Tại một ngôi học đường cũ kỹ đã từ lâu không còn tiếng đọc sách ở trấn nhỏ Long Tuyền, Lục Trầm ngồi một mình sau chiếc án thư nhỏ, lặng lẽ nhìn về vị trí mà Tề Tĩnh Xuân từng đứng suốt sáu mươi năm. Y im lặng không nói, ngón tay lơ đãng mân mê mặt bàn gỗ.
Sau khi thu lại tâm trí, y giơ tay chộp một cái vào hư không. Hạ Tiểu Lương vừa mới ngự gió rời khỏi Côn chu, liền bị y trực tiếp "nhấc" ra khỏi biển mây cuồn cuộn. Dù nàng là luyện khí sĩ cảnh giới Kim Đan, lúc này cũng cảm thấy trời đất quay cuồng, lảo đảo một hồi mới đứng vững được.
Sắc mặt Hạ Tiểu Lương trang trọng, nàng chỉnh lại vạt áo, định thần tập trung, lùi lại ba bước rồi quỳ xuống hành lễ:
- Đệ tử Hạ Tiểu Lương, bái kiến sư phụ.
Từ vị thế Ngọc Nữ của đạo thống một châu, nay trở thành đệ tử đích truyền của Chưởng giáo một phái, cơ duyên này chẳng khác nào cá chép hóa rồng, vượt qua Long Môn.
Lục Trầm gật đầu, giơ tay ra hiệu cho nàng đứng dậy:
- Đứng lên đi, môn hạ của bần đạo không cần câu nệ lễ tiết bái sư, có lòng là đủ. Có lẽ bây giờ ngươi chưa tin, nhưng sau này chung sống lâu ngày, gặp gỡ năm vị sư huynh sư tỷ khác, tự khắc sẽ hiểu rõ. Ngoại trừ đại đạo, thảy đều là phù vân.
Lục Trầm sinh ra tại Hạo Nhiên thiên hạ nhưng lại thực sự trưởng thành ở Thanh Minh thiên hạ, từ trước đến nay vốn chẳng mấy bận tâm đến lễ nghi thế tục của Nho gia, thậm chí đối với những khuôn vàng thước ngọc trong chính đạo thống của mình cũng chẳng màng. Có thể nói, trước khi phi thăng, y vốn là một nhân vật thoát tục, sống đời phóng khoáng, văn chương để lại cho đời cũng nổi danh với hai chữ "tiêu dao".
Dù có sư phụ ở bên cạnh, vị tiểu sư đệ là y đây vẫn không thích khép mình vào quy củ. Chẳng giống như đại sư huynh chu toàn mọi bề, hay nhị sư huynh làm việc có chừng có mực. Vì chuyện này, y từng bị đại sư huynh khuyên nhủ hết lời, thậm chí còn bị nhị sư huynh giáo huấn bằng nắm đấm, nhưng sau đó Lục Trầm vẫn chứng nào tật nấy, làm theo ý mình. May mà sư phụ thỉnh thoảng hiện thân tại Tiểu Liên Hoa động tiên cũng chẳng hề để bụng chuyện vặt vãnh này.
Lục Trầm nhìn vị đạo cô trẻ tuổi đang lộ vẻ lo âu, mỉm cười nói:
- Thế nào, một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, luôn cảm thấy kẻ làm sư phụ như bần đạo đây mỗi ngày đều đang tìm cách tính kế người khác? Thế nên mỗi câu ta nói, ngươi đều phải đắn đo suy nghĩ, cân nhắc thiệt hơn? Vậy thì ngươi sai rồi, quá mức thận trọng chỉ e hỏng việc, không nên chút nào. Lần này ngươi có thể trở thành đệ tử của bần đạo, chính là nhờ liên tiếp vượt qua ba cửa ải tự vấn lòng mình. Cửa thứ nhất, chính là phát giác được mưu đồ của bần đạo, quyết đoán kịp thời, vội vàng truy vấn bản tâm, gạt bỏ cái hư tượng “thiên địa tác thành” kia để nắm bắt lấy chân tướng “duyên mỏng”.
- Vượt qua được cửa này, ngươi mới không phải bỏ mạng sớm tại Bắc Câu Lô Châu. Nếu không, ở nơi kiếm tu nhiều như mây tầng tầng lớp lớp, mọi chuyện chỉ dựa vào kiếm sắc và nắm đấm để phân định kia, tương lai ngươi chắc chắn sẽ gặp phải trắc trở lớn. Bởi lẽ cuộc đời ngươi vốn quá đỗi thuận lợi, một khi tâm cảnh lộ ra sơ hở sẽ lập tức sụp đổ hoàn toàn, đến lúc đó bần đạo cũng chẳng cần nhọc công tìm kiếm kiếp sau của ngươi nữa.
Y vươn ngón tay chỉ về phía Hạ Tiểu Lương:
- Ngươi nên biết, lần này Tạ Thực đòi lấy ba người của Đại Ly. Lý Hi Thánh tạm thời không bàn tới. Mã Khổ Huyền là kẻ có phúc duyên, được nhị sư huynh của ta chọn trúng, một già một trẻ, thật đúng là vật họp theo loài. Về phần có nội tình nào khác hay không, trong đạo thống vốn có quy củ riêng, ba huynh đệ chúng ta không được phép suy diễn lẫn nhau. Còn Hạ Tiểu Lương ngươi lại là nhân tuyển do bần đạo đích thân chọn lựa, bởi vì đạo tâm của ngươi rất tương đồng với quá trình tu hành thuở ban đầu của bần đạo: phá tan mê chướng, trực chỉ bản tâm. Thế nên mọi chuyện đơn giản hơn ngươi tưởng tượng nhiều, đây chẳng phải quân cờ con rối, cũng không phải bố cục của Đạo gia trong thế giới trăm nhà tranh đấu này. Chỉ đơn giản là bần đạo thấy ngươi thuận mắt nên mới chọn làm đệ tử mà thôi.
- Ngươi thật sự cho rằng mấy lão già trong Văn miếu kia sẽ không quan sát nhất cử nhất động của bần đạo sao? Cho nên mới nói, đây chính là dương mưu đường đường chính chính. Sau này ngươi có thể đứng vững gót chân ở Bắc Câu Lô Châu, sống sót đến cuối cùng hay không, thảy đều phải xem bản lĩnh của chính ngươi.
- Sau khi bần đạo trở về thế giới Thanh Minh, sẽ không thể để mắt trông nom đệ tử được nữa. Đám thánh nhân Nho gia kia cũng chẳng rảnh rỗi mà cố ý hãm hại ngươi. Huống hồ ngươi còn có một vị sư huynh đang vân du tại Trung Thổ Thần Châu, cùng với một vị sư tỷ đang mài giũa ở Kiếm Khí trường thành, nếu thật sự gặp phải trắc trở không thể hóa giải, cứ tìm bọn họ cầu trợ là được. Nay các ngươi đã là người đồng đạo, lại có tình nghĩa đồng môn... phải tranh lấy chút khí thế cho vị sư phụ là bần đạo đây. Cứ yên tâm, bần đạo không giống vị sư phụ kia của ngươi ở Thần Cáo tông, sẽ không bắt ngươi phải làm đạo lữ song tu gì đó đâu.