Nguyễn Tú tặng quà từ biệt, Trần Bình An đương nhiên không từ chối. Trước đó cậu từng nhờ Ngụy Bách chuyển lời tới Nguyễn Cung về việc tặng lại núi Bảo Lục cho Nguyễn Tú, kết quả là khi Ngụy Bách trở lại lầu trúc, thần sắc ủ rũ, dáng vẻ nhếch nhác, nói rằng Nguyễn sư phụ nghe xong thì giận lây sang cả y, chỉ ban cho một chữ "Cút", còn bảo Trần Bình An hãy biến đi cho khuất mắt thì hơn.
Trần Bình An đành phải gác lại ý định, biết rằng tâm ý của mình đã bị hiểu lầm, dẫu sao việc thiện cũng không phải cứ muốn là có thể làm được. Thằng bé áo xanh vẫn thường rêu rao bọn họ là người lăn lộn giang hồ, ân oán tình thù đều phải nhìn vào "non xanh nước biếc, tương lai còn dài". Trần Bình An cảm thấy lời này rất có đạo lý, thầm nghĩ sau này ắt có cơ hội báo đáp ơn đức của cha con họ Nguyễn, không cần phải nóng lòng nhất thời.
Tuy vậy, cậu vẫn tốn không ít tâm tư, nghiêm túc bàn bạc với thằng bé áo xanh và cô bé váy hồng một hồi, thấy mọi việc không có gì trở ngại mới hạ quyết tâm. Cậu lại phiền Ngụy Bách đi tìm hai thợ làm bánh lành nghề, đợi sau khi cậu rời khỏi quận Long Tuyền thì đến tiệm Áp Tuế ở ngõ Kỵ Long trông coi việc kinh doanh. Cuối cùng, cậu còn dặn dò hai đứa nhỏ nhắn lại với Nguyễn Tú cô nương, sau này nàng muốn ăn bánh ngọt của tiệm thì tuyệt đối không cần trả tiền.
Về chuyện xuôi nam lần này, cả thằng bé áo xanh và cô bé váy hồng đều muốn đi theo. Thằng bé áo xanh thì sợ không có Trần Bình An che chở, ngày mai sẽ bị kẻ nào đó một quyền đánh vỡ đầu, đợi đến lúc Trần Bình An hồi hương chỉ còn nước đến trước mộ mà thắp hương cho hắn. Hơn nữa, hắn vừa mới đột phá cảnh giới, luôn mong sớm ngày trở lại giang hồ tự tại tiêu dao, muốn tìm lại thể diện và khí khái anh hùng đã đánh mất ở Long Tuyền từ thế giới bên ngoài. Cô bé váy hồng thì hoàn toàn xem mình là một tiểu nha hoàn, lo lắng lão gia nhà mình quanh năm bôn ba không có người hầu hạ, nếu cô cứ ở lại núi Lạc Phách ăn không ngồi rồi thì trong lòng rất đỗi hổ thẹn.
Thế nhưng Trần Bình An nhất quyết không đồng ý. Thằng bé áo xanh hết "một khóc, hai nháo, ba thắt cổ", rồi lại đến "bốn nhảy núi, năm quỳ lạy", đủ mọi thủ đoạn đều đem ra dùng hết. Trần Bình An phải khuyên can mãi, hắn mới chịu tiếp tục ở lại lầu trúc tu hành.
Cũng may hiện giờ thằng bé áo xanh có quan hệ khá tốt với con hắc xà ở núi Kỳ Đôn, thường xuyên chạy tới đó ba hoa khoác lác, còn cưỡng ép nhận hắc xà làm huynh đệ. Tuy nói hắc xà vẫn chưa thể hóa hình người, nhưng luận về tâm tính hay chí hướng thì đều vượt xa thằng bé áo xanh.
Suy cho cùng, con rắn nước Ngự Giang ly hương này tuy có thiên phú phi phàm, nhưng so với tuổi thọ của loài giao long thì vẫn chỉ là một thiếu niên. Hắn thiếu đi sự giáo dưỡng quy củ, tính tình lại bướng bỉnh, chưa từng được minh sư chỉ điểm hay tông môn bồi dưỡng. Trong mắt cô bé váy hồng vốn đã đọc qua vạn quyển sách, cái gọi là nghĩa khí giang hồ mà hắn sùng bái chẳng qua cũng chỉ là sự ngây ngô, tùy hứng mà thôi.
Tuy nhiên, sau một thời gian dài chung sống, thằng bé áo xanh đã được mài giũa bớt nhiều góc cạnh, bản tính lại không xấu, nên Trần Bình An cũng phần nào yên tâm. Cậu chỉ dặn dò hắn không được ức hiếp cô bé váy hồng. Thằng bé áo xanh vỗ ngực cam đoan, bảo rằng một bậc "đại lão gia" như hắn mà lại đi bắt nạt một con nhóc thì còn mặt mũi nào nữa?
Mọi việc đã chuẩn bị thỏa đáng.
Ngụy Bách khẽ chỉ tay lên tầng hai của căn nhà, mỉm cười hỏi:
- Xong cả rồi chứ? Có cần lên chào từ biệt lão tiền bối một tiếng không?
Trần Bình An gật đầu, xoay người bước tới gõ cửa phòng:
- Vãn bối đi đây.
Ông lão ngồi xếp bằng trong phòng, giọng điệu đầy vẻ bực dọc:
- Không suy nghĩ thêm chút nữa sao?
Trần Bình An lắc đầu đáp:
- Không thể chậm trễ thêm, phải lập tức lên đường ngay.
Ông lão hừ lạnh một tiếng:
- Đồ nhát gan!
Trần Bình An bất đắc dĩ, quay đầu nói với Ngụy Bách:
- Chúng ta đi thôi.
Nguyễn Tú đứng tựa bên lan can, khẽ vẫy tay chào.
Trần Bình An vẫn đi đôi giày cỏ quen thuộc nhất, tay ôm thanh trường kiếm mới đúc được quấn kín trong lớp vải thô, bên hông giắt hồ lô dưỡng kiếm màu đỏ thẫm, lưng đeo một thanh kiếm gỗ hòe. Cậu muốn nói điều gì đó với Nguyễn Tú, nhưng lại cảm thấy có chút thừa thãi, bèn gãi đầu, nhỏ giọng nói:
- Nguyễn cô nương, bảo trọng.
Hàng mi của Nguyễn Tú khẽ rung động, nàng mỉm cười gật đầu.
Trần Bình An dặn dò hai đứa trẻ:
- Sau này ở núi Lạc Phách phải chăm chỉ tu hành, nếu gặp chuyện thì đừng nên kích động. Mấy ngọn núi này, ngoại trừ lúc mua có tốn chút tiền thì bình thường cũng chẳng chi tiêu gì, không cần phải tiếc của. Ta đã nói với Ngụy sơn thần rồi, nếu vạn nhất xảy ra chuyện, ngài ấy sẽ vận dụng thần thông di dời lầu trúc đến núi Phi Vân, các ngươi cứ trốn trong đó ắt sẽ bình an vô sự. Hơn nữa lão tiền bối cũng sẽ giúp trông nom lầu trúc, vậy nên không cần quá lo lắng.
Trần Bình An lải nhải dông dài như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên thằng bé áo xanh không nảy sinh cảm giác chán ghét.
Cô bé váy hồng nắm chặt tay áo lão gia nhà nàng, nước mắt lưng tròng, vẻ mặt đầy sự lưu luyến không rời.
Trần Bình An ngoảnh đầu nhìn lại. Chuyến đi này quá đỗi vội vàng, cậu không kịp trở về căn nhà cũ ở ngõ Nê Bình, thậm chí ngay cả phần mộ của cha mẹ cũng chẳng thể tới viếng thăm. Nếu nói trong lòng không chút nuối tiếc thì chỉ là dối lòng, nhưng vạn sự chẳng thể vẹn toàn, cậu vẫn biết rõ điều gì mới là nặng nhẹ.
Chuyến nam hạ tống kiếm lần này, có thể coi là một ván cờ do ba người lão Dương, Nguyễn Cung và Ngụy Bách cùng nhau bày ra. Trong đó, lão Dương vì tiểu nhân hương hỏa màu vàng mà thực hiện một vụ giao dịch với Trần Bình An, hay nói chính xác hơn là với Tề tiên sinh, nhằm giúp cậu rời khỏi chốn thị phi này. Còn về căn nguyên sâu xa, thế nào là “thị phi”, vì trước đó Lý Hi Thánh đã từng nhắc nhở “nơi đây không nên ở lâu”, nên Trần Bình An hoàn toàn tin tưởng, không chút nghi ngờ.
Ngụy Bách đặt tay lên vai Trần Bình An, khẽ dặn:
- Có lẽ sẽ hơi váng đầu một chút.
Trần Bình An mỉm cười đáp:
- Không sao đâu.
Trước đây, ngày nào cậu cũng như dạo bước qua quỷ môn quan, nếm trải khổ cực đã thành chuyện thường tình. Vừa nghĩ tới việc từ nay về sau không cần luyện quyền nữa, trong lòng cậu nảy sinh một niềm vui thế tục, nhưng phần nhiều lại là cảm giác trống trải khôn nguôi.
Trần Bình An nhìn về phía Nguyễn Tú và hai đứa trẻ, cất lời: