Màn đêm buông xuống, Kiếm Thủy sơn trang đèn đuốc sáng rực, viện lớn viện nhỏ khách quý chật nhà, yến tiệc linh đình, uống cạn không biết bao nhiêu vò rượu mạnh. Nghe đâu ngay cả trấn nhỏ phía xa cũng ngửi thấy mùi rượu nồng nàn từ sơn trang theo gió đưa tới.
Trần Bình An hỏi thăm Sở lão quản sự về chuyện bến thuyền tiên gia. Tại nước Sơ Thủy quả thực có một nơi như vậy, cách Kiếm Thủy sơn trang hơn sáu trăm dặm, nằm ở vùng biên cảnh giáp ranh giữa hai nước Sơ Thủy và Tùng Khê, nghe nói thường xuyên có luyện khí sĩ trên núi qua lại. Vùng đất trong phạm vi ba trăm dặm quanh đó đã bị hoàng thất nước Sơ Thủy liệt vào cấm địa, nếu không có văn thư chính thức do châu phủ cấp một ban hành, dù là dân chúng hay võ nhân tự tiện xông vào đều bị khép tội chết.
Lão quản sự vốn là người lõi đời, thấu hiểu tâm ý, bèn cười nói rằng Kiếm Thủy sơn trang có giao tình thâm hậu với một phủ Đại đô đốc ở biên cảnh, mấy đời qua lại thân thiết. Chỉ cần lão trang chủ chấp bút một phong thư là có thể lấy được giấy thông hành, không cần bọn Trần Bình An phải lao tâm khổ tứ.
Trương Sơn Phong hỏi thêm một câu, rằng tại bến thuyền có cửa tiệm do luyện khí sĩ mở hay không. Lão quản sự gật đầu xác nhận, lại kể rằng sau khi bội kiếm ban đầu của thiếu trang chủ Tống Phượng Sơn bị hư hại, cậu ta đã đích thân tới bến thuyền một chuyến, mang về thanh đoản kiếm vẫn luôn đeo bên hông hiện nay.
Lão quản sự có thể nói là biết gì nói nấy, không chút giấu giếm. Chẳng những tiết lộ nội tình của nước Sơ Thủy, lão còn cho bọn họ biết, để mua được thanh thần binh tiên gia mang tên "Thương Thủy" kia, Tống Phượng Sơn đã tiêu tốn tới chín trăm đồng tiền Tiểu Tuyết trên núi, gần như là phân nửa số vàng bạc tích góp bấy lâu của sơn trang.
Tất nhiên, không phải lão quản sự bị bốn chữ "nghĩa khí giang hồ" làm cho mê muội mà ăn nói thiếu cẩn trọng với người mới quen. Thực chất là do Tống lão kiếm thánh đã âm thầm dặn dò, rằng ba người bọn họ, đặc biệt là thiếu niên đeo kiếm Trần Bình An, có thể xem như bạn vong niên của lão, sơn trang không cần phải đề phòng.
Một lời hứa đáng giá ngàn vàng, giao tình sinh tử, hai chữ "bằng hữu" nặng tựa thái sơn.
Đây chính là đạo nghĩa giang hồ mà thế hệ tiền bối như Tống Vũ Thiêu hằng tôn sùng. Sở lão quản sự đi theo kiếm thánh nước Sơ Thủy đã sáu mươi năm, cùng sơn trang vào sinh ra tử, vinh nhục có nhau, nên cũng sớm thấm nhuần khí khái hào sảng này của Tống Vũ Thiêu.
Trong căn phòng của Trương Sơn Phong, ba người vừa dùng xong một bữa tối thịnh soạn với những món sơn hào hải vị chốn dân dã. Trần Bình An định bụng ra thác nước luyện quyền, nhưng bất chợt bị Trương Sơn Phong gọi giật lại, bảo hắn nán lại đôi chút.
Người đàn ông râu rậm gác một chân lên ghế dài, thong dong dùng tăm trúc xỉa răng, cất giọng hỏi Trương Sơn Phong liệu có cần kiêng kỵ húy kỵ gì không. Đạo sĩ trẻ tuổi vừa vội vã mở bọc hành lý vừa đáp không cần. Rất nhanh sau đó, Trương Sơn Phong lấy ra một đôi đũa trúc đặt lên mặt bàn, khẽ đẩy về phía Trần Bình An.
Trần Bình An lấy làm lạ, tò mò hỏi:
- Sao thế? Cơm đã dùng xong rồi, huynh còn đưa đũa cho ta làm gì?
Đôi đũa trúc trên bàn kia chính là một trong những chiến lợi phẩm mà Trương Sơn Phong thu được ở quận Yên Chi, một chiếc khắc chữ “núi Thanh Thần”, chiếc còn lại khắc “trúc Thần Tiêu”.
Trương Sơn Phong mỉm cười nói:
- Tặng cho huynh đấy, coi như là chút lợi tức cho bộ Giáp Viên Quang Minh của Mặc gia kia. Bình sinh bần đạo sợ nhất là nợ nần người khác, cứ nghĩ đến chuyện này lại ăn ngủ chẳng yên. Huống hồ còn thiếu huynh tới năm trăm đồng tiền Tiểu Tuyết, quy đổi ra vàng bạc thật là năm mươi vạn lượng. Theo lời của Sở lão quản sự, Kiếm Thủy sơn trang vốn là thế lực giang hồ hàng đầu nước Sơ Thủy, tích lũy trăm năm cũng chỉ hơn hai trăm vạn lượng. Nếu không trả cho huynh thứ gì đó, e rằng tối nay bần đạo trằn trọc khôn nguôi.
Trần Bình An dở khóc dở cười, bất đắc dĩ nói:
- Huynh ngốc thật hay giả đấy? Đôi đũa này nếu quả thực được chế tác từ trúc Thần Tiêu của động tiên Thanh Trúc, không chừng có giá tới mấy trăm đồng tiền Tiểu Tuyết. Nói lùi một vạn bước, cho dù không phải linh trúc của núi Thanh Thần, nhưng linh khí tích tụ mấy trăm năm không tan trên đó là thật, không thể làm giả được. Đã là một món linh khí hậu thiên, ít nhất cũng đáng giá mấy chục đồng tiền Tiểu Tuyết đúng không? Lợi tức gì mà cao đến vậy? Trương Sơn Phong, huynh xem ta là hạng gian thương vô lương, chuyên cho vay nặng lãi đấy à?
Trần Bình An càng nói càng thấy bực mình, đẩy đôi đũa về phía đạo nhân trẻ tuổi:
- Hơn nữa chúng ta sắp tới bến thuyền tiên gia của nước Sơ Thủy rồi. Ở đó có cửa tiệm giao dịch pháp bảo trọng khí, cứ chờ đến khi xác định được giá trị thực sự của đôi đũa trúc này rồi tính tiếp. Nếu nó chỉ đáng giá mười mấy đồng tiền Tiểu Tuyết, ta sẽ nhận. Nhưng nếu vượt quá năm mươi đồng, huynh tuyệt đối không được xem đây là lợi tức trả cho ta.
Trương Sơn Phong lắc đầu, thái độ vô cùng kiên quyết:
- Không được, làm vậy bần đạo lương tâm bất an. Người tu đạo sợ nhất là tâm ma quấy nhiễu, Trần Bình An, huynh đừng làm lỡ dở đại đạo tu hành của ta.
Trần Bình An đứng dậy, cười mắng:
- Huynh nói hươu nói vượn gì đó. Mau đi đi, chuyện này không có gì để thương lượng cả, cầm về cho tôi! Nếu không hai ta đấu một trận, ai thắng người đó quyết định?
Trương Sơn Phong im lặng không nói lời nào. Trần Bình An đẩy cửa bước ra ngoài, đi về phía thác nước để luyện quyền.
Trương Sơn Phong thở dài thườn thượt, đưa mắt nhìn Từ Viễn Hà:
- Từ đại ca, đệ nên làm thế nào cho phải?
Từ Viễn Hà cười trên nỗi khổ của người khác, trêu chọc:
- Muốn làm tán tài đồng tử, đệ còn kém Trần Bình An vạn dặm.
Trương Sơn Phong lòng đầy phiền muộn, tự rót cho mình một chén rượu trắng, cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ, sắc mặt lập tức đỏ bừng lên.
Nguyên lai tại quận Yên Chi nước Thải Y, trong trận tử chiến truy sát đại đệ tử của Mễ lão ma, giữa lằn ranh sinh tử mong manh, đạo sĩ trẻ tuổi chợt nảy ra ý định, bèn rót linh khí vào giáp viên. Nhờ có bảo giáp quang minh hộ thân, hắn mới có thể thay Sùng Diệu đạo nhân chống đỡ một đòn chí mạng của ma đầu kia.
Lão đạo nhân vốn là người tinh đời, vừa nhìn đã nhận ra lai lịch, thần sắc kinh ngạc khôn xiết, khẳng định đây chính là chí bảo của Binh gia. Lão từng nghe danh trong kho tàng của hoàng gia nước Cổ Du tại trung bộ Bảo Bình Châu có một viên giáp châu giá trị liên thành. Võ đạo đệ nhất nhân của nước Tùng Khê từng ra giá sáu ngàn đồng tiền Tiểu Tuyết để hỏi mua, nhưng vẫn bị hoàng đế nước Cổ Du khước từ.
Trong lòng đạo sĩ trẻ tuổi vẫn luôn canh cánh chuyện này, nhưng lại chẳng biết phải mở lời với Trần Bình An ra sao. Sau đó lại xảy ra biến cố tại ngôi chùa cổ, suốt bảy trăm dặm đường núi, Trần Bình An có vẻ trầm mặc khác thường, khiến Trương Sơn Phong càng thêm khó xử, không tiện nói thẳng.
Nay đã tới Kiếm Thủy sơn trang, sắp sửa lên đường đến bến thuyền tiên gia, Trương Sơn Phong thật sự không chịu nổi sự dằn vặt trong lòng, bèn đem tâm sự thổ lộ với Từ Viễn Hà - người vốn dày dạn kinh nghiệm giang hồ.
Từ Viễn Hà đã giúp đạo sĩ trẻ tuổi khẳng định hai điều. Thứ nhất, Trần Bình An chắc chắn biết rõ giá trị thực sự của giáp viên, việc thuận miệng ra giá năm trăm đồng tiền Tiểu Tuyết khi đó rõ ràng là ý đồ "nửa bán nửa tặng" cho Trương Sơn Phong. Thứ hai, theo lời kể của Trương Sơn Phong, lúc Trần Bình An ngồi thuyền Khôn Ngư của núi Đả Tiếu thuộc Bắc Câu Lô Châu, cậu đã ở trong gian phòng hạng nhất. Dẫu không cần nghi ngờ việc thiếu niên đeo kiếm xuôi nam này vốn xuất thân từ tầng lớp bần hàn nhất, nhưng hiển nhiên cậu cũng có cơ duyên đặc biệt của riêng mình.
Vả lại, đối với chuyện bạc tiền, Trần Bình An dường như chẳng mấy để tâm, ít nhất là với bằng hữu. Chính vì vậy, đây không đơn thuần là nợ tiền, mà là thiếu một món nợ nhân tình cực lớn.
Sau cùng, Từ Viễn Hà không trực tiếp chỉ vẽ Trương Sơn Phong phải làm thế nào, mà chỉ nói hai câu. Một là chớ nên xem lòng tốt của bằng hữu là lẽ đương nhiên. Hai là "thân huynh đệ cũng phải minh bạch chi li", có thế giao tình mới mong bền vững. Đừng nghĩ rằng đã là bằng hữu thì có thể bỏ qua mọi sự tính toán, đó chỉ là suy nghĩ ngây ngô của đứa trẻ chưa lớn mà thôi.
Bởi vậy mới có chuyện Trương Sơn Phong mượn danh nghĩa trả lãi, muốn tặng lại đôi đũa trúc huyền diệu có nguồn gốc từ núi Thanh Thần kia.
Sở dĩ hắn không tặng chiếc chén trắng có khả năng chậm rãi hấp thu linh khí trời đất, ngưng tụ thành sương sớm, là bởi bản thân Trương Sơn Phong vốn là một luyện khí sĩ. Đối với hắn, chiếc chén ấy là vật phẩm thiết yếu trên con đường tu hành, có thể ví như nắng hạn gặp mưa rào, tuyết lạnh được tặng than hồng. Còn Trần Bình An lại là một võ phu thuần túy, vật ấy có cũng được mà không cũng chẳng sao, cùng lắm chỉ là thêu hoa trên gấm. Dẫu cậu có lấy được chén trắng, e rằng quá nửa cũng sẽ quy đổi thành tiền Tiểu Tuyết mà bán đi.
Trương Sơn Phong nốc cạn chén rượu, gương mặt đỏ bừng, say khướt lầm bầm:
- Từ đại ca, huynh có cao kiến gì không? Tiểu đạo sĩ ta thật sự hết cách rồi.
Từ Viễn Hà nghiêm mặt đáp:
- Nếu thật sự không xong, hay là ngươi thử mặc nữ phục xem sao? Ta thấy suốt dọc đường này, Trần Bình An chẳng mảy may có chút hứng thú nào với nữ nhân hay nữ quỷ, chỉ biết vung quyền đánh giết, ra tay cực kỳ tàn nhẫn...
Nghe Từ Viễn Hà nói năng xằng bậy, Trương Sơn Phong chỉ biết than dài một tiếng, rồi gục đầu xuống bàn say khướt. Đúng là "nay có rượu nay say, mai buồn tới mai hay".
Từ Viễn Hà vuốt ve chòm râu, trong đầu hiện lên hai phân cảnh. Một là tại ngôi chùa cổ đổ nát kia, thiếu niên nói với một thiếu nữ dáng vẻ thướt tha rằng trời lạnh thì cứ đưa tay hơ lửa. Hai là sau khi thiếu nữ kia lộ mặt nữ quỷ, lại bị thiếu niên bóp chặt cổ, từng quyền từng quyền đánh cho hồn phi phách tán.
Ông lại nhớ tới trên bàn rượu lúc nãy, Trần Bình An có kể về trận phong ba bên thác nước, có một thiếu nữ đeo đao ngược bị cậu dùng một quyền đánh văng xuống đầm sâu. Nghĩ đến đây, ông bất giác rùng mình, kinh hãi thốt lên:
- Trần Bình An, nhóc con nhà ngươi không lẽ thật sự có sở thích... đoạn tụ đấy chứ?
Nơi sảnh chính Kiếm Thủy sơn trang, tân khách cùng gia chủ chén tạc chén thù, không khí vô cùng náo nhiệt, hương rượu nồng nàn lan tỏa khắp không gian. Trên sàn nhà trải một tấm thảm lớn rực rỡ sắc màu, chính là loại "địa y" danh tiếng xuất xứ từ quận Chức Nữ của nước Thải Y.
Lão trang chủ Tống Vũ Thiêu vẫn giữ ý định không lộ diện đón khách. Ngồi ở vị trí chủ tọa là Thiếu trang chủ Tống Phượng Sơn, bên cạnh y là người thê tử hiền đức, vốn là người quán xuyến mọi việc lớn nhỏ trong ngoài sơn trang.
Vị phu nhân trẻ tuổi này trị gia có phép tắc, đối nhân xử thế khéo léo chừng mực, chưa từng để xảy ra sơ suất nào. Hơn nữa, nàng luôn khiêm nhường, chẳng bao giờ lấn lướt hào quang của trượng phu. Dẫu cho Tống Phượng Sơn quanh năm bế quan ngộ kiếm, nhưng danh tiếng "Tiểu Kiếm Tiên" trên giang hồ nước Sơ Thủy lại ngày càng vang dội, đến mức đủ sức hiệu triệu quần hùng, tổ chức đại hội võ lâm này.
Đại diện của các môn phái hàng đầu nước Sơ Thủy tối nay đều lũ lượt tề tựu. Ngoài những nhân vật sừng sỏ của danh môn chính phái, những cự phách chốn bạch đạo, còn có không ít tán tu giang hồ cùng những bậc tiền bối đã quy ẩn từ lâu nay lại tái xuất. Thậm chí, còn có hai vị danh sĩ cao tuổi cũng góp mặt. Tất cả nhân cơ hội này tụ họp, đồng tâm hiệp lực, nể mặt Kiếm Thủy sơn trang mà đến.