Lục Trầm đi rồi lại về. Vị đạo nhân trẻ tuổi từng khiến bao thiếu nữ, phụ nữ trong trấn nhỏ thầm thương trộm nhớ này lại bắt đầu bày sạp xem bói tại vị trí cũ. Có điều hôm nay trấn nhỏ vô cùng náo nhiệt, ngay bên cạnh sạp của hắn lại có một vị đồng đạo đến tranh mối làm ăn. Vị này vận một bộ đạo bào mới tinh, dù đã ngoài thất tuần nhưng sắc mặt vẫn hồng hào, phong thái siêu trần thoát tục.
Lão đạo nhân ngồi sau một chiếc án dài, khí độ tiên phong đạo cốt toát ra ngời ngời. Trên bàn đặt một ống xăm lớn bóng loáng, bên trong chứa những thẻ trúc được gọt giũa tinh xảo, ngay ngắn. Bên cạnh bàn cắm một lá phướn bằng lụa quý phái, khí thế hiên ngang, trên đó đề dòng chữ: "Thông âm dương, hiểu bát quái, giỏi thiên văn, tường địa lý, họa phúc chỉ trong một thẻ xăm; có thể tiêu tiền giải nạn, có thể tích đức hành thiện, chỉ tốn vài đồng bạc lẻ mà thôi."
Sạp xem bói này làm ăn vô cùng phát đạt, dân chúng trong trấn kéo đến xin quẻ đoán mệnh tấp nập không ngớt, ai nấy đều khen ngợi là linh nghiệm như thần. Tiếng lành đồn xa, một đồn mười, mười đồn trăm, dẫu là gia đình bần hàn cũng sẵn lòng bỏ ra chút tiền dành dụm, chỉ mong nhận được chút phúc trạch từ vị lão thần tiên này.
So với cảnh tượng náo nhiệt ấy, sạp của Lục Trầm lại có phần hiu quạnh. Một con chim sẻ từ xa bay đến, lượn lờ vài vòng rồi cũng vỗ cánh bay đi. Lục Trầm thực sự cảm thấy buồn tẻ, thấy sạp bên cạnh tạm thời vắng khách, hắn liền dứt khoát mặt dày tiến tới, tự nhiên ngồi xuống ghế.
Lão đạo nhân tuy vẻ mặt đầy chính khí, mắt không liếc xéo, nhưng thực chất trong lòng lại có chút chột dạ. Người xưa có câu "quyền sợ trẻ trung", nếu thật sự vì tranh giành mối làm ăn mà phải động thủ, thân già xương yếu của lão sao chịu nổi vài quyền của gã thanh niên trước mắt này.
Lục Trầm ngồi xuống rồi chỉ cười híp mắt, chẳng nói chẳng rằng. Khóe mắt lão đạo nhân lén lút quan sát chiếc mũ hoa sen trên đầu đối phương, đó là một kiểu dáng mà lão chưa từng thấy bao giờ. Tại Đông Bảo Bình Châu và đại châu phía đông nam này, ngoại trừ một vài đạo quán lớn hiếm hoi, các lộ đạo sĩ dù là trên núi hay dưới trần gần như đều đội mũ đuôi cá. Chuyện này tuyệt đối không thể tùy tiện, bởi nó liên quan mật thiết đến đạo thống của một giáo. Kẻ nào dám đội lung tung, chẳng cần các đạo quán ra mặt, chỉ riêng quan phủ cũng đủ bắt vào ngục ăn cơm tù rồi.
Nghĩ vậy, lòng lão đạo nhân dần bình tĩnh lại, thầm đánh giá đối phương tám chín phần mười là một kẻ mới vào nghề, ngay cả quy củ nhập môn cũng chẳng thông thạo. Chắc hẳn gã này nghe lỏm được vài lễ pháp nông cạn, bèn kiếm một chiếc mũ đạo dở dở ương ương đội lên đầu, rồi còn tự đắc cho rằng mình như hạc đứng giữa bầy gà, cốt cách khác biệt với phàm phu tục tử.
Lão đạo sĩ thầm tính toán khoảng cách từ quầy xem bói đến huyện nha, cảm thấy mình đã hoàn toàn nắm chắc phần thắng. Lão lập tức thay đổi sắc mặt, ánh mắt bừng sáng, trong phút chốc đã khôi phục phong thái của bậc cao nhân thoát tục, nhìn chằm chằm vào Lục Trầm với vẻ mặt nghiêm nghị, ra chiều dọa dẫm.
Lục Trầm quả nhiên lộ vẻ bồn chồn không yên, lo lắng hỏi:
- Lão tiên trưởng, chẳng lẽ chỉ nhìn tướng mạo mà ngài đã nhận ra chuyến viễn hành này của tiểu đạo sẽ gặp điều bất trắc?
"Khá khen cho tên nhóc thiếu tâm cơ này." Lão đạo sĩ thầm nghĩ, gặp hạng người này là dễ đối phó nhất, chỉ sợ gặp phải kẻ lỗ mãng không nói lý lẽ mà thôi. Với ba tấc lưỡi của mình, lão tin chắc chỉ cần vài câu là có thể khuất phục được tên vãn bối mới vào nghề này. Lão cười thầm trong bụng: "Nhìn cái quầy vắng như chùa Bà Đanh của ngươi, có thể thuận lợi mới là lạ."
Lão làm ra vẻ thâm sâu khó lường, chậm rãi nói:
- Nể tình ngươi là hậu sinh vãn bối, hãy rút một cây xăm đi. Lão phu sẽ không thu tiền, miễn phí giúp ngươi bói một quẻ.
Lục Trầm cười xòa đáp:
- Sao tiểu đạo dám mặt dày làm phiền lão tiên trưởng như vậy, chẳng qua chỉ muốn tới đây đàm đạo đôi câu, bèo nước gặp gỡ cũng là một đoạn duyên phận...
Miệng thì nói lời khách sáo, nhưng người y đã sớm khom xuống, rướn tới phía trước định rút một thẻ xăm. Nào ngờ lão đạo sĩ lại nhướng mày, đưa tay ấn chặt ống xăm, cười gượng gạo, rõ ràng là muốn đuổi khách. Bởi lẽ cách đó không xa, một phu nhân đang dắt theo đứa nhỏ tiến về phía quầy, khách hàng đã tìm đến cửa, lão đâu còn tâm trí mà dây dưa với gã đồng môn kém cỏi này.
Lục Trầm đành lủi thủi quay về quầy bói của mình, hai tay gối sau đầu, ngả người ra sau ngắm nhìn bầu trời xanh biếc.
Phía xa, Tạ Thực dẫn theo thiếu niên trường mi chậm rãi bước tới. Trước khi đến đây, thiếu niên chỉ nghe lão tổ tông dặn dò rằng vị này chính là thủy tổ của dòng họ mình. Dẫu tâm tính có kiên định hơn người, trong lòng hắn vẫn không khỏi bồn chồn lo lắng. Hắn thầm tưởng tượng đó hẳn phải là một vị lão thần tiên đằng vân giá vũ, râu tóc bạc phơ, bên cạnh có linh vật đi theo, không phải tiên hạc thì cũng là giao long, tóm lại chắc chắn là một đại nhân vật tiên phong đạo cốt, khí khái ngất trời. Thế nhưng, khi nhìn thấy gương mặt trẻ trung kia, thiếu niên trường mi lập tức sững sờ.