Khi Trần Bình An tỉnh giấc trên mái nhà, cậu nhận thấy trên người mình đang đắp một tấm áo, hồ lô nuôi kiếm đặt ngay bên cạnh. Nếu là trước kia, hẳn cậu đã lập tức nhảy xuống, vội vàng đi kiểm tra hộp kiếm bằng gỗ hòe đặt trên bàn trong phòng từ đêm qua. Nhưng hôm nay, cậu chỉ lẳng lặng thu lại tấm áo, xếp gọn gàng, tâm thế chẳng chút vội vã. Bởi lẽ cậu tin chắc hộp gỗ vẫn nằm yên vị ở đó, cậu tin tưởng lão ông chèo thuyền kia.
Trần Bình An buộc lại hồ lô nuôi kiếm bên hông, ngồi xếp bằng, ngoảnh đầu nhìn về hướng đông, thấy ánh ban mai rạng rỡ tựa dải lụa đào.
Tâm cảnh của cậu lúc này đã hoàn toàn khác biệt so với thời điểm vừa rời khỏi khe Giao Long để đuổi theo đảo Quế Hoa. Một bên là tâm niệm chênh vênh, trôi nổi bất định; một bên là lòng đã có nơi nương tựa, tựa như có sợi dây thừng buộc chặt tâm can.
Trần Bình An đứng dậy, phóng tầm mắt ngắm nhìn rạng đông. Cậu từng đọc được một câu trong quyển sơn thủy du ký, nói rằng “bình minh rực rỡ tựa giá áo”, thật chẳng rõ người đọc sách làm sao có thể nghĩ ra được hình ảnh mỹ lệ đến nhường ấy.
Cậu chợt ngoảnh đầu nhìn ra bên ngoài viện nhỏ Khuê Mạch. Một thiếu nữ đương độ xuân thì khoác trên mình bộ y phục thị nữ, đang đứng thẫn thờ dưới gốc cây quế thưa thớt lá. Nàng ngẩng đầu nhìn những chiếc lá quế trên một cành cây, ngón tay chỉ trỏ, có lẽ đang thầm đoán xem số lá là chẵn hay lẻ.
Trần Bình An dõi theo ánh mắt của nàng, nhếch miệng cười, lớn tiếng nói:
- Cô nương, là ba mươi hai lá.
Thiếu nữ giật mình quay đầu, trông thấy vị tiểu kiếm tiên trên nóc nhà, hai má liền ửng hồng, xem ra ánh bình minh trên cao cũng có phần thiên vị mỹ nhân.
Thị nữ bị người ta bắt gặp lúc đang lười nhác, cố nén sự thẹn thùng trong lòng, khẽ hỏi:
- Công tử có muốn dùng bữa sáng ngay bây giờ không?
Trần Bình An cười đáp:
- Được chứ, phiền cô nương mang lên nhiều một chút, ta đang thấy đói bụng rồi.
Thị nữ chớp chớp mắt, nhìn bóng dáng Trần Bình An đáp xuống sân viện rồi nhanh chóng biến mất, tâm tình thiếu nữ bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm. Mấy ngày trước, dù vị tiểu kiếm tiên này luôn giữ lễ tiết, nhưng nàng vẫn thấy sợ sệt, luôn lo lắng mình làm điều gì sơ suất. Dù hắn chắc chắn sẽ không đi tố cáo với dì Quế, nhưng hẳn là hắn đều nhìn thấu và ghi nhớ trong lòng.
Trước đó hắn đã dặn dò nàng không tiếp bất cứ ai. Vì thế nàng đã thành thật ngăn cản rất nhiều khách đến thăm, kiên trì từ chối các nhóm thần tiên trên núi, chẳng biết đã phải chịu bao nhiêu ánh mắt xem thường và lời ra tiếng vào.
Trần Bình An dùng xong bữa sáng, bắt đầu luyện quyền trong sân. Cậu dành cả buổi sáng để đi thế Hám Sơn quyền, đến buổi chiều lại một mình luyện kiếm. Vẫn là những chiêu thức hư không, trong tay không kiếm, phần lớn thời gian cậu đều luyện tập Tuyết Băng Thức thiên về tấn công, bởi cậu cảm thấy chiêu kiếm thuật này vô cùng tâm đắc.
Sau khi bước vào đệ tứ cảnh, tinh khí thần của cậu bắt đầu nội liễm. Sáu bước đi thế nhìn qua có vẻ nhẹ nhàng, tựa như hồng hạc đạp trên tuyết, nhưng mỗi lần dừng lại một cách huyền diệu, quyền ý và chân khí trút xuống lại càng thêm nhanh chóng, mãnh liệt.
Khi chuyển sang luyện kiếm, Trần Bình An phát hiện lộ trình vận hành khí tức giữa luyện quyền và luyện kiếm hoàn toàn khác biệt, nhưng "bản nguyên chân ý" bên trong lại tương thông. Điều này khiến cậu càng thêm an lòng, bởi cậu nhận ra chuyên tâm luyện quyền cũng là một hình thức tu hành, hơn nữa còn có thể tu dưỡng được rất nhiều thứ.
Lúc trước Lý Hi Thánh vẽ bùa ở lầu trúc trên núi Lạc Phách, từng nói vẽ bùa chính là tu hành. A Lương khi bị người ta dùng một quyền đánh xuống nhân gian, trên thuyền Côn Ngư cũng từng nói, quyền pháp luyện đến cực hạn, kỳ thực cũng chính là luyện kiếm.
Buổi tối, Trần Bình An luyện tập thủ ấn và giữ thế đứng. Lúc ăn khuya, Quế phu nhân không để cô gái hầu hạ kia ra mặt mà đích thân mang thực hạp tới.
Dì Quế dường như đang mang tâm sự nặng nề, không biết phải mở lời ra sao. Trần Bình An bèn chủ động lên tiếng trước:
- Dì Quế, lần này tôi đã giúp Phạm gia tiểu tử bảo vệ đảo Quế Hoa. Dì có thể giúp tôi dùng kiếm thư truyền tin cho hắn, nói rằng tôi rất thích viện nhỏ Khuê Mạch, sau này nơi đó sẽ thuộc về tôi được không? Dì Quế, tôi cảm thấy Phạm gia tiểu tử sẽ không bủn xỉn đâu, nhưng các vị trưởng bối Phạm gia có lẽ sẽ không đồng ý. Đến lúc đó, mong dì nói giúp tôi vài câu nhé?
Dì Quế lòng đầy nghi hoặc, cẩn thận quan sát thiếu niên, thấy vẻ mặt cậu không giống như đang giả vờ, nhất thời cảm xúc trong lòng ngổn ngang, cười nói:
- Nếu từ đường họ Phạm không đồng ý, dì Quế sẽ kéo Phạm gia tiểu tử đến đó đòi công đạo. Một người mắng chửi công kích, một người lăn lộn ăn vạ, nhất định sẽ thành công.
Bà ngồi bên cạnh Trần Bình An, thấy cậu ăn như hổ đói thì che miệng cười nói:
- Đảo Quế Hoa tách riêng một viện nhỏ, đây là chuyện hiếm thấy từ trước tới nay. Dì Quế sẽ tự mình soạn một bản khế đất, theo quy củ nha môn, mỗi bên giữ một bản. Hai ta cứ việc đóng dấu, tiền trảm hậu tấu, đến lúc đó bảo Phạm tiểu tử ném vào từ đường tổ tông rồi chuồn mất, mặc kệ đám lão già kia có đồng ý hay không.
Trần Bình An cười đáp:
- Dì Quế, không cần khế đất đâu, giữa chúng ta không cần câu nệ chuyện này.
Dì Quế nhìn sâu vào mắt thiếu niên:
- Thật sự không cần sao?
Trần Bình An nhìn thẳng vào bà, gật đầu khẳng định:
- Thật ạ.
Phu nhân khẽ thở dài, đột nhiên kéo thiếu niên ôm vào lòng. Quế phu nhân nhan sắc tuy bình thường nhưng khí độ ung dung, dịu dàng cười nói:
- Tuổi tác của con cũng xấp xỉ Phạm tiểu tử, lúc trước chèo thuyền du ngoạn thì khí khái anh hùng, hôm nay lại thế này... ôi, đúng là nữ tử trên đời đều dễ mủi lòng cả rồi.
Trần Bình An vẫn cầm đũa, người hơi cứng lại, có phần giống với cây liễu già bên bờ sông Thiết Phù. Cậu cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, chỉ cảm thấy Quế phu nhân đang khen ngợi mình, nhưng khen ở điểm nào thì cậu chịu chết không biết. Lòng dạ nữ tử mềm hay không mềm, rốt cuộc là có ý gì? Phải chăng là cách ví von của đám văn nhân?
Vả lại, cách thức bày tỏ thiện cảm của bằng hữu hay sự hiền từ của trưởng bối theo kiểu này quả thật có chút không ổn. Cũng may vai vế hai người cách biệt rõ ràng, tin rằng dù người ngoài có trông thấy cũng chẳng suy diễn xa xôi.
Dì Quế buông Trần Bình An ra, khẽ mỉm cười. Thấy thiếu niên mặt không đỏ, tim không loạn nhịp, chỉ có đôi mắt ngơ ngác trông rất đáng yêu, bà nheo mắt lại. Vị phu nhân vốn dĩ đoan trang xưa nay, lần đầu tiên để lộ vẻ phong tình động lòng người, trêu chọc: