Một giọng nói đầy vẻ kính sợ vang lên từ phía sau:
- Trần công tử, chuyện này là thế nào?
Hóa ra Lưu thái thú đã hoàn hồn. Những chuyện liên quan đến thần linh sông núi và yêu ma quỷ quái, con trai ông ta là Lưu Cao Hoa chỉ biết được sơ sài qua sách vở của giới văn nhân và các loại tiểu thuyết chí dị. Còn ông ta thì khác, dù sao cũng là quan đại thần cai quản dân sinh một quận, hơn nữa quận Yên Chi còn là quận lớn hàng đầu của nước Thải Y, thực chất ông ta đã sớm biết không ít bí mật thâm sâu.
Ít nhất Lưu thái thú cũng hiểu rõ căn kẽ về Thành Hoàng các, cũng như Sơn thần Thủy thần trong châu quận. Lễ bộ triều đình vốn có người chuyên trách giải thích tường tận những điều này cho các quan viên địa phương.
Trần Bình An khẽ ổn định khí hải, buộc chặt hồ lô nuôi kiếm, quay đầu nhìn Lưu thái thú, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Trận chiến này cậu thắng vô cùng hiểm nghèo, vốn đã là nỏ mạnh hết đà, việc ngự khống hai thanh phi kiếm có lai lịch bất phàm đã tiêu tốn quá nhiều tinh lực và tâm trí. Nếu Đậu lâu chủ của lầu Mãi Độc không bị dọa lui, Trần Bình An rất có thể sẽ phải đầu lìa khỏi cổ, hoặc khá hơn chút là lưỡng bại câu thương. Như vậy sẽ tổn hại đến bản nguyên thân thể và căn cơ thần hồn, e rằng ngay cả con đường thuần túy võ phu cũng bị đứt đoạn.
Nhất thời Trần Bình An cũng chẳng biết phải giải thích ra sao, bởi lẽ chuyện này liên quan đến quá nhiều bí mật. May thay Lưu thái thú thấy vị tiên sư này có vẻ khó xử nên cũng không truy cứu ngọn nguồn thêm nữa. Thần tiên trên núi khi hành tẩu nhân gian vốn có rất nhiều quy củ và kiêng kỵ. Ông ta vẫn hiểu được chút thường thức này, chỉ cần xác định thiếu niên kiếm tiên trước mắt là "người mình" thì đã đủ rồi.
Trần Bình An khách sáo hàn huyên với Lưu thái thú vài câu, sau đó xoay người đi tới bên cạnh ông lão, ngồi xuống bắt mạch cho vị luyện khí sĩ nhân hậu này. Thấy mạch tượng của ông đã ổn định, chắc hẳn không còn vấn đề gì lớn, đợi đến khi dược lực của "Đại Tuyết Phong Quan" tan đi, ông lão sẽ sớm tỉnh lại.
Cậu chợt ngẩng đầu lên, thấy Loan Loan đang nhìn mình với vẻ đầy tò mò. Đôi nhãn mâu âm dương thiên sinh được "Dương Khí Phù" thiêu đăng dẫn dắt, lấp lánh ánh kim quang nhạt nhòa.
Trần Bình An mỉm cười, đưa tay lau đi vết máu trên mặt cô bé, nhẹ giọng an ủi:
- Không sao rồi. Còn đau không?
Khóe miệng Loan Loan khẽ cong lên, trên gương mặt hiện ra hai lúm đồng tiền nhỏ xíu.
Trần Bình An đỡ lão nhân dậy, dìu ông ngồi lên ghế rồi mới tiến về phía cửa. Lưu thái thú cảm thấy lúc này đứng cạnh vị kiếm tiên này mới là nơi bình yên nhất, bèn lẳng lặng đi theo sau cậu ra đến ngưỡng cửa đại sảnh.
Trần Bình An đi tới bên cạnh thi thể Xà Hạt phu nhân, phát hiện trong túi vải màu trắng bên hông bà ta có một món đồ rửa bút bằng sứ nhỏ nhắn cổ xưa. Bên trong có một con rắn trắng nhỏ đang cuộn mình, chỉ dài chừng một tấc, thân hình mảnh khảnh, đang ngẩng đầu le lưỡi về phía bầu trời, nhưng dáng vẻ rõ là đang hư trương thanh thế. Lại có một con bọ cạp đen nhánh đang thoi thóp nằm dưới đất, nhìn kỹ thì hình dáng của nó tựa như một chiếc đàn tỳ bà màu đen.
Tâm tư Trần Bình An khẽ động. Lúc này muốn điều khiển Mùng Một và Mười Lăm chém giết cường địch thì đúng là chuyện viển vông, nhưng bảo chúng ra ngoài phô trương thanh thế thì không khó. Mùng Một hóa thành một vệt cầu vồng trắng muốt như tuyết lướt ra khỏi hồ lô nuôi kiếm, lao thẳng tới món đồ rửa bút nhỏ xinh, dừng lại ngay trên đỉnh đầu hai con vật nhỏ.
Con rắn trắng nhỏ sợ đến run rẩy, thân thể mảnh dẻ dán chặt vào vách sứ. Bọ cạp đen nhỏ thì ra vẻ ôm đầu run rẩy. Mùng Một chậm rãi lượn vòng quanh đồ rửa bút, giống như một vị võ tướng đang tuần tra doanh trại, khí thế hiên ngang vô cùng.
Lúc này Lưu thái thú đã trút bỏ hết quan uy của một vị quận chủ và vẻ văn nhã của bậc thư sinh, ông ngồi xuống cạnh Trần Bình An, tấm tắc khen lạ:
- Đúng là tiên kiếm, quả thực là kiếm tiên!
Trần Bình An cầm đồ rửa bút đứng dậy, tập trung nhìn kỹ, mới phát hiện gần đáy ngoài của món đồ có những văn tự nhỏ như nòng nọc đang chậm rãi lưu chuyển, tổng cộng mười sáu chữ: "Hoa xuân trăng thu, gió xuân cây thu, núi xuân đá thu, nước xuân sương thu."
Trần Bình An nở nụ cười thấu hiểu, chợt nhớ tới hai chị em từng gặp trên thuyền cá Côn. Người chị Xuân Thủy tính tình thận trọng, cô em Thu Thực lại có phần trẻ con. Cậu không kìm được mà ngẩng đầu nhìn về bầu trời phương Nam, chẳng biết hôm nay họ đã đến thành Lão Long hay chưa?
Nếu lần sau có thể gặp lại, Trần Bình An rất muốn tặng món đồ rửa bút nhỏ xinh này cho họ. Chỉ tiếc trên đó có "nước xuân" (xuân thủy) nhưng lại không có "hạt thu" (thu thực), thiếu mất một chữ nên không thể ghép lại trọn vẹn, nếu không thì càng tốt biết bao. Chỉ là hiện giờ cậu vẫn chưa thấu tỏ, thế gian có những điều không thể vẹn toàn, lại có những tiếc nuối sẽ hóa thành nỗi hận thiên thu.
Trần Bình An nói:
- Lưu đại nhân, nghĩa tử là nghĩa tận, có thể giúp tẩm liệm thi thể bà ta, sau này tìm một nơi chôn cất tử tế được không? Mọi chi phí cứ tính cho ta.
Lưu thái thú cười ha hả:
- Chút việc mọn này nào cần Trần công tử phải bận tâm. Cứ giao cho phủ quận thủ, nhất định sẽ lo liệu chu toàn.
Sau đó ông ta thu lại nụ cười, ướm lời thăm dò:
- Chỉ là lần này yêu ma tác quái, lão thất phu họ Hoàng kia lại rắp tâm hại người, không chừng vẫn cần tới phi kiếm của Trần công tử để trấn áp tà ma.
Trần Bình An cười khổ:
- Hiện tại ta cần một thùng nước nóng thật lớn. Dược liệu ta đã có sẵn, ít nhất phải ngâm mình mấy canh giờ để điều dưỡng thân thể.
Lưu thái thú gật đầu lia lịa:
- Nên như vậy, nên như vậy, bản quan sẽ sai người chuẩn bị ngay. Thân thể Trần công tử là quan trọng nhất, hiện giờ an nguy của mười mấy vạn dân chúng quận Yên Chi đều trông cậy cả vào công tử, quả thật không thể có chút sơ suất nào. Bản quan đi sắp xếp ngay đây...
Lưu thái thú vội vã rời đi. Vị quan tứ phẩm của nước Thải Y này nói chuyện rất thẳng thắn, không hề vòng vo. Trần Bình An tuy không am hiểu quan trường nhưng cũng nghe ra được ẩn ý trong đó. Có điều cậu không thể vỗ ngực bảo đảm, cũng chẳng tiện từ chối ngay lúc này, đành cười khổ im lặng.
Ngoại trừ việc tặng kiếm, đối với những chuyện khác, Trần Bình An chỉ có thể dùng bốn chữ "lực sở năng cập" làm chuẩn mực. Với Kim thân Thành hoàng Thẩm Ôn là như thế, với vị quan cai quản một phương này cũng chẳng khác gì.
Cuối cùng, trong một gian phòng u tĩnh, Trần Bình An ngâm mình trong thùng thuốc lớn. Dược liệu này là do Ngụy Bách tặng trước khi cậu rời khỏi quận Long Tuyền, đủ dùng ba lần. Thực ra Ngụy Bách có thể đưa nhiều hơn, nhưng lúc đó y không chuẩn bị trước, lại còn nói đùa rằng đưa nhiều quá là điềm báo không hay. Y hy vọng chuyến hành tẩu giang hồ này của Trần Bình An sẽ thuận buồm xuôi gió, bị thương không quá ba lần, xem như là cầu một điềm lành.
Trước khi vào phòng, Trần Bình An đã nhờ Lưu thái thú giữ kín chuyện mình là "kiếm tiên". Lưu thái thú hiểu ý, đáp ứng rất nhanh, chỉ suýt chút nữa là vỗ ngực thề thốt. Trần Bình An lại đưa cho ông ta lá bùa Thần Hành kia, nhờ trả lại cho bằng hữu của mình là đạo sĩ Trương Sơn, vẫn dùng tên giả của đối phương để xưng hô.
Trong lúc ngâm mình trong dược dịch, Trần Bình An cảm nhận rõ rệt những biến động kinh thiên động địa phát ra từ hướng lầu Thành Hoàng của quận thành Yên Chi. Nhưng lúc này cậu đã chẳng thể phân tâm, đành gạt bỏ mọi tạp niệm, an tâm điều dưỡng khí tức. Cậu phối hợp với kiếm khí Thập Bát Đình do A Lương truyền thụ cùng phương pháp hô hấp thổ nạp của lão Dương, ngưng thần nhập định ngay trong thùng nước. Đôi tay kết thủ ấn của Hám Sơn Phổ, tựa như gốc cây khô giữa mùa đông giá rét, tĩnh lặng chờ đợi một làn gió xuân lướt qua.
Đêm ấy, quận thành Yên Chi chìm trong khói lửa chém giết không ngừng. Một mặt, đám yêu ma đã kích hoạt trận pháp thành công, dân chúng khắp nơi bị ma chướng quấn thân, khiến phủ quận thủ từ trên xuống dưới phải dốc toàn lực ứng phó đến mức sứt đầu mẻ trán.
Ở một diễn biến khác, tin tức truyền về vừa có hỷ vừa có ưu. Mã tướng quân trấn giữ cửa đông gửi mật thư báo rằng, chẳng rõ vì cớ gì mà lão ma đầu họ Hoàng vốn khoác lớp vỏ tiên phong đạo cốt lại nảy sinh xung đột với ba kẻ khác tại điện Thành Hoàng. Đôi bên giao tranh kịch liệt, từ đó gieo rắc tai ương kinh hoàng. Bốn đại cao thủ không hề nương tay, pháp bảo tung ra hết thảy, tà thuật quỷ quyệt tầng tầng lớp lớp, san phẳng mấy trăm ngôi nhà, khiến dân chúng thương vong vô số.
Kỵ binh tinh nhuệ dưới trướng Mã tướng quân từ doanh trại cấp tốc chi viện cho quận thành, nhưng giữa phố xá chật hẹp, họ không thể phát huy thế xung kích của kỵ binh nơi ngõ nhỏ phố dài, đành phải xuống ngựa chiến đấu. Ai nấy đều mặc giáp nặng, tay lăm lăm cung nỏ. Thế nhưng, muốn chống lại bốn gã cự phách tu hành trên núi kia, ngoại trừ mấy chục mũi tên đặc chế trong kho của phủ quận thủ còn có chút uy hiếp, số tên còn lại nếu không phải chẳng theo kịp tốc độ di chuyển của đối phương, thì cũng chưa kịp áp sát đã bị ống tay áo của chúng phất văng ra ngoài.