Đảo Quế Hoa tựa như nằm dưới đáy một chiếc bát khổng lồ, mà vách bát chính là những bức tường nước biển dựng đứng. Toàn bộ hành khách trên đảo, rất có thể sẽ trở thành món ngon trong bữa đại tiệc của lũ hậu duệ Giao Long kia.
Đây quả thực là một thịnh yến hiếm thấy tự cổ chí kim.
Đảo Quế Hoa cùng hải thủy dưới chân đều đã ngưng trệ, bốn bề là những ánh mắt lạnh lẽo từ khe Giao Long phóng tới. Tình thế hiện tại vi diệu vô cùng. Trên đảo lặng ngắt như tờ, có kẻ căm phẫn oán hờn đảo Quế Hoa, cũng có người bàng hoàng thất thố trước tai ương từ trên trời giáng xuống.
Lại có kẻ âm thầm mưu tính, cân nhắc bùa hộ mệnh trong tay, muốn mưu cầu phú quý trong hiểm nguy. Một khi may mắn sống sót đến cuối cùng, chẳng nói tới kho tàng của đảo Quế Hoa, chỉ cần tiện tay thu lượm mấy thi thể Luyện Khí sĩ cũng đã là một khoản tài lộc kinh thiên.
Nơi tiền phương, vị quản sự vẫn luôn ẩn mình là dì Quế, lúc này đang lơ lửng giữa vách núi trong lòng biển, đối diện với lão Giao Long vảy vàng kia. Ngôn ngữ đôi bên trao đổi vô cùng huyền bí, tuyệt đối không phải thông ngôn của bất kỳ châu nào. Rất có thể đó là cổ ngữ của tộc Giao Long thượng cổ, vốn được bách gia chư tử xưng tụng là "Thủy ngữ".
Còn về việc vì sao dì Quế lại tinh thông loại ngôn ngữ này, vì sao dám đơn thương độc mã đi sâu vào vòng vây của bầy Giao Long, hành khách trên đảo cũng chẳng còn tâm trí đâu mà suy xét. Họ chỉ mong sao vị phu nhân dung mạo bình thường này có thể đột nhiên đại hiển thần thông, hóa thân thành tu sĩ Thượng Ngũ Cảnh xoay chuyển càn khôn, đưa đảo Quế Hoa thoát khỏi khe Giao Long quỷ quái này.
Cuộc thương thảo giữa phu nhân và lão Giao Long vảy vàng xem chừng chẳng mấy suôn sẻ. Bà dường như đang nén giận, cố giữ giọng điệu bình thản, chậm rãi nói:
- Chẳng lẽ không còn đường thương lượng? Theo ghi chép, Phạm gia giúp các vị kéo thi thể Giao Long làm mưa về đây, tính đến nay đã có mười hai cái xác rồi. Suốt bao năm qua, mỗi khi đi ngang qua khe Giao Long, người chèo thuyền Phạm gia đều rải xuống vô số giấy bạc, xem như lễ vật kính dâng lên các vị hô phong hoán vũ, chưa từng chậm trễ lần nào...
Lão Giao Long toàn thân phủ vảy vàng ròng, ánh mắt lạnh lùng:
- Quy củ chính là quy củ. Nếu không màng đến quy củ, thế gian này làm sao còn tồn tại khe Giao Long?
Dì Quế còn định lên tiếng phân trần, lão giao long vàng rực đã giơ một móng vuốt ấn mạnh xuống mặt nước. Sóng lớn tức thì cuộn trào, cuồng phong nổi dậy. Dì Quế đang ngự phong đứng đó, hai gò má bị gió máy tạt vào đau rát. Thế nhưng từ đầu chí cuối bà không hề ra tay ngăn cản, cũng chẳng dùng đến thần thông cảnh giới Địa Tiên để né tránh, chỉ lẳng lặng chịu đựng cơn lôi đình của lão giao long.
Lão giao long cười lạnh nói:
- Có kẻ cố ý giăng bẫy hãm hại đảo Quế Hoa các ngươi, ta chẳng phải hạng mù lòa, đương nhiên nhìn ra được. Nhưng quy củ vẫn là quy củ, đảo Quế Hoa các ngươi nhìn người không chuẩn, mới để khách trên thuyền tự ý dùng giỏ Long Vương bắt giao long nhỏ, phá hỏng giao ước giữa đôi bên. Quế phu nhân, ngươi có thể rời đi, nhưng những kẻ còn lại trên thuyền đều phải chôn thây tại đây.
Dì Quế lắc đầu đáp:
- Ta sẽ không bỏ mặc bọn họ.
Đôi mắt lão giao long tràn ngập vẻ giễu cợt lạnh lùng, lại còn thấp thoáng sự thèm khát như kẻ phàm ăn nhìn thấy mỹ vị, một nóng một lạnh luân chuyển không ngừng:
- Ta biết, cho nên mới nói như vậy. Quế phu nhân, mỗi lần ngươi đi ngang qua đỉnh đầu ta, ta đều phải ngoan ngoãn tuân thủ quy củ, tôn trọng mấy điều luật rác rưởi kia, cố kìm nén không ăn thịt ngươi. Ngươi có biết việc này cần bao nhiêu định lực không?
Dì Quế hỏi:
- Không thể thương lượng sao?
Lão giao long vàng rực chậm rãi di chuyển thân hình đồ sộ như dãy núi, hai sợi râu rồng dài dằng dặc giữa làn nước biển trong vắt, hào quang luân chuyển. Nó liếc nhìn một chiếc thuyền nhỏ cách phu nhân không xa. Người chèo thuyền đã sớm chết thảm, khách đi thuyền là một gã đàn ông vẻ mặt gian giảo, đang sợ hãi nhìn quanh quất. Tay hắn xách một cái giỏ nhỏ như lồng dế, làm bằng ngà voi, vô cùng tinh xảo.
Một con giao long nhỏ vốn dài sáu bảy trượng, sau khi bị bắt vào trong giỏ Long Vương kia, thể hình lại thu nhỏ như cá chạch. Nó ở trong giỏ vùng vẫy đạp nước, không ngừng phát ra những tiếng kêu thảm thiết.
Ông lão chèo thuyền lúc trước đi cùng Kim Túc và Trần Bình An, lúc này đang đứng trên mặt nước bên cạnh chiếc thuyền nhỏ của gã đàn ông cầm giỏ, canh giữ nghiêm ngặt, tuyệt đối không để kẻ thủ ác này chạy thoát.
Thân phận thực sự của lão là một tu sĩ Kim Đan cảnh thường trú trên đảo Quế Hoa. Lúc này lão không dám quyết đoán ra tay đoạt lấy giỏ Long Vương, nguyên nhân có hai. Một là gã đàn ông dung mạo xấu xí, tướng mạo như đầu hoẵng mắt chuột kia, đang có một thanh bản mệnh phi kiếm chậm rãi lượn quanh người. Kiếm dài một thước, toàn thân đen kịt như mực, không ngừng tỏa ra khói đen nồng đặc, ít nhất cũng là một kiếm tu Long Môn cảnh.
Hai là lão chèo thuyền sợ kẻ gian này một khi đã làm thì sẽ không chừa đường lui, trực tiếp hủy diệt cả giỏ Long Vương lẫn giao long nhỏ bên trong. Nếu vậy, e rằng cả đảo Quế Hoa này thật sự phải chôn cùng mất.
Lão chèo thuyền lên tiếng chất vấn gã đàn ông kia, vì sao lại dùng thủ đoạn tổn người hại mình như vậy. Gã đàn ông gây ra họa lớn chỉ nhếch mép cười, đưa mắt quan sát tình hình xung quanh, chẳng buồn đáp lời.
Lão nhiều lần thăm dò, muốn thông qua vài câu chữ của đối phương để suy đoán ra kẻ chủ mưu đứng sau màn, xem thử là vị Khương công tử xuống thuyền giữa chừng kia, hay là Đinh gia ở thành Lão Long vốn có hiềm khích với Phạm gia. Đáng tiếc gã đàn ông kia vẫn luôn phớt lờ, tiếc chữ như vàng, không chịu hé môi nửa lời.
Lão chèo thuyền cũng đành bất lực. Lão còn phải chờ đợi kết quả thương thảo giữa Quế phu nhân và con lão giao long kia, mới có thể biết được bước tiếp theo nên làm thế nào.
Nếu xác định đây là một cục diện bế tắc, vậy trước tiên chỉ có thể đánh chết gã đàn ông trước mắt, dốc sức cướp đoạt giỏ Long Vương. Đảo Quế Hoa có thể giảm bớt thương vong bao nhiêu hay bấy nhiêu. Cơ nghiệp ngàn năm của Phạm gia tuyệt đối không thể hủy hoại trong ngày hôm nay, càng không thể bị chôn vùi trong miệng đám dư nghiệt tù đồ thời thượng cổ ở nơi này.
Lão chèo thuyền trấn định tâm cảnh, hờ hững lên tiếng, cũng không hy vọng gã đàn ông lai lịch bất minh kia sẽ trả lời:
- Ngươi cho rằng mình có thể chạy thoát sao? Thoát khỏi khe Giao Long ngay dưới mí mắt của lão giao long kia?
Gã đàn ông dung mạo xấu xí rốt cuộc cũng nhếch môi cười nói:
- Vậy để ta thử xem?
- Cái giỏ nhỏ này đáng giá không ít tiền Cốc Vũ, tặng cho ngươi đấy, đỡ lấy!
Gã đàn ông kia đột nhiên tung giỏ Long Vương phẩm chất bình thường lên cao. Cái giỏ Long Vương này có lẽ là vật phẩm thứ cấp, do một thế lực cát cứ sơn môn của nước Thục thời thượng cổ chế tạo với số lượng lớn. Chỉ là theo dòng thời gian trôi qua, trong năm tháng dài đằng đẵng, sau nhiều lần bị truy lùng, thu thập và hủy hoại, giỏ Long Vương ngày càng trở nên hiếm có, gần như là vật báu ngang hàng với dưỡng kiếm hồ lô.
Lão chèo thuyền không lập tức đưa tay đón lấy giỏ Long Vương, đề phòng đối phương có độc kế, chỉ vận chuyển linh khí khiến nó dừng lại trước mặt. Lão tập trung quan sát, lập tức nổi trận lôi đình. Hóa ra gã đàn ông kia không biết đã dùng thủ đoạn âm độc gì, khiến tiểu giao long trong giỏ thương thế trầm trọng, máu thịt be bét, gân cốt lộ cả ra ngoài, chỉ còn thoi thóp chút hơi tàn.