Trên đài cao giữa hồ, lá bùa vàng rơi xuống đất, hóa thành một thiếu nữ xiêm y rực rỡ. Nàng đưa mắt nhìn quanh, dung mạo linh động có thần, nào phải hạng bù nhìn vô tri, rõ ràng là người bằng xương bằng thịt.
Trước bao ánh mắt đổ dồn, lão thần tiên đứng nơi mép đài, từ trong tay áo lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ màu hồng. Lão mở nắp bình, tùy ý ném vào giữa đài cao, chiếc bình lăn đến bên chân thiếu nữ. Sau giây lát tĩnh lặng, một tiếng đàn du dương bỗng vút lên từ trong bình sứ, tựa như có bậc cao nhân đang gảy đàn nhị. Kẻ am tường nhạc lý hẳn sẽ nhận ra đây chính là "Mạn Giác điệu". Thiếu nữ nọ nương theo tiếng đàn mà chậm rãi uyển chuyển thân mình, dải lụa dài nơi tay áo tựa như mây trôi ngũ sắc.
Tiếng nhạc vừa ngưng, thiếu nữ cũng dừng điệu múa, giữ nguyên tư thế nhấc chân đầy thanh nhã. Chiếc giày thêu màu hồng khẽ nhón lên, tựa như đóa sen non vừa hé nụ.
Tiếng đàn từ khoan thai chuyển sang dồn dập, vũ điệu của mỹ nhân cũng theo đó mà nhanh dần, vòng eo xoay chuyển tựa gió cuốn, mỗi lần ngoái đầu lại mang một vẻ phong tình vạn chủng. Khi tiếng nhạc réo rắt như hạt châu rơi xuống mâm ngọc, lão thần tiên khẽ mỉm cười, vung mạnh hai tay áo. Từ trong ống tay áo rộng thùng thình, mỗi bên bay ra bốn lá bùa vàng, vừa chạm đất đã tỏa ra làn khói xanh mờ ảo, bao phủ lấy thiếu nữ xiêm y rực rỡ vào bên trong. Đám đông chỉ nghe thấy tiếng đàn thúc giục mà không thấy bóng dáng giai nhân, lòng dạ càng thêm ngứa ngáy, đầy vẻ mong chờ.
Trong chớp mắt, tiếng đàn đột ngột vút cao, tựa như bình bạc vỡ tan. Giữa làn khói sương mờ mịt, tám thiếu nữ áo trắng phất phơ bỗng nhiên bước ra. Lấy thiếu nữ xiêm y rực rỡ làm trung tâm, bọn họ tản ra tám hướng, tay cầm trường kiếm. Cùng lúc đó, những kiếm nữ áo trắng đồng thanh cất tiếng hô kỳ lạ, tựa như nghi lễ tế thần của các bộ tộc cổ xưa. Tiếng hô ấy chẳng những không làm tổn hại đến phong thái của họ, mà trái lại còn tạo nên một luồng khí thế độc đáo, đúng chất nữ nhi không thua kém đấng mày râu.
Bên trong thủy tạ ven hồ, vị võ tướng trung niên trấn thủ quận Yên Chi ánh mắt chợt sáng lên, lộ vẻ kinh ngạc. Vốn dĩ ông ta nhận lời mời đến đây chỉ vì nể mặt, nào ngờ lại được tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, bèn không kìm được mà vỗ tay khen ngợi:
- Hay cho một màn kỵ binh xung trận! Nhất là khí thế hiên ngang của mấy cô gái cầm kiếm kia, quả thật là điều hiếm thấy!
Quận thủ Lưu đại nhân vuốt râu mỉm cười, gật đầu phụ họa:
- Lễ vật này quả thật bất phàm.
Ngay sau đó, tiếng đàn vút tận trời cao, tựa như xuân lôi cuồn cuộn giữa biển mây. Tám thiếu nữ áo trắng cầm kiếm vây quanh một cô gái y phục lộng lẫy, xoay tròn cực nhanh, kiếm quang tung hoành như cầu vồng rực rỡ. Thiếu nữ y phục lộng lẫy lại cố ý di chuyển chậm rãi, tạo nên sự đối lập rõ rệt với những kiếm nữ nhanh như chớp giật kia. Hơn nữa, không ít lần những thiếu nữ ấy ngả người ra sau xuất kiếm, mũi kiếm chỉ cách nàng chưa đầy một tấc, tình thế vô cùng hiểm hóc, nhưng nàng vẫn giữ nụ cười tươi tắn như hoa.
Cảnh tượng trên đài cao giữa hồ vừa mang vẻ đẹp thanh thoát của nước chảy mây trôi, vừa có mị lực kinh tâm động phách. Lão thần tiên khẽ mỉm cười, nhẹ giọng quát:
- Thu!
Những thiếu nữ cầm kiếm trên đài cao dáng người khinh linh như chim nhạn, một dải kiếm quang trắng xóa như tuyết tuôn trào bốn phía, thỉnh thoảng lại chiếu rọi gương mặt quan khách bên hồ, khiến không ít người kinh hãi vội vàng che mặt.
Ngay khi lão thần tiên thốt ra chữ "thu" ấy, tám thiếu nữ áo trắng đột ngột dừng lại, hóa thành những tấm phù lục bằng giấy vàng lơ lửng giữa không trung. Lão thần tiên phất tay, những lá bùa vàng liền lướt vào trong ống tay áo rộng của lão, tựa như chim én về tổ.
Thiếu nữ y phục lộng lẫy khom lưng nhặt chiếc bình sứ kia lên, gót sen nhẹ bước tới dâng cho lão thần tiên, rồi hướng về phía chủ vị trên thủy tạ nở nụ cười duyên dáng. Sau đó, nàng cũng giống như những thiếu nữ áo trắng kia, thu mình hóa lại thành một tấm phù lục giấy vàng với họa tiết giản đơn, được lão thần tiên cẩn thận cất vào trong tay áo.
Thủ đoạn này của lão thần tiên đã trấn nhiếp toàn bộ giới giàu sang quyền quý ở quận Yên Chi đến xem náo nhiệt, khiến mấy vị "tiên sư" bản địa vốn định gây hấn cũng cảm thấy mất mặt, không dám lên tiếng phản bác.
Trương Sơn Phong lách qua Lưu Cao Hoa ngồi ở giữa, nhỏ giọng hỏi:
- Từ đại ca, có nhìn ra manh mối gì không? Liệu có phải yêu ma quỷ quái hóa thành? Dù sao Thính Yêu chung của đệ cũng chẳng có động tĩnh gì.
Từ Viễn Hà vờ như không nghe thấy, khẽ vuốt cằm nói nhỏ:
- Trong số thiếu nữ áo trắng đó có một người khóe miệng có nốt ruồi duyên, vóc dáng xem chừng chẳng hề kém cạnh cô nàng y phục lộng lẫy kia.
Lưu Cao Hoa vẫn còn đang chìm trong nỗi chấn động, lẩm bẩm:
- Thật là thần thông quảng đại, hèn chi trong sách luôn viết có người muốn vào núi bái phỏng thần tiên. Nếu ta học được tiên gia pháp thuật như vậy, sau này còn cần gì phải đến lầu xanh uống rượu hoa nữa.
Từ Viễn Hà hoàn hồn, quay sang hỏi Trương Sơn Phong:
- Trần Bình An vẫn chưa trở lại sao? Chẳng lẽ lại rơi xuống hố xí rồi?
Trương Sơn Phong bất đắc dĩ đáp:
- Trần Bình An vốn chẳng mặn mà với mấy chuyện này, không chừng đã lén chạy đi luyện quyền rồi.
Từ Viễn Hà gật đầu tán thành:
- Ba cái trò làm mất hứng này, Trần Bình An chắc chắn làm được. Hay là lát nữa bảo Lưu đại công tử mời chúng ta đi hưởng chút phong hoa tuyết nguyệt, bảo đảm lần sau gặp chuyện tốt thế này, cậu ta chỉ hận không thể ngồi sát ngay đài cao giữa hồ.
Lưu Cao Hoa vẻ mặt khó xử:
- Từ đại hiệp, ta giờ đã nghèo rớt mồng tơi rồi, hoàn cảnh nhà ta các vị cũng thấy đấy. Trước đây thỉnh thoảng có đi hưởng chút phong hoa tuyết nguyệt cũng là nhờ bằng hữu lôi kéo. Nói thật lòng, ban đầu đám cô nương kia còn nể mặt ta là công tử nhà Quận thủ, còn chịu buông lời nịnh nọt, chủ động sà vào lòng. Về sau, kẻ nào kẻ nấy đều mắng sau lưng ta là hạng vắt cổ chày ra nước, chỉ hận không thể nhìn ta bằng nửa con mắt mà thôi.
Từ Viễn Hà trêu chọc:
- Đường đường là hậu duệ quan gia mà sa sút đến mức này, cũng coi như là bản lĩnh của Lưu Cao Hoa ngươi rồi. Sao hả, đèn sách không thành, chẳng thể kế thừa nghiệp cha, lại chẳng đủ mặt dày để đi tìm đường làm giàu, cuối cùng chẳng đâu vào đâu, suốt ngày chỉ biết du sơn ngoạn thủy, lêu lổng qua ngày?
Sắc mặt Lưu Cao Hoa thoáng vẻ ảm đạm, tự giễu:
- Cũng may ta là con độc nhất, cha ta còn cần kẻ kế thừa hương hỏa. Nếu không, dù ta có chết rục trong căn nhà cổ kia, ông ấy cùng lắm cũng chỉ viết một bài văn tế lưu danh văn đàn, nhất định sẽ viết đến mức lâm ly bi đát, cảm động lòng người. Thực ra, tình nghĩa cha con cũng chỉ đến thế mà thôi.
Từ Viễn Hà lột một quả quýt, chia cho Lưu Cao Hoa một nửa, cũng không mở lời an ủi.
Trong những năm tháng thái bình, cơm áo không lo, người trẻ tuổi mới hay cảm thấy mọi chuyện không như ý. Đợi đến khi thực sự kinh qua sóng gió, mới biết những bất hạnh cỏn con trước đó thực chất cũng là một loại may mắn.
Trương Sơn Phong vẫn không yên tâm về Trần Bình An, định đứng dậy đi tìm. Thế nhưng trong hành lang lúc này người đông như kiến, chen chân chẳng lọt, hắn đành phải bỏ cuộc.