tuyền, vương triều Đại Ly!
Dẫu rằng Trần Bình An cũng hiểu rõ, phương sách ổn thỏa nhất chính là trao kiếm cho Ninh cô nương, sau đó cùng nàng chung sống một thời gian. Ghé thăm quê nhà nơi nàng sinh ra và lớn lên, gặp gỡ bằng hữu của nàng nơi Kiếm Khí trường thành, rồi sau đó mới quyết định có nên thổ lộ tâm tình hay không. Kết cục xấu nhất là Ninh Diêu không có ý với hắn, nhưng có lẽ hai người vẫn có thể làm bằng hữu.
Thế nhưng, Trần Bình An không muốn như vậy.
Ninh Diêu lại đứng dậy, thần sắc có chút kỳ lạ, nàng hỏi hắn một câu:
- Thích một người, thật sự quan trọng đến thế sao?
Trần Bình An ngẩn ngơ, hoàn toàn không biết phải đáp lại thế nào.
Chẳng lẽ thiếu nữ trên đời này sau khi được người khác bày tỏ, đều sẽ hỏi vấn đề này sao? Hắn không kìm được mà thầm oán trách Tống lão kiếm thánh nước Sơ Thủy và vị sư phụ của lão chèo thuyền trên đảo Quế Hoa kia. Một người thì miệng quạ đen, người còn lại thì nhất quyết không chịu truyền thụ chút kinh nghiệm giang hồ nào.
Ninh Diêu bước xuống bậc thềm, đi tới trước mặt Trần Bình An, chìa một bàn tay ra:
- Đưa đây!
Trần Bình An "ồ" một tiếng, vội vàng cởi bỏ dây buộc, gỡ hộp gỗ sau lưng xuống, rút ra thanh trường kiếm do Thánh nhân Nguyễn Cung đích thân rèn đúc, trao cho cô nương trước mắt.
Sau khi Ninh Diêu nhận lấy thanh trường kiếm, nàng cũng chẳng thèm rút kiếm khỏi vỏ để kiểm tra độ sắc bén. Nàng đeo kiếm bên hông phải, sải bước đi thẳng về phía trước, lướt qua vai Trần Bình An.
Trần Bình An đột ngột ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy nàng giơ cao một cánh tay, khẽ vẫy tay từ biệt.
Đôi môi Trần Bình An mấp máy, nhưng rốt cuộc chẳng thể thốt ra lời nào, bởi bao nhiêu sức lực và can đảm đều đã dồn hết vào câu nói lúc trước rồi.
Hắn đứng lặng hồi lâu không nỡ quay đầu, ánh mắt chẳng muốn rời đi dù chỉ một khắc.