Bên ngoài một gian nhà cũ tại ngõ Nê Bình, có một đứa trẻ bướng bỉnh, mũi thò lò đang ra sức đá mạnh vào cánh cửa, vừa gọi vừa mắng chửi, nước bọt văng tung tóe:
- Trần Bình An, nếu không chịu lăn ra đây, ta sẽ tìm người chém chết ngươi, đập đổ căn nhà nát này của ngươi đấy. Ta biết ngươi đang ở trong nhà, bận bịu cái gì chứ, chẳng lẽ đang tằng tịu với con vợ nhỏ Trĩ Khuê của Tống Tập Tân sao? Ban ngày ban mặt mà cũng không nể mặt Tống Tập Tân một chút nào à?
- Được được được, nhất quyết không ra phải không? Ta đi đây, ta đi thật đấy nhé! Lần này ta mà đi, cả đời này ngươi cũng đừng hòng thấy mặt ta nữa. Mấy món bảo bối kia của ta vốn định để lại hết cho ngươi. Trần Bình An, mau ra đây đi!
Chẳng biết vì sao, mắng đến đoạn cuối, giọng đứa trẻ lại mang theo tiếng nức nở, sụt sịt hai hàng nước mũi vào trong.
Cố Xán đột nhiên cảm thấy đầu óc đau nhức, vội vàng xoay người nhìn lại, sau khi thấy rõ khuôn mặt quen thuộc kia liền mắng như tát nước:
- Trần Bình An! Cái nhà ngươi...
Sắc mặt thiếu niên giày cỏ vô cùng khó coi. Cố Xán thấy vậy liền nhanh chóng lựa gió chống thuyền, bồi thêm một câu:
- Huynh vẫn khỏe chứ?
Lời nói tuôn ra như nước chảy mây trôi, ứng biến linh hoạt, không chút ngập ngừng.
Trần Bình An đã sớm quen với tính khí thất thường của thằng nhóc này, cậu xách theo chiếc ấm sứ mới mua, tức giận nói:
- Có khỏe hay không, chẳng lẽ ngươi còn không biết sao?
Cố Xán sực nhớ mình vẫn còn chính sự, vội vàng kéo Trần Bình An đến trước cửa viện, sau đó nhét hai chiếc túi gấm tinh xảo vào tay cậu, thấp giọng hỏi:
- Còn nhớ con chạch nhỏ năm ngoái ta xin huynh không?
Trần Bình An chưa hiểu chuyện gì, đón lấy hai chiếc túi nặng trịch. Thứ bên trong cũng không hề xa lạ, lúc trước thiếu niên áo gấm từng cưỡng ép mua con cá chép vàng kia, sau đó cũng đưa cho cậu một túi tiền đồng như thế này.
Trần Bình An quan sát xung quanh, thấy hai đầu ngõ Nê Bình không có người qua lại, vội vàng mở cửa lôi Cố Xán vào trong viện, đặt ấm sứ sang một bên rồi dứt khoát hỏi:
- Có người nơi khác hỏi mua con chạch kia đúng không? Cố Xán, ta khuyên ngươi nhất định đừng bán! Dù chết cũng không được bán. Chẳng phải ngươi muốn sau này mẹ mình được sống sung sướng sao? Vậy thì nhất định phải giữ lại con chạch kia, rõ chưa?
Cố Xán lập tức òa khóc, hai tay níu chặt lấy ống tay áo của Trần Bình An, nức nở nói:
- Ta muốn trả lại con cá chạch kia cho ngươi, nhưng mẹ không cho, còn tát ta một cái. Từ nhỏ đến lớn mẹ chưa từng đánh ta như vậy. Còn có lão già kể chuyện kia nữa, không biết là thần tiên hay ma quỷ mà đáng sợ vô cùng. Đầu tiên lão đưa ta vào trong một cái bát trắng, sau đó con cá chạch kia bỗng chốc biến thành rất lớn, lớn hơn cả lu nước nhà ta nhiều lắm...
Trần Bình An đưa tay bịt miệng thằng bé lại, sắc mặt nghiêm nghị, trợn mắt quát:
- Cá chạch đã cho ngươi thì chính là của ngươi! Cố Xán, ngươi có muốn cuộc sống sau này của mẹ ngươi tốt đẹp hơn không? Có muốn mỗi ngày bà ấy đều được ăn thịt ngon, dùng son phấn thượng hạng, mặc những bộ y phục tơ lụa mịn màng hay không?
Cố Xán sụt sịt mũi, gật đầu lia lịa.
Trần Bình An buông tay ra, ngồi xổm xuống hỏi:
- Hai túi tiền này là thế nào, có phải ngươi lén lấy trộm không?
Đôi mắt Cố Xán đảo quanh, đang định mở miệng nói dối. Trần Bình An và nó vốn đã quá quen thuộc, thằng nhóc ranh này chỉ cần vểnh mông là cậu đã biết nó định làm gì, bèn cốc đầu nó, nghiêm giọng nói:
- Mang về đi!
Cố Xán cũng nổi tính ương bướng:
- Không!
Trần Bình An giận đến mức mặt mũi tái xanh, giơ tay định giáng cho nó một cú cốc đầu thật mạnh. Thế nhưng nhìn thấy vẻ mặt bướng bỉnh thà chết không chịu khuất phục của nó, cậu lại thấy mủi lòng, giọng điệu dịu lại, trầm ngâm hỏi:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngươi kể rõ cho ta nghe xem.
Cố Xán bèn thuật lại mọi chuyện từ đầu chí cuối. Không thể phủ nhận bình thường thằng bé này khiến người ta ghét đến nghiến răng, nhưng quả thật đầu óc rất thông minh, sớm hiểu chuyện đời. Nó kể lại rành mạch cho Trần Bình An nghe, từ cây hòe già đến giếng Thiết Tỏa, rồi về đến nhà mình trong ngõ Nê Bình, cả chuyện lão tiên sinh kể chuyện kia muốn thu nó làm đồ đệ.
Lúc này trong lòng Trần Bình An đại khái đã hiểu rõ, Cố Xán có lẽ là một trong những người ở trấn nhỏ nhận được lá hòe tổ tiên che chở. Dù là mộ tổ phát tích hay cơ duyên phúc khí như lời Tề tiên sinh và Lục đạo trưởng đã nói, Cố Xán hẳn là sắp được vị tiên sinh kể chuyện kia đưa ra khỏi trấn nhỏ rồi.