Trên đài cao giữa hồ, lão thần tiên lại thi triển diệu pháp đặc sắc, dùng bốn lá bùa giấy vàng biến hóa thành bốn vị mỹ nhân. Mỗi người một vẻ, dung nhan phong thái đều không hề thua kém cô gái mặc y phục rực rỡ lúc trước. Sau đó, lão bảo tạp dịch trong phủ mang ra cổ cầm, cầm án, bàn cờ hộp cờ, cùng với thư án và bút mực giấy nghiên rực rỡ muôn màu.
Nếu phàm phu tục tử quanh quẩn với củi gạo dầu muối tương giấm trà, thì danh sĩ phong lưu đương nhiên gắn liền với cầm kỳ thư họa thơ rượu hoa.
Lão thần tiên chỉ vào cô gái nhã nhặn trầm tĩnh đang ngồi trước bàn cờ, chắp tay cao giọng nói:
- Trong quận thành Yên Chi này có cao thủ cờ vây nào không? Chỉ cần đánh thắng được nàng, có thể lấy đi bàn cờ và hai hộp cờ giá trị ngàn vàng này.
Vật phẩm trong phủ này vốn không có thứ gì rẻ tiền, nay lại dám mang ra trước mặt phú hào một quận, đương nhiên không phải vật tầm thường.
Quận Yên Chi nước Thải Y vốn có phong khí văn hóa thịnh vượng, người mê đánh cờ rất đông. Chẳng mấy chốc đã có một ông lão áo xanh đứng dậy, sải bước đi về phía đài cao giữa hồ. Sau khi ông lão lộ diện, một số cao thủ vốn tự phụ về kỳ nghệ của mình đều đành ngoan ngoãn ngồi xuống. Qua đó có thể thấy, ông lão áo xanh này dĩ nhiên là kỳ thủ hàng đầu được công nhận tại quận Yên Chi.
Lão thần tiên và ông lão áo xanh gật đầu chào hỏi nhau. Ông lão đi thẳng tới trước bàn cờ ngồi xuống. Trước khi khai cuộc, hai bên cần phải đoán cờ để phân định tiên hậu. Không rõ do ông lão tự phụ mình là kỳ thủ thất đẳng, hay cho rằng cùng cấp bậc thì người lớn tuổi được ưu tiên, nên không hề nhường nhịn mà nắm lấy một vốc quân cờ trắng. Cô gái do giấy vàng biến thành mỉm cười hờ hững, khom lưng nhón lấy hai quân cờ đen. Kết quả ông lão được đi trước, tiếng hoan hô lập tức vang dậy khắp bờ hồ.
Ông lão áo xanh là danh thủ cờ vây có thể đếm trên đầu ngón tay của nước Thải Y, vốn là niềm kiêu hãnh của bản thổ quận Yên Chi. Khán giả cổ vũ cho ông ta cũng là lẽ hợp tình hợp lý, người nhà đương nhiên phải giúp người nhà.
Sau đó, lão thần tiên nhìn sang hai cô gái đang ngồi ngay ngắn trước thư án, chỉ vào cô gái bên trái mà nói:
- Nghe nói gần đây Quận thủ đại nhân đang trăn trở một việc, chính là ngôi chùa mới xây vẫn còn thiếu một đôi liễn đối. Văn chương của Quận thủ đại nhân vốn nổi tiếng khắp trong ngoài triều đình, nhãn quang độc đáo. Sau khi nàng viết xong, Quận thủ đại nhân có thể xem qua nội dung rồi mới quyết định có dùng hay không.
Lưu Thái thú vuốt râu gật đầu cười, thần thái vừa có chút dè dặt vừa lộ vẻ vui mừng.
Lão thần tiên lại nhìn về phía vị võ tướng đang ngồi cạnh Lưu thái thú nơi thủy tạ, cười lớn nói:
- Mã tướng quân là mãnh tướng sa trường, chiến công hiển hách, từng là một trong những trụ cột nơi biên quan nước Thải Y, kinh qua trăm trận. Lão phu tuy là kẻ ngoài vòng trần tục cũng hết sức kính phục, bởi vậy đặc biệt bảo nha đầu này múa rìu qua mắt thợ, vẽ một bức "Đại tuyết vãn cung đồ" tặng cho tướng quân.
Mã tướng quân ngửa cổ cạn chén rượu trong ly, tùy ý cười lớn đáp:
- Nếu quả thật có thể họa ra được cái khí thế mênh mông nơi sa trường, ngày lão thần tiên rời thành, Mã mỗ nguyện thân hành tiễn đưa ba mươi dặm.
Lão thần tiên chắp tay tạ lễ trước, sau đó tiến tới trước cầm án, từ trong tay áo trượt ra một nén hương, cắm vào lư hương đồng trống rỗng. Lão tự tay châm lửa, khói trắng lượn lờ, tử khí vây quanh. Đoạn, lão khẽ gật đầu với thiếu nữ gảy đàn, nàng mỉm cười duyên dáng, cúi đầu ngưng thần.
Khi tiếng đàn du dương huyền ảo vang lên, mấy trăm quan khách tâm thần đều theo đó mà thư thái.
Thời thái cổ hoang sơ, thánh nhân chế tác ra đàn để chỉnh đốn âm thanh trong thiên hạ. Có câu "cầm giả, cấm dã", dùng tiếng đàn để ước thúc tà niệm, quy chính nhân tâm.
Nơi hành lang, Từ Viễn Hà vừa cắn hạt dưa vừa tấm tắc:
- Lắm trò thật, chỉ là hơi nông cạn, thiếu đi chút ý vị.
Ông ta vốn chẳng am tường cầm kỳ thư họa, cảm thấy thiếu đi hứng thú, vẫn là muốn xem cô nương kia múa kiếm hơn.
Lưu Cao Hoa cũng là một kẻ "kỳ si", hết sức tò mò về thế trận trên bàn cờ giữa lão giả áo xanh và thiếu nữ kia. Chỉ hận bản thân là con em quan lại bất tài, không có cơ hội lên thủy đài giữa hồ để tận mắt chứng kiến.
Trương Sơn Phong lại tỏ ra sốt ruột, nhìn quanh quất vẫn không thấy bóng dáng Trần Bình An đâu. Chẳng lẽ thật sự rơi xuống hố xí rồi sao? Hắn cũng chẳng màng đến những ánh mắt khó chịu của người xung quanh, dặn dò hai người kia một tiếng rồi đứng dậy đi tìm Trần Bình An.
Lão thần tiên chắp tay sau lưng, nụ cười thanh đạm, ra vẻ cao thâm khó lường. Lão thu hết cảnh tượng bên hồ vào tầm mắt, biết rằng mưu tính này của mình đã thành công quá nửa.
Trên con đường nhỏ, Mã Khổ Huyền lấy ra một bình sứ nhỏ, đổ ra hai viên ngân sắc đan dược ném vào miệng, bất đắc dĩ nói:
- Sư phụ, người thật giống như âm hồn bất tán vậy.
Xem ra chuyến du ngoạn giang hồ này, sư phụ vẫn luôn âm thầm quan sát. Mã Khổ Huyền chẳng lấy làm chột dạ, bởi lẽ một vị lão tổ núi Chân Vũ truyền thụ bí pháp Binh gia từng giảng giải môn quy với hắn, còn ban tặng pháp bảo hộ thân. Ở núi Chân Vũ, ngoại trừ lệnh của sơn chủ, những thứ còn lại đều chẳng phải quy củ thực thụ. Mà tông chủ núi Chân Vũ đã bế quan trăm năm, kỷ cương vì thế lại càng thêm lỏng lẻo, tùy tiện.
Người đàn ông kia không đáp lời. Chuyến xuống núi này là để hộ tống Mã Khổ Huyền đi tìm chủ soái kỵ binh Hải Triều gây hấn, căn nguyên chính là vì cái chết của bà nội hắn. Vương triều sở hữu kỵ binh Hải Triều vừa hay đang đại chiến một trận sinh tử với tử địch, đôi bên đánh đến thiên hôn địa ám. Một bên thỉnh ra thần linh kim thân cao trăm trượng, bên kia cũng điều động một pho tượng trâu đất trấn quốc — vốn là trâu sắt ven sông được tiên nhân thượng cổ dùng để trấn áp thủy đạo. Trong trận chiến ấy, kỵ binh Hải Triều tổn thất nặng nề, Mã Khổ Huyền thừa cơ lẻn vào, trong một đêm ám sát ba vị võ tướng trung tầng rồi nghênh ngang rời đi.