Trong một gian thư phòng không treo biển hiệu tại học đường trấn nhỏ, nho sĩ trung niên Tề Tĩnh Xuân đang tĩnh tọa nghiên cứu kỳ cục. Đây không phải là một ván cờ danh tiếng lưu truyền thiên cổ, cũng chẳng phải mô phỏng lại tàn cuộc của bậc danh thủ nào.
Ông định hạ một quân trắng xuống bàn cờ, nhưng chợt thở dài một tiếng. Nước đi vốn đã định sẵn, song vị nho sĩ đột nhiên lại nảy sinh ý chần chừ. Sau khi ông thu tay, quân cờ vẫn lơ lửng giữa hư không, cách bàn cờ hơn một tấc.
Tề Tĩnh Xuân vẫn ngồi ngay ngắn. Ông chính là đương thế Thánh nhân phụ trách tọa trấn nơi này, cũng là cựu Sơn chủ của thư viện Sơn Nhai – một trong bảy mươi hai tòa thư viện Nho gia chính thống. Cho dù bị biếm trích đến đây để lập công chuộc tội, Tề Tĩnh Xuân vẫn là một vị đại nho danh phù kỳ thực.
Đối với thị dân tầm thường trong trấn nhỏ, cỏ cây hàng năm khô héo rồi lại xanh tươi, lục thập tải xuân thu chỉ như một cái chớp mắt. Thầy giáo dạy học đã thay đổi mấy đời, diện mạo khác nhau, tuổi tác bất đồng, duy chỉ có luồng "thư quyển khí" khó lòng diễn tả bằng lời kia là vẫn y hệt, đều hủ lậu, khắc nghiệt, kiệm lời, tóm lại là vô cùng tẻ nhạt.
Chẳng ai ngờ tới, những vị tiên sinh dạy học luân phiên thay đổi kia thực chất đều cùng một người. Không chỉ vậy, trong thế giới mênh mông bên ngoài trấn nhỏ, Tề tiên sinh vốn ít khi giao du với đời lại có địa vị cao thượng siêu nhiên, thân mang vô thượng thần thông quang minh lỗi lạc.
Khoảnh khắc sau, Tề Tĩnh Xuân thi triển nguyên thần xuất khiếu viễn du. Ông tựa như một vị tiên nhân bạch y thắng tuyết, vạt áo phất phơ, trong nháy mắt đã thoát ly khỏi sự trói buộc của nhục thân lung phủ, phiêu diêu đi tới một con ngõ nhỏ trong trấn.
Chỉ trong nháy mắt, Tề Tĩnh Xuân đã hiện thân trong ngõ nhỏ. Trước tiên, ông nhìn về phía thiếu nữ đang nằm giữa vũng máu. Thái Kim Giản của núi Vân Hà lúc này tam hồn thất phách đang phiêu diêu tiêu tán, tựa như ngọn nến tàn leo lắt trước gió.
Tề Tĩnh Xuân ngưng trệ giây lát, cuối cùng bước đến bên cạnh hai người còn lại.
Vị Thiếu chủ thành Lão Long cao quan trường tụ, thân hình hơi ngả về phía sau, bộ dạng mục trừng khẩu ngốc. Trên gương mặt anh tuấn nhan sắc như ngọc hiện lên vẻ phức tạp khôn lường, xen lẫn cả sự kinh hãi, nghi hoặc và tuyệt vọng.
Thiếu niên vẫn giữ tư thế vọt tới đầy mãnh liệt, thân hình tung cao nhào về phía trước, tay trái nắm chặt mảnh sứ sắc lẹm như lưỡi đao. Ngay tại thời khắc sinh tử treo sợi tóc, thân thể vọt lên không trung, ánh mắt cậu vẫn kiên định, thần sắc bình thản, hoàn toàn không giống một kẻ vô tri sinh ra nơi ngõ nhỏ hẹp hòi, lớn lên chốn sơn dã. Có lẽ, điểm duy nhất còn tương xứng với thân phận của thiếu niên lúc này chính là nỗi niềm u uất ẩn sâu nơi đáy mắt.
Vị nho sĩ đã rời xa thư phòng và thư viện nhiều năm kia cũng chẳng hề xa lạ với nỗi niềm ấy. Nó giống như hình ảnh một lão nông bán mặt cho đất bán lưng cho trời, ngồi xổm trên bờ ruộng hoang vu nứt nẻ giữa mùa hạn hán, ngẩng đầu nhìn vầng liệt nhật chói chang; thực ra trong lòng chẳng có mấy nỗi đau đớn xé gan đứt ruột, mà chỉ có sự bất lực thâm trầm cùng vẻ ngơ ngác khôn cùng.
Là chủ nhân tạm thời của trời đất nơi này, Tề Tĩnh Xuân đương nhiên thấu rõ ngọn nguồn của gia đình ba người nhà Trần Bình An. Thậm chí nếu ngược dòng tìm hiểu trăm năm hay ngàn năm trước, dù ông không tận mắt chứng kiến tổ tiên của thiếu niên, cũng có thể suy diễn ra được đại khái. Đạo lý rất đơn giản, giống như vị quan phụ mẫu nơi nha môn muốn xem xét thân thế truyền thừa của con dân dưới quyền, chỉ cần đến phòng hộ tịch tra cứu hồ sơ, liếc mắt một cái là rõ mồn một.