Sắc thuốc là một công việc tinh tế tỉ mỉ, chẳng khác nào se chỉ luồn kim. Trần Bình An làm việc đâu ra đó, hoàn toàn đắm mình vào trong, trên người thiếu niên toát ra một niềm vui tự tại khó diễn tả bằng lời.
Thế nhưng thiếu nữ áo đen lại không phải người kiên nhẫn. Thực tế, ngoại trừ luyện đao luyện kiếm, nàng chẳng mấy hứng thú với những việc khác. Từ nhỏ đã rời xa quê hương, một mình bôn ba tứ phương, nếp sống vốn rất đơn sơ, thế nên dù ở trong căn nhà tranh nghèo nàn của thiếu niên, nàng cũng không hề cảm thấy khó chịu. Huống hồ nàng cũng từng nhiều lần phải màn trời chiếu đất, dãi nắng dầm mưa, dù là người vốn cầu kỳ trong sinh hoạt đến đâu, trải qua những chuyện đó cũng sẽ chẳng còn để tâm nữa.
Thiếu nữ cất lời hỏi:
- Tay trái của ngươi không sao chứ?
Tay trái Trần Bình An được quấn bằng vải bông, cậu dùng cả hai tay bưng một bát thuốc tới, đợi thiếu nữ cầm lấy mới cười nói:
- Không sao, trước khi về ngõ tôi đã tìm được ít thảo dược, giã nát rồi đắp lên vết thương. Trước kia lúc làm thợ gốm, dù là va đập hay bị cắt trúng, dùng thứ này đều rất linh nghiệm.
- Đây là phương thuốc bí truyền mà một ông lão ở tiệm thuốc họ Dương đã chỉ cho tôi từ lâu. Nhưng lúc đầu tôi đã hứa với ông ấy là sẽ không truyền ra ngoài, nếu không Ninh cô nương bôn ba bên ngoài, biết đâu sẽ có lúc cần dùng đến. Nếu cô muốn, tôi có thể đến tiệm họ Dương thỉnh cầu ông lão một tiếng. Có điều hôm nay đến tiệm thuốc hơi vội, không nhìn thấy ông ấy đâu, hy vọng ông lão chỉ tạm thời đi vắng.
Lúc thiếu nữ uống thuốc, đôi lông mày dài không giống lá liễu mà sắc lẹm như thanh đao hẹp hơi nhíu lại. Nàng không hề biến sắc mà uống cạn bát thuốc, trả lại chén sứ cho thiếu niên giày cỏ đang chờ bên cạnh, sau đó trầm giọng nói:
- Ngươi hiền lành quá mức rồi, hèn gì lại nghèo đến trắng tay, bị người ta ức hiếp cũng là đáng đời.
Không đợi thiếu niên kịp phản ứng, nàng lại bồi thêm một câu:
- Đừng để bụng, ta nói chuyện vốn dĩ hơi thẳng thắn.
Có lẽ thiếu nữ không biết rằng, câu nói sau này còn khiến người ta tổn thương hơn cả câu trước.
Trần Bình An định nói gì đó nhưng lại thôi.
Thiếu nữ áo đen dùng ngón cái lau vệt nước thuốc dính bên khóe miệng, sau đó ngồi ngay ngắn, nghiêm túc nói:
- Vị Thánh nhân trấn thủ phương thiên địa này, cũng chính là vị tiên sinh dạy học ở tư thục mà ngươi nhắc tới, hôm nay đã có lòng giúp ngươi hóa giải kiếp nạn này, để sau này ngươi không còn phải lo lắng về tính mạng nữa. Nhưng ngươi nên biết rằng sức người có hạn, dù là Thánh nhân cũng không ngoại lệ.
Huống hồ tình cảnh của vị Tề tiên sinh kia cũng chẳng mấy tốt đẹp, bản thân còn khó bảo toàn, chẳng khác nào Bồ Tát đất qua sông, e rằng sau này ông ấy cũng lực bất tòng tâm, không thể lo liệu chuyện sống chết của ngươi được nữa. Ninh Diêu ta đối nhân xử thế xưa nay rõ ràng, chịu một chút ân huệ ắt sẽ báo đáp gấp bội, nhưng kẻ nào dám lườm nguýt ta một cái, ta cũng nhất quyết có thù tất báo!
Nhân lực hữu cùng, báo đáp gấp bội, có thù tất báo, Bồ Tát đất qua sông...
Lúc này, trong lòng thiếu nữ dâng lên một niềm kiêu ngạo thầm kín, thầm nghĩ những lời này của mình nghe ra chẳng phải rất có phong thái học vấn đó sao?
Chỉ tiếc rằng ngay sát vách nhà Trần Bình An lại có một "nhân tài" đèn sách với học vấn không hề nông cạn. Gần như mỗi ngày hai bận sớm tối, gã hàng xóm này đều ngâm nga sách thánh hiền để gột rửa tâm trí. Theo cách nói của Tống Tập Tân, đó gọi là "nuôi dưỡng hạo nhiên chính khí".
Thế nên Trần Bình An dẫu chưa ăn thịt heo thì cũng đã thấy heo chạy, chẳng lạ lẫm gì với những ngôn từ kiểu cách của đám hủ nho. Cho dù có vài từ ngữ thâm sâu khó hiểu, cậu vẫn có thể dựa vào ngữ cảnh mà suy đoán được tám chín phần mười.
Thiếu nữ nhìn chằm chằm vào Trần Bình An, muốn tìm thấy chút kinh ngạc, ngưỡng mộ hay nghi hoặc trên gương mặt thiếu niên. Thế nhưng, vẻ mặt của Trần Bình An vẫn là cái bộ dạng "đáng ăn đòn" kiểu như "tôi hiểu rồi, cô nương cứ nói tiếp đi".
Nàng cảm thấy nản lòng, nhuệ khí vừa bốc cao đã nhanh chóng xẹp xuống, bực bội nói:
- Chẳng hạn như ngươi đã cứu ta một mạng, sau này ta sẽ giúp ngươi trừ khử Phù Nam Hoa của thành Lão Long hoặc Lưu Chí Mậu của hồ Thư Giản. Nhưng nếu ngươi muốn nhổ cỏ tận gốc, giết sạch cả hai để vĩnh viễn dứt bỏ hậu họa, vậy thì phải bỏ tiền ra mà giải nạn. Bởi vì hai ta vốn là bèo nước gặp nhau, tình nghĩa chưa sâu đậm đến mức ấy, thế nên ngươi phải trả thù lao bằng một túi tiền đồng kim tinh.
Thiếu nữ nhanh tay chỉ vào túi tiền Đón Xuân kia:
- Ví dụ như túi này, ta rất thích. Còn hai túi Cung Dưỡng và Trấn Áp kia kiểu dáng thô kệch, hoa văn đúc cũng chẳng đẹp mắt chút nào.
Nói đoạn, nàng khẽ hất cằm:
- Nếu vụ mua bán này thành giao, ngươi bằng lòng trả cho ta hai túi tiền đồng, ta sẽ giúp ngươi giải quyết gọn gàng cả thành Lão Long lẫn núi Vân Hà. Đương nhiên, nếu trước đó ta chẳng may tạ thế dưới tay Lưu Chí Mậu, thì coi như lời này chưa nói.
- Dù sao hiện giờ tu vi của ta không cao, võ đạo cửu cảnh thì mới bước vào cảnh giới thứ sáu, chỉ dựa vào độ dẻo dai của thân thể võ phu thuần túy thì chẳng có thành tựu gì đáng kể. Còn về tu hành thập ngũ tầng, ta cũng chỉ đạt tới trung kỳ của tầng thứ năm là Long Môn cảnh. Trong đan thất của ta có sáu đồ án, nhưng vẫn chưa thể họa long điểm nhãn, cũng chẳng thể khiến thiên nữ phi thiên...
Lần này Trần Bình An thực sự nghe mà như lọt vào sương mù, chẳng hiểu mô tê gì cả.
Thiếu nữ nhất thời thẹn quá hóa giận, nàng vốn luôn coi cảnh giới thấp kém là một nỗi sỉ nhục. Dáng vẻ ngây ngô của Trần Bình An, lại thêm cái vẻ "cô nương giải thích thêm chút đi", rõ ràng đã đâm trúng chỗ đau của nàng.