Chim dậy sớm có sâu, ngựa ăn đêm mới béo. Đạo lý vốn là vậy, nhưng Lục Trầm đáng thương lại dậy sớm từ lúc trời còn mờ mịt, dẫu sạp bói toán khai trương sớm hơn hàng xóm, dọn hàng muộn hơn nhà bên, vẫn chẳng có miếng ăn, nói gì đến chuyện béo tốt.
Bởi lẽ dân chúng trấn nhỏ ngày càng tin tưởng lão đạo nhân đội mũ đuôi cá kia, cảm thấy lão mới đích thực là bậc chân nhân tiên phong đạo cốt. Lão không chỉ bói toán linh ứng, mà còn chẳng bao giờ mượn cớ để vào nhà người ta ăn chực. Hơn nữa, dù người đến xin quẻ có là thiếu nữ xuân thì hay phu nhân kiều diễm, lão đạo nhân vẫn luôn giữ lễ, mắt không nhìn nghiêng, phong thái đường hoàng. Chẳng bù cho kẻ nào đó, suốt ngày chỉ biết tìm đủ mọi cách lừa gạt bánh trái của đám trẻ thơ.
Chuyện làm ăn sợ nhất là bị đem ra so sánh. Những ngày qua, Lục Trầm có thể nói là đã nếm đủ mùi nhân tình ấm lạnh. Đừng nói đến chuyện phát tài, e rằng sắp tới hắn còn chẳng có gì bỏ bụng. Ngay cả mấy cô nương trước kia vốn trò chuyện rất tâm đầu ý hợp, nay chẳng những không thèm xem chỉ tay, mà mỗi khi đi ngang qua sạp bói còn vờ như không quen biết.
Lục Trầm đành phải tự an ủi mình, rằng những thiếu nữ khả ái mang theo hương đồng cỏ nội này, ngoài mặt tỏ vẻ xa cách chẳng qua là vì thẹn thùng, thực chất trong lòng lại chan chứa tình ý. Nếu không, vì sao mỗi lần đi ngang qua, họ đều diện những bộ xiêm y mới mẻ, xinh đẹp khác nhau như thế?
Lục Trầm cũng chẳng muốn phụ tấm chân tình của các thiếu nữ. Hắn vốn có đôi mắt tinh tường, lần nào cũng gọi rõ tên họ rồi buông lời tán tỉnh vài câu. Đám cô nương phần lớn đều bước chân luống cuống, vội vàng rời đi. Còn mấy vị phu nhân bạo dạn hơn thì liếc mắt đưa tình, hoặc mắng khẽ một câu “đồ oan gia”, chỉ tiếc là chẳng một ai đoái hoài đến sạp bói của hắn.
Cảnh tượng ấy khiến Lục Trầm không khỏi ưu sầu. Mỗi ngày hắn cứ ngồi thẫn thờ sau sạp bói, khi thì dùng ống tay áo lau chùi ống xăm, lúc lại hà hơi vào thẻ trúc, hoặc giả là ôm đầu lắc lư qua lại. Có khi hắn dứt khoát nằm bò ra bàn, nghiêng đầu nhìn sang sạp hàng náo nhiệt bên cạnh. Đúng là người so với người, chỉ tổ thêm tức.
Cũng may Lục Trầm tuy bị ghẻ lạnh từ sáng đến tối nhưng không hề thẹn quá hóa giận, thỉnh thoảng còn chủ động bắt chuyện, tán gẫu vài câu viễn vông với lão đạo nhân kia. Điều này khiến lão đạo nhân – người vốn đang cân nhắc có nên dời sạp sang nơi có phong thủy tốt hơn hay không – cảm thấy yên tâm đôi chút. Sau cùng, lão lại nảy sinh lòng trắc ẩn, thầm nghĩ chuyến này đến trấn nhỏ thu hoạch cũng khá dồi dào, đủ để chi tiêu trong nửa năm, nên có chỉ điểm cho hắn vài câu cũng chẳng sao.
Nhân lúc vắng khách, lão đạo nhân vẫy tay ra hiệu cho Lục Trầm sang ngồi. Lục Trầm lập tức hớn hở chạy tới, ngồi xuống chiếc ghế dài, vẻ mặt đầy sốt sắng và mong đợi:
- Chẳng hay lão tiên trưởng có điều gì chỉ giáo? Phải chăng có cẩm nang diệu kế nào muốn truyền thụ cho vãn bối?
Lão đạo nhân nâng ấm trà nhỏ trong tay, nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh, thở dài rồi đi thẳng vào vấn đề:
- Có phải ngươi mới vào nghề chưa được bao lâu?
Lục Trầm mặt ủ mày chau đáp:
- Cũng không tính là ngắn, chỉ là việc hành nghề vẫn luôn chẳng bằng người ta.
Đạo thống chính tông của Đạo gia vốn chia làm tam giáo, ba vị đệ tử của Đạo Tổ mỗi người thống lĩnh một giáo, tuy đồng nguyên nhưng dị phái, khai chi tán diệp khắp các thế giới, thế lực vô cùng thâm hậu. Tại Hạo Nhiên thiên hạ, nơi vương triều Đại Ly tọa lạc, các tông môn lớn diễn sinh từ tam giáo Đạo gia cũng đã thâm căn cố đế, mỗi châu đều có Đạo chủ, Thiên quân và Chân nhân trấn giữ các động tiên phúc địa.
Lão đạo nhân vỗ mạnh vào vai vị "vãn bối" đang mặt mày ủ rũ này, sau đó chỉ tay lên đầu mình:
- Ngươi nói vào nghề không ngắn? Vậy thì mạng ngươi cũng lớn thật đấy, đến giờ vẫn chưa bị quan phủ bắt đi ăn cơm tù. Bần đạo hỏi ngươi, đội chiếc mũ hoa sen kia để làm gì? Ngươi có biết ở Đông Bảo Bình Châu này, những đạo quán môn phái có tư cách đội loại mũ này chỉ đếm trên đầu ngón tay không? Đứng đầu chính là Thần Cáo tông của nước Nam Giản, vị Chưởng môn Chân nhân kia là Kỳ lão thần tiên, Đạo chủ của một châu, năm ngoái vừa mới thăng vị thành Thiên quân đại nhân. Những đạo quán còn lại, có nơi nào không phải là tiên gia phủ đệ đứng đầu một phương? Người ta cần gì phải xuống núi làm thầy bói, rồi bày ra cái sạp rách nát ở chốn này, giao thiệp với lũ thôn phu thô kệch, hạng phụ nữ chợ búa, để rồi toàn thân vấy đầy mùi bùn đất? Thế nào, chẳng lẽ nhóc con ngươi là thần tiên có tên trong tiên tịch của Thần Cáo tông, hay là đạo sĩ thuộc danh sách của mấy đạo quán lớn kia?
Lục Trầm xua tay liên tục:
- Đều không phải, đều không phải.
Lão đạo nhân kìm nén bực bội bấy lâu, đang định giáo huấn thêm vài câu thì bỗng nhiên "ồ" lên một tiếng, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Hóa ra là có hai người một lớn một nhỏ đang tiến về phía sạp hàng bên cạnh. Người đàn ông trung niên tuy sắc mặt có chút bệnh tật nhưng khí độ vẫn rất hiên ngang, thoạt nhìn giống như người trong chốn quan trường, mang theo uy nghi sẵn có. Thiếu niên đi cùng mặc bạch y ngọc đới, dung mạo tuấn tú, vừa nhìn đã biết là công tử nhà quyền quý. Hai người im lặng đứng đó, tựa hồ đang kiên nhẫn chờ đợi.
Chút lòng trắc ẩn của lão đạo nhân lập tức tan thành mây khói, lão nhìn sang vị đạo sĩ trẻ tuổi gặp vận may kia, càng thấy ngứa mắt hơn.
Lục Trầm mỉm cười tạ từ, quay lại ngồi sau sạp hàng của mình, hỏi:
- Thế nào, là muốn xin quẻ hay xem tướng?
Người đàn ông trung niên ngồi xuống ghế, lắc đầu cười đáp:
- Không xin quẻ cũng chẳng xem tướng, dù sao sự đã đến nước này, cũng không cần thiết nữa.
Ông ta thoáng do dự, lần đầu tiên trong đời chắp tay thi lễ, thản nhiên nói:
- Ta là quân vương nhân gian, chiếu theo lễ pháp của Hạo Nhiên thiên hạ, vốn không cần quỳ lạy bất kỳ vị tiên nhân nào. Chưởng giáo chân nhân đại giá quang lâm quận Long Tuyền của Đại Ly, ta không tiện dập đầu hành lễ, cũng không thể dùng lễ tiết Nho gia nghênh đón, thôi thì cứ coi như người trong giang hồ bèo nước gặp nhau. Ta mạn phép dùng cách thức của kẻ võ biền cung nghênh Lục chưởng giáo, mong chân nhân đừng chê trách.
Lục Trầm cười hỏi:
- Lạ thật, ngươi đường đường là một hoàng đế, sao không tự xưng là trẫm hay quả nhân?
Hoàng đế Đại LyTống Chính Thuần cười khổ:
- Trước mặt chân nhân, quả thực không dám.
Lục Trầm trêu chọc:
- Bần đạo cứ ngỡ hoàng đế họ Tống của Đại Ly là bậc anh hùng hảo hán, không sợ trời chẳng sợ đất. Năm xưa khi A Lương xông đến trước lầu Phi Kiếm của Bạch Ngọc Kinh, gan của ngươi chẳng phải rất lớn sao, nhất quyết không chịu quỳ xuống. Lúc đó bần đạo đang ở nước Nam Giản xa xôi xem náo nhiệt, cũng không khỏi toát mồ hôi hột thay cho ngươi.
Tống Chính Thuần tự giễu:
- Nếu quỳ xuống, tinh khí thần mà liệt tổ liệt tông họ Tống tích góp bấy lâu sẽ tan thành mây khói, cho nên dẫu chết cũng không thể quỳ.
Lục Trầm gật đầu, chợt cười hỏi:
- Ngươi tới đây là vì chuyện tự ý mô phỏng lầu Bạch Ngọc nên muốn nịnh hót lấy lòng bần đạo, hay là vì bị đám thuật sĩ Lục gia lừa gạt một vố, nên định tới đây hỏi tội?
Tống Chính Thuần cười đáp:
- Đương nhiên đều không phải. Một đằng là không muốn, một đằng là không có gan. Ta đích thân lộ diện vốn là vì chuyện sắc phong Bắc Nhạc của Đại Ly, nhưng đi được nửa đường, Hứa Nhược của Mặc gia lại không tiếc dùng phi kiếm bản mệnh truyền tin, khuyên ta tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt chưởng giáo chân nhân. Ý của quốc sư cũng tương tự, hai người họ nói năng rất thẳng thừng, chẳng hề khách sáo. Nhất là vị quốc sư kia, ông ta hiểu rõ tính tình của ta nhất, sợ ta đã sai lại càng làm càn, mạo phạm đến chưởng giáo chân nhân.
Lục Trầm thản nhiên quan sát Tống Chính Thuần đang hơi tàn lực kiệt, tấm tắc hỏi:
- Bần đạo rất tò mò một chuyện. Một quyền kia của A Lương đã đánh gãy trường sinh kiều của ngươi, giúp ngươi thoát khỏi vận mệnh làm con rối, nhưng cũng khiến ngươi chẳng còn sống được bao lâu. Ngươi là cảm kích, hay là oán hận?
Tống Chính Thuần thành thật đáp:
- Cả hai đều có, thậm chí chẳng thể phân định rõ bên nào nặng hơn. Từ xưa tới nay, Hạo Nhiên thiên hạ vốn có quy củ ước thúc quân vương, Trung ngũ cảnh luyện khí sĩ không được đảm nhiệm quân chủ một nước, Hạ ngũ cảnh luyện khí sĩ cũng không thể ngồi trên ngai vàng quá sáu mươi năm. Huống hồ người làm hoàng đế vốn dĩ bẩm sinh không thích hợp tu hành, cho nên năm xưa ta không chịu nổi cám dỗ, bị kẻ khác dẫn dụ đi vào đường tắt bàng môn tà đạo, lén lút tu hành đến cảnh giới thứ mười. Thực ra chuyện này vốn là sai lầm hoàn toàn, chỉ vì ta quá mong muốn được tận tai nghe thấy tiếng vó ngựa Đại Ly vang dội ngoài thành Lão Long bên bờ Nam Hải.
Nói đến đây, thần thái của lão chợt rạng ngời, giống như người bệnh già nua đang hồi quang phản chiếu:
- Nếu quả thật có một ngày như vậy, ta tin rằng nó còn chấn động hơn cả tiếng xuân lôi trên chín tầng trời.
Lục Trầm không đưa ra bình luận, chỉ nói:
- Ngươi có thể thanh lý môn hộ trong thời gian ngắn như vậy, lại kiên quyết khước từ gia tộc họ Lục ở Trung Thổ Thần Châu, quả thực không dễ dàng. Đương nhiên, chuyện này có liên quan rất lớn đến việc một chi nhánh Mặc gia đột nhiên lựa chọn vương triều Đại Ly các ngươi. Nhưng dù nói thế nào, vị hoàng đế như ngươi... cũng coi như đã trải qua không ít thăng trầm.
Tống Chính Thuần không hề bất ngờ. Mặc dù tiên nhân hạ sơn đều phải tuân thủ những quy củ sâm nghiêm do Lễ Thánh lập ra, nhưng đạo sĩ trẻ tuổi anh tuấn trước mắt này nào phải hạng tiên nhân tầm thường. Chuyến này lão khăng khăng tới đây, một phần là vì lòng kính sợ lẫn sùng bái, đó là loại tâm tình đơn thuần và tinh khiết nhất.
Núi cao cúi đầu chiêm ngưỡng, đường lớn sải bước dõi theo. Dẫu không thể tới, lòng vẫn hướng về.
Nếu quả thật có thể đứng trước mặt, tận mắt chiêm bái một lần, cũng là đại hạnh trong đời người.
Tống Chính Thuần đột nhiên lộ vẻ vừa mừng rỡ vừa lo âu, hỏi:
- Chưởng giáo chân nhân tại đây, liệu ta có thể tránh được một kiếp này chăng?
Lục Trầm mỉm cười lắc đầu:
- Cho dù bần đạo có thể giúp ngươi kéo dài tuổi thọ, nhưng chỉ cần bần đạo ra tay, e rằng ngươi phải từ bỏ cơ nghiệp tổ tông, theo bần đạo đến thế giới khác mới mong giữ được mạng sống. Nếu không, ngươi nghĩ quy củ của Lễ Thánh chỉ để trưng bày, hay những tượng thần trong Văn miếu kia đều là vật trang trí vô tri sao?
Tống Chính Thuần khẽ thở dài một tiếng, trầm mặc hồi lâu không nói lời nào.
Lục Trầm liếc mắt quan sát thiếu niên với gương mặt đang căng cứng bên cạnh ông ta, cười ha hả nói:
- Tống Tập Tân, hay phải gọi ngươi là Tống Mục? Thật trùng hợp, hai ta lại gặp mặt rồi. Ngươi có biết không, Tề Tĩnh Xuân vốn rất coi trọng ngươi, lúc trước trong số những nhân vật mấu chốt để kế thừa hương hỏa văn mạch cũng có phần của ngươi. Không chỉ đơn giản là Tề Tĩnh Xuân dùng chướng nhãn pháp với bần đạo, nếu không linh tước nhà ta chắc chắn sẽ không ngậm lấy đồng tiền mà ngươi ném ra. Đáng tiếc mệnh của ngươi không tệ nhưng vận khí lại kém một chút, chỉ thiếu một chút mà thôi.
Lục Trầm khép ngón cái và ngón trỏ lại, chỉ chừa ra một khe hở nhỏ, châm chọc nói:
- Mấy quyển sách mà Tề Tĩnh Xuân tặng cho ngươi chính là khí vận văn mạch chân chính, vậy mà ngươi lại không mang theo quyển nào. Nên biết trời đất có chính khí, mà chính khí hư ảo mông lung lại tự có linh tính. Thứ mà người khác đã dâng tận tay, chính ngươi không giữ được thì chẳng thể trách ai.
Tống Tập Tân tâm thần đại loạn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Tống Chính Thuần khẽ quát một tiếng:
- Tống Mục!
Tống Tập Tân cuối cùng cũng lấy lại chút bình tĩnh, nhưng cả người vẫn run rẩy, lảo đảo đứng không vững.
Lục Trầm tiếp tục chế giễu:
- Nhóc con, mới bấy nhiêu đã hoảng loạn rồi sao? Tiếc đến đứt từng khúc ruột à? Tống Tập Tân, ngươi có từng nghĩ tới, nếu hai tay cầm lấy đồ tốt, liệu ngươi có gánh vác nổi nhân quả của nó không? Chuyện về động tiên Ly Châu, vì sao Tề Tĩnh Xuân phải chết? Tề tiên sinh bỏ rơi ngươi, tự mình tìm đến cái chết, không muốn trốn vào động tiên mà lão tú tài để lại cho ông ta, chủ yếu là vì sợ thiên đạo phản phệ. Nhóc con ngươi chỉ cần dính vào một chút thôi, trong năm tháng dài đằng đẵng về sau sẽ chẳng bao giờ được yên ổn. Cho dù ngươi có lên làm hoàng đế Đại Ly thì đã sao? Cho dù vó ngựa thiết kỵ Đại Ly có giẫm nát ven bờ Nam Hải thì đã thế nào?
Tống Chính Thuần đưa tay ấn mạnh lên vai thiếu niên, trầm giọng nói:
- Đừng suy nghĩ quá nhiều.
Lục Trầm cũng không tiếp tục truy cùng đuổi tận, uể oải nói:
- Thế nhân luôn thích hối tiếc vì những chuyện tốt đẹp lướt qua vai, hâm mộ kỳ ngộ và phúc duyên của người khác, ha ha, thật là vừa buồn cười vừa thú vị.
Lúc Tống Chính Thuần thu tay về, lòng bàn tay sớm đã đẫm mồ hôi, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt, khẽ hỏi:
- Lục chưởng giáo, liệu có thể nương tay với Đại Ly một lần?
Lục Trầm ngẩn người, đột nhiên vỗ bàn một cái, cười lớn:
- Lời tiên tri đã ứng nghiệm rồi!
Y đưa mắt nhìn quanh một lượt, cuối cùng nheo mắt nhìn lên chốn cao xanh:
- Thế nào? Đây cũng chẳng phải bần đạo ép buộc. Cứ yên tâm, sau này dù sự tình có biến chuyển ra sao, vẫn phải dựa vào bốn chữ “thuận theo tự nhiên”. Bần đạo không có thời gian để lãng phí ở chốn này. Nói một câu khó nghe, nếu không phải nể mặt Tề Tĩnh Xuân, bần đạo cũng chẳng thèm nương náu ở nơi này của các ngươi.
Lão đạo sĩ ở gian hàng bên cạnh vẫn đang mơ màng. Kể từ lúc đạo nhân trẻ tuổi kia quay lại ngồi xuống gian hàng của mình, lão cứ luôn mệt mỏi rã rời, gục đầu ngủ gật. Có điều chính lão cũng chẳng hay biết, một đường vân tay trên lòng bàn tay lão đã lặng lẽ dài thêm, thọ nguyên theo đó cũng tăng lên. Đây quả là phúc phận từ trên trời rơi xuống mà lão hoàn toàn không hay biết. Có lẽ nhờ tâm trạng tồi tệ của Lục Trầm do Tống gia gây ra cuối cùng đã chuyển biến tốt hơn, nên y mới tiện tay “khai ân ngoại lệ” một lần.
Tống Chính Thuần cáo từ, dẫn theo Tống Tập Tân rời đi. Trong lòng ông ta ngũ vị tạp trần, không dám ngoảnh đầu nhìn lại.
Lục Trầm bỗng nhiên cảm khái thốt lên một câu:
- Thiên địa tạo hóa, quả thực huyền diệu khôn lường.
Chư vị Thánh nhân của Tam giáo bách gia, cùng với những hào kiệt kiêu hùng trong các thế gia nghìn năm, thực chất đều vô cùng bận rộn. Bởi lẽ đại thế tranh hùng sắp sửa ập đến, mỗi người đều có những toan tính và sắp xếp của riêng mình.
Hết thảy những chuyện này tựa như mưa thuận gió hòa, chúng sinh thế tục đắm mình trong đó, thiện ác hữu báo, họa phúc tự chiêu.
Lục Trầm búng tay một cái, thiên địa trở nên thanh lãng. Y ngoảnh đầu nhìn về phía đại ngàn phương Tây:
- Đi thôi, đi thôi, từ nay về sau, thảy đều không còn liên quan đến ngươi nữa.
Lão đạo sĩ giật mình một cái, lau vệt nước miếng bên khóe miệng, ngơ ngác nhìn quanh. Sau khi không thấy có gì dị thường, lão mới thổn thức than rằng tuổi tác đã cao, không phục già không được, chẳng thể chịu nổi những cơn gió lạnh của tiết xuân hàn này nữa. Ngay sau đó, lão phát hiện gã trẻ tuổi kia lại cười hì hì ngồi xuống ghế dài trước gian hàng của mình, dáng vẻ như đang “rửa tai lắng nghe”, trông thật chẳng ra thể thống gì.
Lão đạo nhân nghĩ đến vụ làm ăn lớn vừa rồi bị nẫng tay trên, chẳng còn tâm trí đâu mà truyền thụ kim khẩu ngọc ngôn cho hậu sinh này. Nếu không, chẳng khác nào tự đào hố chôn mình, sau này bị tranh mất mối làm ăn thì biết khóc với ai? Lão thiếu kiên nhẫn phất tay quát:
- Cút, cút ngay! Thằng nhóc ngươi chẳng có chút tuệ căn ngộ tính nào, bần đạo không dạy nổi. Mau tránh ra, đừng cản trở bần đạo hành nghề!
Lục Trầm hai tay bám chặt lấy sạp hàng, mặt dày nói:
- Đừng mà, lão tiên trưởng cứ nói đi, sau này tiểu đạo quay về địa bàn của mình cũng dễ bề làm ăn hơn.
Lão đạo nhân nhíu chặt đôi mày, sau đó lại giãn ra, mỉm cười nói:
- Thiên kim nan mãi lão nhân ngôn, có hiểu quy củ không?
- Hả?
Lục Trầm kinh ngạc thốt lên:
- Có thể cho nợ trước không?
Lão đạo nhân thấy xung quanh vắng người, bèn chẳng màng đến tiên phong đạo cốt nữa, trừng mắt quát:
- Cút!
Vẻ mặt Lục Trầm đầy vẻ xót xa, lấy ra một mẩu bạc vụn đặt lên bàn:
- Lão tiên trưởng, ngài làm thế này thật chẳng giống thần tiên chút nào, sao lại vương chút hơi đồng thế kia?
Lão đạo nhân thu lấy bạc cất vào trong tay áo, hắng giọng một tiếng, bắt đầu thao thao bất tuyệt kể lại kinh nghiệm giang hồ. Lão chỉ chọn mấy chuyện hư vô huyền hoặc, nghe qua thì hay nhưng chẳng có tác dụng gì, kiên quyết không đả động đến những bí quyết thực sự khi hành tẩu giang hồ.
Có điều vị hậu sinh trẻ tuổi ngồi đối diện dường như không nhận ra, nghe lão đạo nhân khoác lác khoe khoang lại tỏ ra vô cùng hưng phấn, vẻ mặt đầy tôn kính, hoàn toàn tin là thật. Thỉnh thoảng y còn đột nhiên vỗ đùi đánh đét, ra vẻ đại triệt đại ngộ, thu hoạch được không ít, khiến lão đạo nhân cũng phải giật mình.
Bất tri bất giác, những đường chỉ tay vốn đã biến đổi của lão đạo nhân lại khôi phục như cũ, không khác gì lúc trước.
Được mất trên thế gian, vốn chẳng thể hay, cũng chẳng thể ngờ.
Tết Nguyên Tiêu ở kinh thành Đại Tùy, đèn hoa rực rỡ khắp phố phường, sáng rực như ban ngày. Đêm đó, hầu hết học trò của thư viện Sơn Nhai đều lũ lượt xuống núi góp vui, các phu tử trong thư viện cũng không hề phản đối chuyện này. Tuổi trẻ mà suốt ngày chỉ biết vùi đầu nơi án sách thì chẳng gọi là có khí thế, nếu quá mức câu nệ cứng nhắc, mầm non đèn sách trong ruộng tốt chắc chắn sẽ không thể trưởng thành thành đại thụ chọc trời.
Lý Hòe hứng chí muốn đi, nhưng Lý Bảo Bình lại bảo cô đã đi mòn gót khắp hang cùng ngõ hẻm ở kinh thành Đại Tùy rồi. Bây giờ xuống núi nào phải là thưởng đăng, rõ ràng là chen chúc xem người, thật sự rất nhàm chán. Hơn nữa cô còn nợ tiên sinh mấy trang chép phạt, đêm nay phải thắp đèn viết cho xong.