Tại quận Long Tuyền, trong trạch viện nhà họ Tạ ở trấn nhỏ.
Một thiếu niên với hàng lông mày dài, tay ôm mấy quyển sách hăm hở chạy vào trong viện, vui mừng nói:
- Lão tổ tông, hôm nay con đã học được một môn kiếm quyết mới từ chỗ sư phụ.
Thiên quân Tạ Thực khẽ gật đầu, đặt cuốn sách đang đọc dở xuống. Khi đàm đạo với người khác, dù đối phương là hậu bối cách biệt muôn vàn thế hệ như thiếu niên này, y vẫn luôn giữ thái độ nghiêm cẩn, tuyệt không chút lơ là.
Thiếu niên lúc này vẫn chưa thấu hiểu hết thâm ý trong hành động đó, tâm trí hắn phần nhiều vẫn chỉ nghĩ đến danh vị Thiên quân Đạo gia hiển hách của lão tổ tông, nghĩ đến đại sự xuôi nam hồi hương lần này, cùng niềm hân hoan khi gia tộc họ Tạ chắc chắn sẽ quật khởi mạnh mẽ. Dù sao hắn tuổi đời còn trẻ, chưa thể cảm nhận sâu sắc những chi tiết tinh vi trong đối nhân xử thế như vậy.
Tạ Thực đón lấy mấy cuốn sách, đặt lên mặt bàn đá, khẽ phất tay ra hiệu cho thiếu niên ngồi xuống.
Thiếu niên rón rén ngồi xuống, sau đó thấp giọng hỏi:
- Lão tổ tông, liệu những thứ này có lọt được vào pháp nhãn của ngài không?
Tạ Thực vỗ nhẹ lên bìa sách, mỉm cười đáp:
- Sao lại không chứ? Nếu ta đi thi cử cầu công danh, chưa chắc đã giành được tư cách dự kỳ thi Hội đâu.
Tuy tướng mạo Tạ Thực có phần thô kệch, chẳng khác gì lão nông nơi thôn dã, nhưng thực chất y lại là bậc bác học đa văn, thông hiểu đạo lý Tam giáo. Trong suốt thời gian lưu lại cựu trạch của Tạ gia, y vẫn luôn tĩnh tâm đọc sách trong viện nhỏ này.
Hằng ngày thiếu niên đến tiệm rèn nhà họ Nguyễn đúc kiếm, khi trở về thường ghé qua tiệm sách mới mở trong trấn mua vài cuốn mang về. Tạ Thực đã sớm dặn dò thiếu niên không cần câu nệ điển tịch Đạo gia, muốn mua sách gì cũng được.
Tạ Thực đột ngột đứng dậy, thiếu niên dĩ nhiên cũng vội vàng đứng lên theo, một già một trẻ cứ thế đứng lặng chừng nửa tuần nhang. Sau đó, thiếu niên kinh ngạc phát hiện mẫu thân mình đang tươi cười hớn hở, dẫn theo một vị “đạo sĩ trẻ tuổi” bước vào trong viện.
Đợi phu nhân lui ra, Tạ Thực vừa định mở lời chào hỏi, vị đạo nhân đội mũ hoa sen đến thăm viếng kia đã đưa tay ra hiệu, ý bảo y cứ ngồi xuống.
Lục Trầm đặt mình ngồi xuống ghế đá, tay phe phẩy quạt tìm chút gió mát. Y như đang hàn huyên chuyện thường tình, dặn dò Tạ Thực:
— Chờ sự vụ tại Bảo Bình Châu kết thúc, ngươi hãy trở về Câu Lô Châu. Trong vòng sáu mươi năm tới, hãy lưu tâm đến Hạ Tiểu Lương nhiều một chút. Không cần ra tay tương trợ, chỉ cần bảo đảm nàng không mất mạng là được. Đợi đến khi nàng đứng vững gót chân, khai tông lập phái, lúc đó ngươi hãy thêu hoa trên gấm. Dù là nhân lực, tiền tài hay pháp bảo khí vật đều được, càng nhiều càng tốt, coi như hai người các ngươi kết một đoạn thiện duyên.
Tạ Thực lại đứng dậy, chắp tay hành lễ, cung kính đáp:
— Xin tuân theo pháp chỉ của Chưởng giáo!
— Cái tính tình quy củ cứng nhắc này của ngươi thật khiến người ta chẳng ưa nổi.
Lục Trầm trêu chọc một câu, rồi quay đầu cười híp mắt bảo thiếu niên:
— Tiểu tử mày dài, lại đây, cho ngươi một món lễ vật chia tay.
Thiếu niên mày dài lòng đầy thấp thỏm, vừa mừng rỡ vừa kính sợ, vội vàng nhìn về phía lão tổ Tạ Thực. Tạ Thực khẽ gật đầu, ra hiệu cho hắn cứ yên tâm nhận lấy.
Tu sĩ đạt đến Ngọc Phác cảnh trong Thượng Ngũ Cảnh vốn chẳng ai dám tùy tiện ban phát phúc duyên. Nhưng Chưởng giáo Lục Trầm tặng đồ cho người khác, lẽ dĩ nhiên họa phúc đã sớm nằm trong tính toán, tuyệt đối không sai sót. Tặng vật ngay trước mặt Tạ Thực, lẽ nào lại là chuyện xấu? Đây chắc chắn là cơ duyên may mắn nhất thế gian, cũng xem như đại phúc khí của thiếu niên này.
Cổ tay Lục Trầm lật nhẹ, trong lòng bàn tay đã hiện ra một tòa bảo tháp thất thải lung linh, hào quang lưu chuyển, huyền diệu khôn lường. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy tòa tháp nhỏ chỉ cao nửa thước này lại treo tới ba mươi sáu tấm biển hiệu ở khắp các tầng.
Tạ Thực vừa mới ngồi xuống lại đột nhiên bật dậy, trầm giọng quát thiếu niên:
— Còn không mau quỳ xuống tạ ơn!
Lần này Lục Trầm không ngăn cản, mặc cho thiếu niên ôm lấy tháp nhỏ, vẻ mặt bối rối quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái thật kêu.
Lục Trầm mỉm cười:
— Ta biết ngươi tính tình ôn hòa, không lo ngươi sẽ ỷ thế hiếp người. Tòa tháp nhỏ này có thể trấn áp hết thảy tà ma âm vật dưới Thượng Ngũ Cảnh trong thiên hạ, miễn cưỡng có thể xem là bán kiện Tiên binh. Chỉ là hãy nhớ kỹ một điều, âm vật ma quỷ mắt thường nhìn thấy chưa chắc đã là đáng sợ nhất, những gợn sóng nhỏ trong lòng người mới dễ dàng sinh ra tâm ma.
Thiếu niên mặt đỏ bừng vì xúc động, cao giọng đáp:
— Vãn bối nhất định khắc cốt ghi tâm!
Lục Trầm vẫn giữ vẻ mặt giảo hoạt, cười nói:
- Sau này ngươi cùng Nguyễn Cung luyện kiếm đại thành, đã là kiếm tu thì phải chu du tứ hải, đến lúc đó hãy chiêm nghiệm lòng người nhiều hơn. Sở dĩ đưa cho ngươi bảo tháp này, là muốn ngươi không cần quá bận tâm đến chuyện ngoài thân, hãy suy xét chuyện của mình nhiều một chút. Phật gia có câu “độc thiện kỳ thân”, quả thực rất thú vị. Đúng rồi, Tạ Thực, nhớ giúp đứa nhỏ này tìm một món vật phẩm một thước cho tốt. Không đốt cháy giai đoạn là chuyện tốt, nhưng làm bậc trưởng bối mà quá mức keo kiệt thì cũng chẳng hay ho gì.
Tạ Thực lại định đứng dậy lĩnh mệnh. Lục Trầm vừa bực mình vừa buồn cười mắng:
- Có tin ta một tát đánh chết ngươi không, còn không biết chừng mực sao!
Tạ Thực đành phải ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ.
Lục Trầm ngẫm nghĩ, trầm mặc một hồi lâu, sau đó đứng dậy, thu lại nụ cười, nghiêm nghị nói:
- Sau này nhớ bảo vệ Lý Hi Thánh cho tốt. Nếu xảy ra vấn đề, cho dù phải phá vỡ quy củ của hai bên, bần đạo cũng sẽ từ Bạch Ngọc Kinh trở về Hạo Nhiên thiên hạ này để hỏi tội Tạ Thực ngươi.
Tạ Thực bị gọi đích danh, lập tức ngồi cũng không yên, đứng cũng không xong. Lục Trầm vỗ trán một cái:
- Có đồ đệ không thông tuệ như ngươi, chẳng trách đạo thống của bần đạo hương hỏa lại không hưng vượng.
Lục Trầm ngẩng đầu, giơ tay lên, gập ngón tay búng nhẹ vào Liên Hoa quan trên đầu, vẻ mặt tươi cười, nhẹ giọng nói:
- Này này này, Bảy Mươi, có ở đó không? Nếu có thì làm phiền ngươi mở cửa tiễn khách!
Sắc mặt Tạ Thực khẽ biến đổi, vội vàng ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt của vị Chưởng giáo. Ông ta vận dụng đạo pháp thông huyền của một vị Đạo chủ một châu, dốc hết nhãn lực, nhưng cũng chỉ có thể xuyên qua biển mây trùng điệp, cuối cùng nhìn thấy một chút gợn sóng lăn tăn trên đỉnh thiên mạc.
Thân hình Lục Trầm loáng một cái rồi biến mất. Trong nháy mắt, “cửa nhỏ” mở ra trên đỉnh thiên mạc kia cũng khép lại.
Lục Trầm, một trong ba đệ tử của Đạo Tổ, cứ như vậy lặng lẽ rời khỏi Hạo Nhiên thiên hạ, gần như không gây ra một chút động tĩnh nào. Thế nhưng vị Chưởng giáo lão gia đầu đội Liên Hoa quan này lại gây ra một hồi biến động kinh thiên động địa tại Thanh Minh thiên hạ.
Cùng là đỉnh thiên mạc, chỉ là đổi thành Thanh Minh thiên hạ do Đạo giáo trấn giữ. Một vệt trường hồng rực rỡ sắc vàng to lớn như đỉnh núi, phá vỡ biển mây hoàng kim mênh mông thành một lỗ hổng khổng lồ, rền vang rơi thẳng xuống đỉnh một tòa cao lâu vạn trượng.
Một vị văn sĩ luống tuổi tay chống gậy trúc, lưng đeo hòm sách, đang rảo bước giữa dãy núi trùng điệp của Thanh Minh thiên hạ. Đi bên cạnh lão là một thiếu niên thư đồng vừa mới thu nhận.
Lão nho gầy gò đưa tay che trán, ngước mắt nhìn lên, khẽ cười nói:
- Xem ra là bị Tề Tĩnh Xuân chọc giận rồi.
Thiếu niên tò mò hỏi:
- Tiên sinh, Tề Tĩnh Xuân là ai vậy?
Lão nho gầy gò mỉm cười:
- Là một người đọc sách ở quê nhà ta, tuổi đời tuy chưa lớn nhưng học vấn lại cực cao.
Câu hỏi tiếp theo của thiếu niên lại có chút ngây ngô:
- Vậy cao đến mức nào ạ?
Lão nho gầy gò trầm tư giây lát, dường như câu trả lời có chút gượng gạo:
- Chẳng phải quê nhà ngươi có câu ngạn ngữ sao, nước lũ không quá lưng vịt.
Thiếu niên lẩm bẩm:
- Xem ra cũng không cao lắm.
Lão nho gầy gò cười sảng khoái:
- Bản lĩnh thực sự của người đọc sách vốn không phải chỉ ở việc mưu cầu học vấn cao siêu thoát tục. Có một thân học vấn, còn phải biết dẫn dắt bách tính băng rừng lội suối mới được. Kẻ sĩ ngoại trừ việc tìm cho mình một chỗ an thân, còn phải giúp dân chúng có nơi lập mệnh. Nếu không, dù học vấn có cao, văn chương có tốt, cũng chỉ là tự mãn cho bản thân, chẳng giúp ích gì cho đại cục thế gian.