Trương Sơn đứng dậy, chỉnh đốn y quan, hiên ngang bước vào sân lầu thêu, cất giọng dõng dạc:
- Chư vị, xin hãy nghe tiểu đạo có đôi lời muốn nói!
Đám đông đồng loạt ngoảnh lại nhìn vị đạo sĩ phương xa này, thần sắc mỗi người một vẻ. Thiếu niên đạo nhân bên hông quấn một sợi thừng đen kịt, gã tháo dây thừng tiện tay quăng ra. Sợi dây như một con linh xà uốn lượn giữa không trung, trong nháy mắt đã trói chặt Trương Sơn lại. Trương Sơn bị bó như đòn bánh chưng, thân hình lảo đảo, vất vả lắm mới đứng vững được.
Thiếu niên đạo nhân hừ lạnh một tiếng:
- Dựa vào đâu mà bọn ta phải nghe ngươi nói lời xằng bậy? Một tên đạo sĩ lai lịch bất minh, còn dám gây huyên náo nữa, ta sẽ quăng ngươi ra khỏi viện ngay lập tức.
Trương Sơn chẳng hề nao núng, lớn tiếng đáp:
- Tiểu đạo họ Trương tên Sơn, đến từ Bắc Câu Lô Châu, sư phụ là Hỏa Long chân nhân của phái Lăng Tiêu, lại là đệ tử có tên trong tông phổ của Trương gia núi Long Hổ. Lần này vân du bốn phương, tới Đông Bảo Bình Châu là để ma luyện đạo tâm, hoàn thành khảo nghiệm của núi Long Hổ. Chỉ cần tiểu đạo trở về quê nhà, chắc chắn sẽ được ghi tên vào kim lục ngọc điệp của phủ Thiên Sư. Thần Cáo tông các ngươi thật uy phong quá nhỉ, lại dám ức hiếp người của Trương gia núi Long Hổ như vậy!
Thiếu niên đạo nhân vốn thiếu kinh nghiệm hành tẩu giang hồ, nghe vậy liền ngẩn người, nhuệ khí ngạo mạn hống hách lúc trước tan biến sạch sành sanh. Rõ ràng gã đã bị mấy chữ “phủ Thiên Sư núi Long Hổ” chấn nhiếp, nếu đem ra so sánh, Thần Cáo tông quả thật khó lòng bì kịp.
Danh bất hư truyền, một tông môn có thanh danh truyền đến tận Đông Bảo Bình Châu thì tuyệt đối không phải hạng tầm thường. Huống hồ núi Long Hổ ở Trung Thổ Thần Châu vốn tiếng tăm lừng lẫy, không phụ thuộc vào bất kỳ nhánh nào của Tam giáo Đạo môn, mà là chính thống đứng riêng một phương. Thiên sư Trương gia một tay cầm ấn, một tay cầm kiếm, đạo pháp vô biên, sát lực kinh người. Tại Trung Thổ Thần Châu nơi nhân tài lớp lớp, những Tiên nhân Thượng Ngũ Cảnh của bọn họ vẫn có thể hiên ngang bước vào mười hạng đầu.
Trương Sơn thừa thắng xông lên, vẻ mặt quang minh chính đại, nhìn chằm chằm vào lão đạo nhân cầm đầu đang có ánh mắt thâm trầm bất định kia:
- Dương Hoảng vốn là đệ tử cũ của Thần Cáo tông, vì một chữ “tình” mà sa sút đến nông nỗi này. Ngay cả người ngoài như tiểu đạo còn cảm thấy bùi ngùi, rơi lệ đồng cảm cho đôi phu thê bọn họ. Thần Cáo tông đứng đầu đạo thống ở Đông Bảo Bình Châu, thiết nghĩ cũng nên có phong thái của đại tông môn mới phải.
Vị đạo đồng nhỏ tuổi nhất của Thần Cáo tông tay cầm thanh mộc kiếm, khẽ kéo tay áo thiếu nữ đạo nhân, hỏi nhỏ:
- Sư tỷ, đệ thấy vị Trương thiên sư kia nói cũng có lý. Tỷ thấy sao?
Thiếu nữ đạo nhân lắc đầu:
- Chỉ là những lời hoa mỹ giả dối, đừng tin là thật.
Trần Bình An được phen mở rộng tầm mắt, nhưng cùng lúc đó, khóe mắt cậu lại liếc nhìn lên nóc lầu thêu, trong lòng dâng lên một nỗi nghi hoặc.
Trương Sơn định vươn ngón tay chỉ vào mũi lão đạo nhân để tăng thêm khí thế, nhưng chợt nhận ra mình đang bị trói chặt, bèn dứt khoát nhảy tới trước một bước, cười nhạt nói:
- Huống hồ lão tiên trưởng và Dương Hoảng vốn có tình đồng môn nhiều năm, nay gặp lại nơi đất khách quê người, cớ sao phải động binh đao mà không thể tay bắt mặt mừng, hàn huyên tâm sự? Thiên sư Trương gia chúng ta, bất kể là đệ tử chính tông hay chỉ là ký danh, khi vân du bốn bể gặp được nhau đều nhất mực như người một nhà. Sao Thần Cáo tông các vị lại thiếu đi phong thái ấy? Hơn nữa, tiểu đạo sĩ tuy là đệ tử Trương gia núi Long Hổ, nhưng cũng là người tu đạo, hiểu được một đạo lý đơn giản: pháp luật bất ngoại nhân tình.
- Chẳng lẽ lão tiên trưởng có tư oán với Dương Hoảng, nên mới chẳng màng đến phong độ tông môn, muốn dồn đôi phu thê này vào đường chết sao? Có điều tiểu đạo sĩ thấy khả năng này không lớn, lão tiên trưởng vừa nhìn đã biết là bậc đại lượng bao dung. Chuyện ngày hôm nay, tiểu đạo sĩ nhất định sẽ hết lời ngợi ca lão tiên trưởng và Thần Cáo tông. Sau này dù có về đến tổ đình núi Long Hổ, chỉ cần nhắc tới Thần Cáo tông, ai nấy cũng đều phải bội phục mà giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
Lão đạo nhân chắp tay sau lưng, nheo mắt cười mà không nói một lời.
Vị thanh niên đạo nhân đứng trên đầu tường đột nhiên thốt ra một tràng ngôn ngữ kỳ lạ, không ai hiểu nổi. Trương Sơn còn đang ngơ ngác, đã thấy thanh niên kia từ trên cao nhìn xuống, đưa tay chỉ thẳng vào mặt hắn, dùng nhã ngôn thông dụng của Đông Bảo Bình Châu, tức giận quát:
- Tên lừa đảo kia, bần đạo dùng nhã ngôn của Bắc Câu Lô Châu hỏi ngươi, sao ngươi lại không đáp được lời nào? Ở Đông Bảo Bình Châu mà dám mạo danh đệ tử Trương gia núi Long Hổ, chính là hành vi phản nghịch đạo thống của cả một châu. Ngươi có biết Thần Cáo tông chúng ta cũng có tư cách bắt giữ ngươi không? Còn không mau quỳ xuống nhận tội!
Chẳng ngờ lại đụng phải một kẻ khua môi múa mép còn lợi hại hơn mình. Trương Sơn Phong giận đến tím mặt, lập tức dùng nhã ngôn thông dụng của Bắc Câu Lô Châu mắng nhiếc gã đạo nhân trẻ tuổi kia một trận, sau đó lại dùng ngôn ngữ Đông Bảo Bình Châu quát lớn:
- Ăn nói hàm hồ, đổi trắng thay đen, hay cho một Thần Cáo tông, hay cho một vị đạo chủ Đông Bảo Bình Châu!
Đạo nhân trẻ tuổi trên bờ tường không thèm đếm xỉa đến Trương Sơn Phong, quay sang nhìn lão đạo nhân, cười híp mắt đề nghị:
- Sư phụ, bước đầu phán định kẻ này cũng không phải đến từ Bắc Câu Lô Châu. Còn việc hắn có phải đệ tử Trương gia núi Long Hổ hay không, vẫn cần phải xem xét kỹ lại. Hay là cứ bắt hắn ném sang một bên, chúng ta trước tiên thanh lý môn hộ, xử lý đôi yêu ma thụ tinh kia rồi tính sau?
Lão đạo nhân dường như cũng có ý này, đang định lên tiếng. Từ Viễn Hà rốt cuộc không nén nổi nộ khí trong lòng, đúng như lời đã nói lúc trước, hắn cầm bảo đao tiến lên một bước, cười lớn nói:
- Tại hạ chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, không có tư cách khiến tiên sư Thần Cáo tông phải nể mặt. Nhưng nếu chư vị tiên sư muốn trách phạt Dương Hoảng, làm việc theo quy củ, Từ mỗ xin rửa tai lắng nghe, để xem khuôn vàng thước ngọc của tiên gia chữ “tông” có đáng để tuân thủ hay không. Còn nếu không nói rõ trắng đen mà đã muốn đánh chết vợ chồng Dương Hoảng, Từ mỗ dù phải liều cái mạng già này, cũng muốn dùng thanh đao trong tay lĩnh giáo đạo pháp thông thiên của chư vị tiên sư một phen!
Đạo nhân trẻ tuổi của Thần Cáo tông đột nhiên hỏi Trương Sơn Phong:
- Ngươi đã tự xưng xuất thân từ tiểu môn phái của núi Long Hổ tại Bắc Câu Lô Châu, vậy chắc hẳn phải có quan điệp chứng minh lai lịch, cũng như minh chứng bản thân là đệ tử Trương gia. Nếu không đưa ra được, cái tội giả mạo Thiên sư Trương gia núi Long Hổ, ngươi gánh không nổi đâu.
Trương Sơn Phong lộ vẻ khó xử, có chút do dự. Từ Viễn Hà cũng cảm thấy đau đầu, thầm nghĩ nếu tiểu đạo sĩ này chỉ vì nhất thời bốc đồng mà giả danh thân thích của những vị quý nhân mặc áo tía trên núi Long Hổ, thì đó quả là đại tội. Rơi vào tay Thần Cáo tông - môn phái nắm quyền giám sát đạo thống của một châu, chắc chắn sẽ phải chịu khổ hình. Đạo chủ một châu, trọng trách trên vai, nói cho cùng cũng chỉ gói gọn trong bốn chữ nhưng nặng tựa ngàn cân: “Trừng thanh nguyên bản”.
Trương Sơn Phong hít sâu một hơi, quay đầu nói:
- Trần Bình An, giúp ta lấy quan điệp trong bọc hành lý ra đây.
Dương Hoảng cười khổ một tiếng, ngoảnh đầu nhìn Oanh Oanh. Oanh Oanh dường như đã thấu hiểu tâm tư của phu quân, khẽ gật đầu. Lúc này Dương Hoảng mới xoay người, cất cao giọng nói:
- Từ hiệp sĩ, Trương đạo trưởng, ý tốt của các vị Dương mỗ xin ghi lòng tạc dạ, nếu có kiếp sau nhất định sẽ báo đáp. Hôm nay Thần Cáo tông dùng tông quy định tội hay mượn gió bẻ măng báo thù riêng, vợ chồng Dương Hoảng ta xin gánh vác tất cả. Có điều Từ hiệp sĩ, Trương đạo trưởng, cùng vị Trần tiểu ca kia, cũng đừng vì vậy mà cho rằng người tu đạo của Thần Cáo tông đều như thế này, tuyệt đối không phải, tuyệt đối không phải.
Dứt lời, hắn ngửa mặt cười dài. Tựa như sau trăm năm sống kiếp lầm lũi, tâm cảnh chưa bao giờ thong dong khoái hoạt như lúc này.