Trần Bình An ngẩng đầu nhìn lên trời cao. Cảnh tượng Trịnh Đại Phong đột phá cảnh giới vô cùng hùng vĩ, khiến cho biển mây của Phù gia phải hiện ra chân thân, cuối cùng cả người lẫn biển mây đều từ từ tan biến. Cậu chẳng kìm được lo lắng mà hỏi:
- Động tĩnh lớn như vậy, liệu có ổn không?
Âm thần mỉm cười đáp:
- Động tĩnh phải đủ lớn mới có thể chấn nhiếp được kẻ tiểu nhân cùng phường lang sói.
Trịnh Đại Phong tích lũy nhiều năm, một khi phá vỡ bình cảnh, Âm thần đương nhiên hy vọng hắn có thể thành công. Thần quân khi giao dịch với người khác luôn công bằng chính trực, nhưng những âm vật xuất thân từ ngôi miếu nhỏ như bọn họ lại chẳng được đãi ngộ như thế. Nếu Trịnh Đại Phong chết yểu ở đây, làm hỏng mưu đồ của Thần quân, rất có thể sẽ khiến ngài nổi giận, từ nơi cách xa vạn dặm cũng có thể lấy mạng lão trong nháy mắt.
Trần Bình An vốn tính cẩn trọng, nghiêm túc nghiền ngẫm câu nói này, cảm thấy rất có đạo lý. Tuy nhiên, loại đạo lý này tạm thời chưa thích hợp để cậu áp dụng. Không sao, trước tiên cứ cất kỹ giống như những văn tự khắc trên thẻ trúc nhỏ kia vậy. Hành tẩu giang hồ, kỹ nghệ càng nhiều càng tốt, đạo lý cũng lại như thế.
Cậu tò mò hỏi thêm:
- Liệu có kinh động đến mức cả thành đều biết không? Sau này Trịnh Đại Phong muốn làm gì, chẳng phải sẽ bị Phù gia và năm họ lớn theo dõi khắp nơi sao?
Âm thần liếc nhìn về hướng biển Đông, lắc đầu nói:
- Phù Huề đã ra mặt rồi. Mượn cơ hội này, Trịnh Đại Phong chắc hẳn sẽ thuận thế mà thực hiện vài vụ giao dịch. Khi hắn từ biển mây trở về, nhất định sẽ không gióng trống khua chiêng như lúc đi lên nữa.
Trần Bình An gật đầu, cất toàn bộ những thẻ trúc nhỏ xanh tươi vào trong vật một tấc. Trong số thẻ trúc này, có loại trúc xanh bình thường còn dư lại khi làm hòm trúc cho Lâm Thủ Nhất và Lý Hòe, nhưng hầu hết vẫn là phần thừa của lầu trúc mà Ngụy Bách đã tặng sau khi cậu trở về núi Lạc Phách, đều là giống trúc Anh Dũng được dời từ núi Thanh Thần đến núi Kỳ Đôn.
Sau chuyến giao dịch tại Thanh Phù phường ở bến thuyền nước Sơ Thủy, Trần Bình An đã biết trúc của núi Thanh Thần có giá trị liên thành. Cậu lại càng thêm trân trọng, đến mức rất nhiều câu từ hay đọc được trong sách, cậu cũng phải nghiền ngẫm mấy lần mới quyết định có nên khắc lên thẻ trúc hay không.
Âm thần đột nhiên lên tiếng:
- Có thể cho ta một thẻ trúc nhỏ không? Chính là thẻ có viết: “Thần tiên khác biệt, âm dương cách trở; hồn dùng định thần, phách làm kim thân”.
Trần Bình An không chút do dự, lắc đầu từ chối:
- Không được.
Cậu thầm nghĩ, ông tưởng mình cũng giống như bọn nhỏ Bảo Bình, Lý Hòe, muốn gì là ta cũng cho sao?
Nhưng Trần Bình An lập tức nhớ lại, lần đầu tiên gặp mặt trong ngõ nhỏ, vị Âm thần này đã phơi bày tâm can của Trịnh Đại Phong ngay trước mặt cậu. Bất kể đó có phải là ý đồ của lão Dương hay không, cậu cũng xem như đã mang nợ ân tình của đối phương. Nghĩ thông suốt điểm này, cậu liền trở nên khoáng đạt:
- Được, tặng cho ngài thì tặng cho ngài, chẳng qua chỉ là một thẻ trúc mà thôi.
Tuy Âm thần không hiểu vì sao Trần Bình An lại đột ngột đổi ý, nhưng vừa rồi vì lòng dạ nôn nóng nên lời lẽ có phần bộc trực, thực chất ông cũng chẳng muốn chiếm chút tiện nghi này của cậu. Ông mỉm cười giải thích:
- Vừa rồi ta nói vẫn chưa hết ý. Thật ra ta muốn mua lại thẻ trúc kia của ngươi với giá mười đồng tiền Cốc Vũ, ngươi thấy thế nào?
Trần Bình An vừa lấy thẻ trúc từ trong vật tấc vuông ra, nghe thấy ba chữ “tiền Cốc Vũ”, lập tức cảm thấy da đầu tê rần, kinh ngạc hỏi:
- Dẫu cho thẻ trúc này được làm từ trúc Anh Dũng của núi Thanh Thần, nhưng chỉ bé tẹo thế này, liệu có đáng cái giá kinh người như vậy không?
Âm thần cười nhạt đáp:
- Bán cho bất kỳ kẻ nào khác, cùng lắm cũng chỉ đáng vài đồng tiền Tiểu Thử. Nhưng đối với ta, thẻ trúc kèm theo câu nói này lại có giá trị như vậy. Sao nào, chê giá quá cao nên không muốn bán? Muốn rẻ đi một chút mới chịu sao? Vậy thì một đồng tiền Tiểu Thử nhé?
Trần Bình An đứng dậy, đưa thẻ trúc qua, cười rạng rỡ nói:
- Triệu lão tiên sinh, ngài cứ cầm lấy đi.
Âm thần một tay nhận lấy thẻ trúc, tay kia đưa ra mười đồng tiền Cốc Vũ. Trần Bình An đón lấy nắm tiền chứa đựng linh khí nồng đượm, nhìn kỹ vài lần rồi mới cẩn thận cất vào vật tấc vuông.
Âm thần trêu đùa:
- Không kiểm chứng thật giả sao? Trên núi có không ít tiền Tiểu Thử và tiền Cốc Vũ giả đâu đấy.
Trần Bình An cười đáp:
- Vãn bối vốn dĩ chưa từng thấy tiền Cốc Vũ thật bao giờ, hơn nữa vãn bối tin tưởng Triệu lão tiên sinh.
Cậu không uống rượu nữa, đeo lại Dưỡng Kiếm hồ lô chứa phi kiếm Thập Ngũ vào bên hông.
Một đồng tiền Tiểu Tuyết tương đương với một ngàn lượng bạc trắng của triều đình thế tục. Một đồng tiền Tiểu Thử ngang giá một trăm đồng tiền Tiểu Tuyết. Một đồng tiền Cốc Vũ lại bằng mười đồng tiền Tiểu Thử. Đây chính là hệ thống “mười - trăm - ngàn” của tiền tệ giao dịch nơi tiên gia. Riêng về Kim Tinh đồng tiền đặc chế của động tiên Ly Châu thì lại càng quý giá hơn cả tiền Cốc Vũ.
Mười đồng tiền Cốc Vũ, lúc này cuối cùng cậu cũng có được cảm giác của một kẻ giàu sang rồi.
Trần Bình An đột nhiên hỏi:
- Triệu lão tiên sinh, hay là để vãn bối đưa hết số thẻ trúc còn lại cho ngài xem thử, xem có cái nào ngài muốn mua không?
Âm thần lắc đầu cười khổ:
- Túi tiền đã cạn, không mua nổi nữa rồi.
Mười đồng tiền Cốc Vũ này thực chất là toàn bộ số vốn liếng mà lão tích cóp được trong chuyến theo chân Trịnh Đại Phong xuôi nam đến thành Lão Long lần này.