Bà lão đang bận rộn trong gian bếp, thấy bóng dáng Trần Bình An thì hơi ngạc nhiên. "Quân tử viễn bào trù" (Quân tử tránh xa bếp núc) vốn là lời dạy của thánh hiền. Dẫu rằng cổ nhân cũng có quan niệm "thực bất yếm tinh" (ăn uống không ngại cầu kỳ), nhưng điều đó chẳng có nghĩa là đám quân tử hiền nhân sẽ tự thân xuống bếp.
Tuy nhiên bà lão nhanh chóng bình tâm lại. Thiếu niên trước mắt bôn ba bốn phương, dầm mưa dãi nắng, trông chẳng giống kẻ xuất thân từ dòng dõi thư hương. Bà cũng không nghĩ Trần Bình An có thể giúp được gì nhiều, bèn bảo cậu làm vài việc vặt như nhặt rau, sẵn tiện trông chừng lửa củi. Trần Bình An cũng chẳng nề hà, vui vẻ phụ giúp một tay.
Trong gian bếp ấm áp, tiếng dao thái rau trên thớt gỗ của bà lão vang lên đều đặn. Trần Bình An ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ bóc măng, mang theo hương vị cỏ cây tươi mới.
Bà lão thuận miệng hỏi:
- Trần công tử, tay trái của cậu bị làm sao vậy?
Trần Bình An liếc nhìn bàn tay trái đang quấn vải bông, cười đáp:
- Không cẩn thận bị ngã thôi ạ, không có gì đáng ngại.
Hiếm khi có người trò chuyện, bà lão cười nói:
- Trời mưa đường trơn, làm khổ công tử rồi. Ngôi nhà này của chúng ta đã có tuổi đời, trước kia lại ở trong cảnh ngộ gian nan, lang trùng hổ báo rình rập, càng không dám phô trương quá mức, ban đêm cũng rất ít khi treo đèn lồng. Nhiều năm qua vì sợ kinh động đến dân chúng nên cũng chẳng dám mời thợ xây tới giúp. Đều là do ta tự mình sửa sang chắp vá, tay nghề đương nhiên vụng về, rất nhiều chỗ đá xanh lồi lõm, chẳng thể coi là bằng phẳng. Nếu đặt trong những gia đình quyền quý nơi phủ thành quận huyện, đừng nói là người trong nhà chướng mắt, nếu để người ngoài trông thấy chắc chắn sẽ bị cười cho thối mũi, sau lưng chẳng biết sẽ đàm tiếu những lời khó nghe đến mức nào. May mà trước giờ lão gia và phu nhân đều không để bụng chuyện này, đó cũng là phúc phận của ta.
Giọng điệu của bà lão thong thả như dòng nước lặng chảy sâu, trăm năm thời gian với đủ mọi buồn vui ly hợp đều lắng đọng từng chút một trong lòng. "Đây là phúc phận của ta", có lẽ bà lão đang tự đúc kết lại cuộc đời mình.
Trần Bình An nhẹ giọng nói:
- Ngôi nhà có lão bà bà quán xuyến trước sau, cũng là phúc khí của hai vợ chồng họ.
Bà lão hơi sững sốt, mỉm cười quay đầu trêu chọc:
- Thằng bé này trông thật thà phúc hậu, sao cũng biết nói những lời nịnh nọt như vậy?
Trần Bình An bỏ măng đã bóc xong vào một chiếc giỏ trúc sạch sẽ, ngẩng đầu đáp:
- Lão bà bà, những lời cháu nói đều là thật lòng.
Bà lão nhìn vào đôi mắt trong trẻo, tinh anh của thiếu niên, khẽ ừ một tiếng. Bà xoay người lại, nét mặt càng thêm rạng rỡ, thuận miệng hỏi:
- Trần công tử đã có cô nương nào trong lòng chưa? Con gái ở quận Yên Chi nước Thải Y chúng ta vốn nổi tiếng xinh đẹp, nếu không vội lên đường, công tử có thể đến đó dạo chơi hội làng, biết đâu lại gặp được nhân duyên tốt đẹp. Hơn nữa, tuy cảnh giới võ đạo của công tử không cao, nhưng ở nơi hẻo lánh không có thần tiên như quận Yên Chi thì cũng chẳng hề kém cạnh. Nếu bằng lòng cắm rễ ở đây, làm một chức Đô úy hay Tướng quân gì đó cũng là chuyện dễ như trở bàn tay. Đến lúc đó cưới một vị tiểu thư khuê các dòng dõi thư hương, chẳng phải rất tốt sao?
Trần Bình An thoáng chút ngượng ngùng, ấp úng mãi không thôi, chẳng dám tiếp tục chủ đề này.
Bà lão ngoảnh đầu lại, liếc nhìn thiếu niên có diện mạo thanh tú, đoan chính, mỉm cười đầy ẩn ý, khẽ nói:
- Ta hiểu rồi, xem ra Trần công tử chắc chắn đã có ý trung nhân.
Trần Bình An kìm nén hồi lâu, đỏ mặt hỏi:
- Thưa bà, nếu cô nương mà cháu thích từng hỏi cháu có thích nàng không, lúc đó cháu lại bảo không thích. Bây giờ cháu đi tìm nàng, nói với nàng rằng cháu thích nàng, bà bảo xem, liệu nàng có cảm thấy cháu là kẻ lừa gạt không?
- Lời này của Trần công tử thật là vòng vo.
Bà lão không nhịn được bật cười. Lúc này bà đang nhóm lửa nấu cơm, bèn ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh bếp lò, cười hỏi:
- Vậy tại sao lúc đó ngươi lại không nói là thích? Nhát gan, hay là thẹn thùng? Hay là cảm thấy gật đầu thừa nhận trước mặt cô nương sẽ mất mặt, nên mới cố ý ra vẻ anh hùng?
Trần Bình An nghiêm túc suy ngẫm, đưa ra một câu trả lời hết sức thành tâm:
- Là do cháu ngốc ạ.
Lần này bà lão thực sự vui vẻ, cười đến mức những nếp nhăn trên gương mặt già nua đều giãn ra:
- Ta thấy cô nương mà ngươi thích sẽ không giận đâu. Một cô nương nếu được người khác ái mộ, lại còn là một tấm chân tình sâu sắc, dù thế nào cũng là chuyện tốt đẹp.
Trần Bình An hơi phiền muộn, bưng rổ măng đến bên cạnh bếp lò:
- Thế nhưng cô nương ấy từng bảo với cháu, nàng chỉ thích đại kiếm tiên thôi...
Bà lão nén cười nói:
- Ấy, vậy đúng là làm khó cho ngươi rồi. Đại kiếm tiên, thấp nhất cũng phải là thần tiên Trung Ngũ Cảnh. Lão gia nhà ta thiên tư xuất chúng, lại từng tu hành tại động tiên phúc địa của Thần Cáo tông, vậy mà vẫn chưa thể bước vào năm cảnh giới này. Trần công tử, bà bà có lời khuyên thế này, ngươi hãy thương lượng với cô nương kia một chút, xem có thể hạ yêu cầu từ đại kiếm tiên xuống thành tiểu kiếm tiên hay không. Phải biết rằng kiếm tu trên đời dù cảnh giới thấp vẫn rất được người ta tôn sùng, đạt đến cảnh giới thứ tư, thứ năm đã là bất phàm lắm rồi.
Trần Bình An định nói lại thôi. Cái gọi là "đại kiếm tiên" trong miệng Ninh cô nương, ít nhất cũng phải từ cảnh giới thứ mười hai trở lên. Cho dù nàng có dễ tính mà hạ thấp tiêu chuẩn xuống một chút, e rằng cũng phải là bậc kiếm tiên như Ngụy Tấn của miếu Phong Tuyết.
Cậu thở dài một tiếng, sực nhớ ra liền nhắc nhở:
- Lão bà bà, thức ăn chín rồi.
Bà lão vội vàng đứng dậy mở nắp nồi. Chẳng mấy chốc, một món ăn dân dã sắc hương vị vẹn toàn đã được bày lên mâm. Bà nhờ Trần Bình An bưng mâm rượu thịt đến gian nhà chính ở viện thứ ba, còn dặn cậu đưa xong không cần quay lại, cứ ở đó mà dùng bữa, những món còn lại để bà bưng lên là được.
Trần Bình An nhanh chân chạy đi chạy lại, thấy bà lão vờ lộ vẻ hờn giận, cậu bèn cười hỏi:
- Bà bà, tôi tới lấy rượu đây. Hơn nữa tôi đã nói trước với Dương lão gia rồi, y đã đồng ý tặng rượu cho tôi uống...
Nói đoạn, cậu tháo bầu rượu bên hông xuống lắc lắc, cười rạng rỡ:
- Rót đầy mới thôi nhé.
Bà lão lấy một chiếc gáo múc rượu từ trong tủ gỗ cũ kỹ sơn đỏ, mỉm cười chỉ vào mấy vò rượu lớn dưới chân tường:
- Vần một vò chưa mở qua đây, bên cạnh còn nửa vò uống dở, ngươi cứ rót đầy bầu, chắc chắn là đủ rồi.
Dứt lời, bà mặc kệ thiếu niên đang ngồi bên chân tường múc rượu vào hồ lô, thản nhiên quay lại xào nấu.
Trần Bình An rót đầy bầu rượu, chào bà lão một tiếng rồi ôm vò rượu rời đi. Bà lão mỉm cười ngoái nhìn bầu rượu màu đỏ thẫm bên hông thiếu niên, thầm nghĩ đứa nhỏ này mới tí tuổi đầu mà đã nghiện rượu rồi sao? Chẳng biết sau khi gặp lại cô nương trong lòng, bầu rượu kia sẽ hóa thành chén rượu mừng hay là ly rượu đắng đoạn trường. Có điều, bà vẫn chân thành mong thiếu niên có thể toại nguyện.