Phù Nam Hoa bừng tỉnh, đưa mắt quan sát bốn phía, không bỏ sót bất kỳ mái nhà nào trong ngõ nhỏ. Chẳng phát giác điều gì dị thường, y vội vàng hít sâu một hơi, không tiến cũng chẳng lùi, giữ nguyên vị trí cảnh giác.
Y bất giác đưa tay sờ vào miếng ngọc bội tổ truyền, nhưng rồi hụt hẫng, vội vàng mặc niệm một đoạn khẩu quyết Đạo gia khuyết thiếu. Đoạn khẩu quyết này vốn không phải thần thông pháp thuật, chỉ có tác dụng tĩnh tâm ngưng khí. Nếu ví tâm cảnh như con thuyền nhỏ dập dềnh trên mặt hồ, thì khẩu quyết chính là chiếc mỏ neo giữ cho thuyền khỏi chao đảo trước sóng dữ.
Y nghiêng mình tựa lưng vào vách tường, bước ngang đến ngã rẽ giữa hai con ngõ, cơ bắp toàn thân căng cứng trong tư thế phòng ngự, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào lối nhỏ phía trước. Trong tầm mắt y, thiếu niên giày cỏ đang đứng bên cạnh thi thể Thái Kim Giản giữa vũng máu lênh láng. Thân hình thiếu niên khẽ khom xuống, duy trì một tư thế tấn công đầy tinh diệu, cũng đang gắt gao quan sát Phù Nam Hoa.
Hai bên tựa như hổ sói đối đầu, một kẻ muốn giải đáp nghi hoặc, một người tìm kiếm đường sống, mục đích đôi bên hoàn toàn khác biệt.
Thiếu niên như từ trên trời rơi xuống, mục tiêu của cậu vốn chỉ có Thái Kim Giản. Lúc này, khi thấy Phù Nam Hoa xuất hiện, tư thế phòng bị theo bản năng của thiếu niên ngõ hẹp dường như mang theo một hàm ý rõ rệt: nước sông không phạm nước giếng.
Phù Nam Hoa hỏi một câu hết sức thừa thãi:
- Ngươi giết nàng rồi?
Thiếu niên im lặng không đáp, tay vẫn nắm chặt hung khí. Đó là một mảnh sứ vỡ nhỏ hơn lòng bàn tay, một phần sắc lẹm lộ ra ngoài kẽ tay. Máu tươi từ bàn tay thiếu niên nhỏ xuống mặt đất, chẳng rõ là máu của Thái Kim Giản hay do chính mảnh sứ kia đâm rách lòng bàn tay cậu.
Xác định xung quanh không còn ai khác, Phù Nam Hoa vừa cảm thấy hoang đường, lại vừa như trút được gánh nặng. Cuối cùng, y dời tầm mắt sang thân hình thướt tha của Thái Kim Giản. Ngay cả cảnh tượng kinh hoàng này cũng không thể che lấp vẻ diễm lệ trời sinh của nàng. Bộ ngực đầy đặn khẽ phập phồng, máu đỏ tươi không ngừng trào ra từ cổ và miệng. Sinh cơ sắp sửa đoạn tuyệt, nhưng chính vì thân thể vốn đã được linh khí trời đất tôi luyện lâu ngày, nên nỗi thống khổ mà nàng phải gánh chịu lại càng thêm nặng nề và dằng dặc hơn người thường.
Gương mặt Phù Nam Hoa thoáng hiện nụ cười, nhưng trong lòng lại tràn ngập sát ý lạnh lẽo, y cất tiếng hỏi:
- Vì sao lại giết cô ấy? Ngươi và vị tỷ tỷ này vốn không thù không oán, chẳng lẽ chỉ vì cô ấy trêu chọc ngươi vài câu ở ngõ Nê Bình mà ngươi đã nảy sinh ý định giết người? Từ bao giờ mà cái trấn nhỏ này lại trở nên vô pháp vô thiên như vậy? Ngươi có biết chăng, giết người đền mạng, nợ tiền trả bạc, dù ở đâu cũng đều là lẽ phải công bằng.
Thiếu niên tựa như kẻ câm lặng, không đáp lấy một lời. Phù Nam Hoa cũng chẳng bận tâm cậu đang toan tính điều gì, y bắt đầu chậm rãi tiến về phía trước, bước chân vô cùng kiên định.
Y biết rõ Thái Kim Giản đã hết đường cứu chữa. Nơi này chẳng phải động phủ thần tiên linh khí lượn lờ của núi Vân Hà, mà là một lồng giam thiên đạo cấm tuyệt mọi pháp thuật. Trừ phi có một vị lục địa thần tiên tu vi thông thiên, hoặc giả là Kim Thân La Hán, cam lòng tiêu tốn hơn nửa tu vi để đổi lấy tính mạng cho nàng, mới có khả năng trấn áp hồn phách, giúp nàng cải tử hoàn sinh.
Đáng tiếc, Thái Kim Giản chắc chắn không có được phúc duyên to lớn nhường ấy. Vị thánh nhân đang trấn giữ trấn nhỏ kia vốn mang trọng trách trông coi bách tính, tuyệt đối sẽ không bên nặng bên nhẹ, càng không vì tư tình mà làm trái quy tắc.