Tà đạo bào màu hồng phấn của Liễu Xích Thành khẽ phất phơ trong gió, vị cự phách của thành Bạch Đế từ ngàn năm trước lần đầu tiên lộ vẻ thận trọng.
Từng luồng gió xuân tụ lại, hóa thành một bóng hình bên cạnh Trần Bình An. Đó là một vị nho sĩ mặc áo xanh, tóc mai đã điểm sương trắng, dáng vẻ hư ảo mờ mịt, nét mặt mang theo ý cười thanh thản. Liễu Xích Thành nhìn thấu khí tức của đối phương, nhận ra đó chỉ là một ngọn đèn dầu đã sắp cạn bấc, nhưng ẩn sau đó lại có một cảm giác huyền hoặc không thể gọi tên. Nếu đổi lại là bất kỳ luyện khí sĩ nào dưới Thượng Ngũ Cảnh, e rằng đều chẳng thể nắm bắt được mấu chốt bên trong.
Y tạm thời nương nhờ vào thân xác của Liễu Xích Thành, lúc tu vi ở đỉnh cao nhất từng đạt tới cảnh giới thứ mười hai. Khi chưa phản bội đạo thống ma giáo, tại động tiên nhỏ nơi nước sông Hoàng Hà trút xuống, hay tại thành Bạch Đế giữa ráng mây rực rỡ, y đã chứng kiến quá nhiều bậc kỳ tài sừng sững trên đỉnh cao. Chính vì vậy, trong thoáng chốc y lại có chút bó tay bó chân, không dám khinh suất hành động. Càng không nhìn thấu được nông sâu hư thực của đối phương, y lại càng không dám xem thường.
Tề Tĩnh Xuân đứng kề vai cùng Trần Bình An, dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu cứ việc yên tâm. Ông mỉm cười, tự giới thiệu với Liễu Xích Thành:
- Tề Tĩnh Xuân, môn hạ đệ tử của Văn Thánh, từng là sơn chủ thư viện Sơn Nhai.
Liễu Xích Thành hơi ngẩn người. Người trước mắt phong thái ung dung, lễ độ nho nhã, nhưng những cái tên như Văn Thánh, Tề Tĩnh Xuân, thư viện Sơn Nhai... rốt cuộc là những ai? Chẳng lẽ trong ngàn năm y bị Trương Thiên sư của núi Long Hổ trấn áp, Nho gia đã xuất hiện cặp thầy trò này sao?
Có điều, xưng hiệu "Văn Thánh" này quả thực không đơn giản. Một người chỉ cần lấy chữ "Thánh" làm hậu tố, như Lễ Thánh, Á Thánh, thảy đều có tư cách được dựng tượng thờ trong Văn miếu Nho gia, hơn nữa địa vị chắc chắn vô cùng tôn quý.
Trách thì trách tên mọt sách nửa mùa Liễu Xích Thành này kiến thức nông cạn, ngày thường chỉ biết chơi bời lêu lổng. Y vốn chẳng mảy may hứng thú với tình hình thế sự trong châu, chỉ dựa vào chút chữ nghĩa ít ỏi trong bụng để làm thơ thưởng nguyệt, lừa gạt tình cảm nữ nhân.
Đương nhiên, chính y cũng có phần tự phụ. Y luôn cảm thấy Đông Bảo Bình Châu là nơi hoang sơ hẻo lánh, cho dù có tích lũy nội hàm suốt ngàn năm thì số lượng tu sĩ Thượng Ngũ Cảnh chắc chắn cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, chẳng đáng để tâm.
Tề Tĩnh Xuân phất tay áo, cấm chế do Liễu Xích Thành dựng lên lập tức tan biến như mây khói.
Quân tử thành tâm đối đãi với người.
Từ Viễn Hà và Trương Sơn Phong rất nhanh đã nhận ra điểm bất thường, hai người đưa mắt nhìn nhau đầy kinh ngạc. Gã mặc đạo bào hồng phấn kia chính là gã thư sinh nghèo Liễu Xích Thành sao? Tại sao hắn lại có sở thích quái đản như nữ nhân vậy? Còn vị nho sĩ áo xanh kia rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Liễu Xích Thành nheo mắt. Vị nho sĩ áo xanh này chỉ trong thoáng chốc đã hóa giải chướng nhãn pháp do hắn bố trí. Mặc dù hiện nay hắn chỉ còn tu vi nửa bước Ngọc Phác cảnh, nhưng thần thông diệu pháp kế thừa từ đạo thống Ma giáo của thành Bạch Đế vốn vô cùng huyền ảo, cho dù là luyện khí sĩ Ngọc Phác cảnh thực thụ cũng không dễ dàng phá giải như thế.
Trương Sơn Phong định đứng dậy đi tới chỗ Trần Bình An, nhưng bị Từ Viễn Hà giữ chặt cánh tay. Lão hạ thấp giọng nhắc nhở:
- Chúng ta cứ tiếp tục chuyện của mình, đừng nhúng tay vào việc bên đó. Hai ta tốt nhất là không nhìn không nghe những chuyện không hợp lễ giáo này.
Từ Viễn Hà thấy nho sĩ áo xanh nhìn về phía mình, mỉm cười gật đầu chào hỏi, lão cũng vội vàng chắp tay đáp lễ.
Tề Tĩnh Xuân mỉm cười hỏi:
- Tiền bối hẳn là Lưu Ly các chủ của thành Bạch Đế?
Liễu Xích Thành gật đầu đáp:
- Thế nào, đã từng nghe qua đại danh của ta rồi sao? Có phải tiếng xấu của ta đã truyền khắp Trung Thổ Thần Châu rồi không?
Tề Tĩnh Xuân lắc đầu nói:
- Ta từng du ngoạn bên dòng Hoàng Hà, có duyên gặp mặt thành chủ thành Bạch Đế một lần bên bờ sông, trong lúc đàm đạo y có nhắc đến tiền bối.
Liễu Xích Thành đột nhiên mắng xối xả:
- Thối lắm! Đại sư huynh của ta sao có thể rời thành gặp người? Với tính khí của huynh ấy, cho dù là mấy lão già ở Văn Miếu mộ danh tìm đến, huynh ấy cũng chẳng thèm ra khỏi thành đón khách. Cùng lắm là lộ diện giữa ráng mây trên đầu thành đã là nể mặt Nho gia các ngươi lắm rồi. Ngươi lại bảo hai người gặp nhau bên bờ Hoàng Hà? Tiểu tử, khoác lác cũng phải có chừng mực thôi.
Tề Tĩnh Xuân bật cười nói:
- Thành chủ còn từng mời ta đánh ba ván cờ, chỉ là lúc đó ta có việc tự thân, phải lập tức trở về học cung nên đành xin khất lại. Không ngờ sau đó không còn cơ hội trở lại thành Bạch Đế nữa, đúng là đáng tiếc.
Liễu Xích Thành giơ hai tay lên dụi gò má, trong lòng dâng lên một nỗi bực dọc. Tuy rằng hắn đã đoạn tuyệt quan hệ với đại sư huynh, tình nghĩa chẳng còn bao nhiêu, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm vẫn luôn dành cho vị thành chủ thành Bạch Đế kia một sự tôn kính, đó là niềm ngưỡng mộ và sùng bái vô cùng thuần túy. Hắn đang cân nhắc xem có nên ra tay, dùng một chưởng đánh tan chút tàn hồn thần ý cuối cùng còn lưu lại nhân gian của đối phương hay không.