Sắc mặt Vương Nghị Nhiên nghiêm nghị, xoay người rời đi. Ông chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm xem đám nữ quyến trong thủy tạ có đang kinh hãi hay không, mũi chân điểm nhẹ lên lan can, thân hình nhanh chóng lướt về phía đầm nước, định bụng cứu vớt ái nữ vừa rơi xuống đó.
Thần sắc Tống Phượng Sơn vẫn điềm nhiên như thường. Vị thư sinh trẻ tuổi khẽ phẩy quạt xếp, tấm tắc khen ngợi:
- Không ngờ lại là một cao nhân bất lộ tướng.
Hắn xếp quạt lại, đưa mắt nhìn theo bóng dáng thiếu niên đeo kiếm đang dần khuất xa trên con đường nhỏ. Đây chắc chắn là một vị võ đạo tiểu tông sư đệ tứ cảnh. Chẳng lẽ là đệ tử thân truyền của Kiếm thần Thải Y quốc? Phải chăng vì giang hồ hiểm ác, lại thêm sư phụ đột ngột tạ thế nơi thâm sơn cùng cốc, nên y mới buộc phải mai danh ẩn tích, một mình phiêu bạt lánh nạn?
Bằng không, hắn thật sự chẳng thể hình dung nổi kẻ nào có thể dạy dỗ ra một thiên tài võ đạo trẻ tuổi đến nhường này, thậm chí còn bước vào cảnh giới tông sư sớm hơn cả Tống Phượng Sơn hắn.
Vị phu nhân trẻ tuổi dung mạo diễm lệ, dáng vẻ hiền thục đứng cạnh chính là thê tử của Tống Phượng Sơn, nàng không kìm được khẽ cất tiếng hỏi:
- San Hô liệu có đại ngại gì không?
Tống Phượng Sơn dùng ngón cái và ngón trỏ lặng lẽ mân mê chuôi đoản kiếm bên hông, chỉ mỉm cười mà không đáp lời.
Vị thư sinh mỉm cười giải thích:
- Phu nhân yên tâm, Vương cô nương không có gì đáng ngại. Một quyền kia của thiếu niên đã sử dụng thủ pháp tinh diệu, dùng quyền phong ngoại lực đánh ngất Vương cô nương, chỉ là vết thương ngoài da, không hề tổn hại đến gân cốt hay thần hồn. Trận so tài này thiếu niên đã kịp thời thu tay, có lẽ đúng như lời Vương trang chủ nói, y không muốn con đường giang hồ của mình càng đi càng hẹp.
Quả nhiên, Vương Nghị Nhiên đã bế ái nữ trở lại thủy tạ. Nhờ sự trợ giúp của ông, cô gái dần dần tỉnh lại. Ngoại trừ dáng vẻ cực kỳ chật vật, y phục ướt sũng khiến cảnh xuân thấp thoáng, trông vô cùng thất thố, thì khí sắc và tinh thần của nàng đều đã ổn định.
Nàng gượng dậy, trán sưng tấy một mảng, quay lưng về phía mọi người, một tay tựa vào cột đình, tay kia che miệng. Thiếu nữ dáng người cao gầy, toàn thân ướt đẫm, đôi mắt phủ một tầng sương mỏng, so với vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày lại thêm mấy phần nhu nhược đáng thương.
Vị thiếu nữ vốn tính ham vui, không ngại chuyện lớn kia rướn cổ lên, nhìn chằm chằm vào bóng dáng thiếu niên đang thong dong uống rượu trên con đường nhỏ, thán phục thốt lên:
- Chà, đúng thật là cao nhân!
Một đợt sóng chưa yên, đợt khác đã lại nổi lên. Chốn giang hồ vốn có đạo lý "chủ nhục thần tử". Phía ngoài nhà thủy tạ là đám tùy tùng tâm phúc của các phe phái. Gã đàn ông lưng đeo cung lớn sừng trâu, thấy mấy gã hầu đi cùng lén lút cười nhạo, lập tức nổi trận lôi đình, gầm lên một tiếng. Hắn rút xuống chiếc cung cứng quý hiếm phải mất mười năm thợ thủ công mới rèn thành, từ bao tên bên hông rút ra một mũi tên lông đại bàng, giương cung như trăng tròn:
- Gian tặc dám làm tiểu thư bị thương, ăn một tên của ta!
Liên tiếp gặp phải biến cố, Vương Nghị Nhiên xưa nay vốn nổi tiếng trầm ổn cũng không nén nổi nộ khí, quát lớn:
- Mã Lục, không được dùng ám tiễn hại người!
Trần Bình An đã đi xa hơn trăm bước, đang định xoay người thì bỗng khựng lại. Khóe mắt cậu thoáng thấy trên đỉnh một ngọn đại thụ, có người hai tay chắp sau lưng, đứng hiên ngang trên đầu cành. Gió núi hiu hiu, thân hình lão giả áo đen khẽ đung đưa theo nhành cây như sóng nước dập dềnh, phong thái vô cùng phi phàm.
Hai người lập tức chạm mắt nhau. Lão giả khẽ gật đầu chào hỏi. Trần Bình An liền từ bỏ ý định ra tay, chỉ xoay người, một lần nữa đối diện với phía nhà thủy tạ.
Thân hình lão giả áo đen nhoáng lên, lập tức biến mất tại chỗ, chỉ trong chớp mắt đã đáp xuống con đường nhỏ, tựa như một luồng khói xanh lướt sát qua vai Trần Bình An. Lão đưa tay về phía trước, dựng đứng một ngón tay.
Mũi tên lông đại bàng xé gió lao đến, bị ngón tay lão giả chặn đứng ngay mũi nhọn. Thân tên mang theo kình lực trầm hùng vỡ vụn từng tấc giữa không trung, mà ngón tay lão giả vẫn bình yên vô sự, chẳng mảy may biến sắc.
Lão lại vươn ngón tay, nhẹ nhàng kẹp lấy mũi tên còn sót lại vốn đã là nỏ mạnh hết đà, tùy ý ném ra. Mũi tên nhọn bắn ngược trở lại, đâm xuyên qua bàn tay của đại hán cầm cung.
Gã đàn ông kia cũng là kẻ cứng cỏi, dù lòng bàn tay máu thịt đầm đìa, cánh tay mềm nhũn rủ xuống nhưng vẫn không buông chiếc cung lớn sừng trâu. Một tay hắn cầm cung, mắt trợn trừng, hung ác nhìn chằm chằm vào vị khách không mời mà đến.
Vẻ mặt lão giả áo đen lạnh nhạt:
- Hành tẩu giang hồ, sống chết tự lo. Không có trưởng bối nào dạy các ngươi đạo lý này sao? Ở những nơi khác của nước Sơ Thủy thì tùy các ngươi, nhưng ở Kiếm Thủy sơn trang của ta thì không được hành xử như vậy.
Phu nhân trẻ tuổi đứng dậy, thực hiện một động tác vạn phúc vô cùng ưu nhã, cung kính thưa:
- Lão tổ tông.
Sắc mặt Vương Nghị Nhiên khẽ biến, vội vàng ôm quyền, hơi cúi đầu nói:
- Vương Nghị Nhiên của Hoành Đao sơn trang, bái kiến Tống kiếm thánh!
Vị thư sinh kia cũng bước tới, xoa đầu thiếu nữ một cái, ý bảo nàng đứng dậy hành lễ. Sau đó hắn chắp tay thi lễ, cao giọng nói:
- Hậu bối Hàn Nguyên Thiện, con cháu Hàn gia núi Tiểu Trọng, tham kiến lão trang chủ!
Thiếu nữ tính tình hoạt bát, chẳng chút câu nệ. Nàng bắt chước theo ca ca, chắp tay thi lễ nhưng không hề cúi đầu, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào vị giang hồ lão thần tiên danh tiếng lẫy lừng kia, ngây thơ nói:
- Hậu bối Hàn Nguyên Học, con cháu Hàn gia núi Tiểu Trọng, tham kiến lão trang chủ!
Lão kiếm thánh Tống Vũ Thiêu đã xuất hiện. Tống Phượng Sơn là cháu nội của lão, nhưng lại là người cuối cùng đứng dậy, ngữ khí bình thản không chút gợn sóng, chậm rãi lên tiếng:
- Lần này ông nội đi ra ngoài hơi ngắn. Tôn nhi vốn tưởng rằng phải đợi đến khi sơn trang yên tĩnh trở lại, không còn bóng dáng vị khách nào, người mới chịu trở về.
Ông lão đưa mắt nhìn quanh, buông một câu "không khí thật ngột ngạt" đầy thâm ý, sau đó cùng Trần Bình An xoay người rời đi. Những kẻ như Hàn gia núi Tiểu Trọng vốn là rường cột của nước Sơ Thủy, hay Hoành Đao sơn trang gì đó, lão hoàn toàn không để tâm, tựa như chẳng hề lọt vào pháp nhãn. Từ đầu đến cuối, mí mắt của lão trang chủ cũng không thèm nhướng lên lấy một lần.
Tống Vũ Thiêu và Trần Bình An sánh vai mà đi. Chỉ khi đã quay lưng lại với đám đông, vẻ mặt lão mới đượm chút cô tịch. Đi được chừng một dặm đường, lão tự giễu nói:
- Gia phong bất chính, còn chẳng bằng một ngọn thác nước, để tiểu hữu chê cười rồi.
Trần Bình An không biết nên đáp lời ra sao, đành phải nói vài câu khách sáo dĩ hòa vi quý:
- Thực ra người trong sơn trang vẫn rất tốt, không đến mức tệ hại như lão tiền bối nói đâu.