Cuồng phong bão tố, sấm chớp thỉnh thoảng lại xé toạc màn đêm u tối.
Trên mỏm núi nhỏ bên ngoài tòa cổ trạch, một đạo nhân trung niên tay cầm phất trần, sắc mặt âm trầm. Lão buông lỏng tay, nhìn lại thì thấy một đồng tiền cổ trong lòng bàn tay đột nhiên nứt vỡ. Đạo nhân nén lòng đau xót, tỏ vẻ thờ ơ vứt đi, hừ lạnh một tiếng:
- Đôi nam nữ người không ra người, quỷ không ra quỷ kia, còn muốn dựa vào địa thế để ngoan cố chống cự sao? Chỉ tổ chuốc thêm đau khổ mà thôi.
Cạnh bên đạo nhân là một nam tử vóc người cao lớn, y phục phong phanh, mày rậm mắt lớn. Hắn mặc cho mưa gió xối xả lên thân mình, trong mắt thỉnh thoảng lại lóe lên kim quang, bên hông đeo một chiếc ấn hạp to bằng nắm tay.
Thấy đạo nhân trộm gà không thành còn mất nắm gạo, tổn thất một vị tâm phúc ái tướng, hắn liền thiếu kiên nhẫn cười lạnh:
- Nếu muốn cưỡng ép xông vào, vậy sau khi xong việc, lợi lộc sẽ không còn là chia năm năm nữa đâu.
Đạo nhân trung niên không muốn sa đà vào chuyện này, hỏi ngược lại:
- Gã đao khách râu dài kia rốt cuộc là thần thánh phương nào, vì sao lại trùng hợp tìm đến cổ trạch vào đêm nay?
Nam tử cao lớn cười nhạo:
- Nghe nói cuối năm ngoái có một gã du hiệp từ nơi khác đến Thải Y quốc, cậy có thanh hảo đao, trừ khử được mấy thứ âm vật nơi thôn dã không ra gì mà tạo được chút danh tiếng. Nhìn thần thái khí thế của hắn khi đi trong mưa lớn, cùng lắm cũng chỉ là một võ phu tứ cảnh. Nếu ở nơi khác ta còn kiêng dè đôi phần, nhưng hôm nay tại địa giới của ta, hắn chẳng đáng nhắc tới. Đến lúc đó ngươi và ta cùng ra tay, ngươi có thể mang hắn về chế thành khôi lỗi, ta tuyệt không ngăn cản, nhưng thanh đao kia phải thuộc về ta.
Đạo nhân trung niên phất nhẹ phất trần, quanh thân hơi nước bốc lên nghi ngút, đạo bào vốn bị mưa thấm đẫm trong nháy mắt đã khô ráo như cũ, lão cười nói:
- Cứ quyết định như vậy đi.
Nam tử cao lớn thoáng do dự, hỏi:
- Chỗ dựa của chủ nhân tòa cổ trạch kia, thật sự đã thất thế tại Thần Cáo tông rồi sao?
Đạo nhân trung niên gật đầu cười đáp:
- Tin tức của vị Sơn thần ngươi đúng là quá đỗi chậm chạp rồi.
Nam tử cao lớn sắc mặt âm trầm, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Chẳng phải do tòa đại trạch quái đản kia đã chiếm được một tòa trận pháp tàn khuyết không truyền ra ngoài của Thần Cáo tông, từng bước tước đoạt linh khí trong phạm vi trăm dặm, khiến kim thân của ta suốt trăm năm qua dần dần mục nát đó sao? Giờ đây còn ai coi ta là sơn thần nữa, e là còn chẳng bằng cả thổ địa nơi khác. Mối thù này không báo, khó mà giải được hận trong lòng ta!
Đạo nhân trung niên gật đầu tán đồng, lên tiếng an ủi vài câu.
Thực tế, miếu sơn thần nơi này chính là nơi cung phụng kim thân của gã nam tử kia, vốn chỉ là một ngôi miếu hoang được xây dựng tùy tiện, không hề được triều đình nước Thải Y sắc phong. Thêm vào đó, xung quanh đều là bãi tha ma, tử khí nồng nặc. Sau khi gã nam tử kia tiếp nhận hương hỏa, may mắn trở thành thần linh sông núi, nhưng vì tu hành theo lối cấp công cận lợi, chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt, nên đã đẩy nhanh quá trình khô cạn của linh mạch vùng này. Tòa cổ trạch kia vốn là nhãn trận để vận hành trận pháp, chỉ hấp thu âm tà khí chứ không hề tiêu tốn linh khí sông núi, ngược lại còn giúp duy trì sự cân bằng cho cả vùng.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, một kẻ đã sa vào ma đạo như vị đạo nhân trung niên kia và vị sơn thần chẳng đi theo chính đạo này, trong lòng đều hiểu rõ mười mươi những chuyện đó, dù sao bọn họ cũng chẳng phải hạng lương thiện gì.