Tạ Thực đặt chén trà xuống, thần thái tựa hồ hoàn toàn thanh thản, cười lớn nói:
- Đây chính là đạo đãi khách của Đại Ly sao?
Tào Hi hậm hực, trong lòng có phần lúng túng. Lão vốn định hạ thủ giết chết Tạ Thực, sau đó thuận thế lôi kéo vị đại lão Đạo giáo đứng sau lưng y vào cuộc, đến lúc đó cục diện nhất định sẽ đại loạn thành một nồi cháo loãng. Từ họ Trần ở Dĩnh Âm vùng Nam Bà Sa Châu, Thánh nhân Nguyễn Cung tại nơi này, cho đến hai đại tổ đình Binh gia của Đông Bảo Bình Châu là miếu Phong Tuyết và núi Chân Vũ, cộng thêm lầu phi kiếm Bạch Ngọc Kinh sâu không lường được của Đại Ly, cùng vị Quốc sư Thôi Sàm tâm cơ thâm trầm... tất cả đều sẽ bị cuốn vào vòng xoáy.
Như thế, lão có thể hoàn thành giao ước với dòng dõi thuần Nho họ Trần, đoạt lại đồ sứ bản mệnh của mình, đồng thời kết thành thông gia, sau đó tìm cơ hội thoát thân rời đi, thong dong tọa sơn quan hổ đấu. Trời sập xuống đã có kẻ cao người lớn gánh vác, một lần vất vả đổi lấy cả đời nhàn nhã, cùng lắm sau này trốn vào lầu Trấn Hải là xong.
Thế nhưng, Tào Hi lại chẳng muốn làm kẻ đi đầu, trực diện đối đầu cứng chọi cứng với Tạ Thực.
Hứa Nhược vốn đã thu hồi ý định xuất kiếm, nhưng nghe xong lời này của Tạ Thực, tâm tình lại không vui, một lần nữa nắm chặt chuôi kiếm. Vị hào hiệp Mặc gia này tản bộ trong ngõ Đào Diệp, chậm rãi tiến về phía nhà cũ họ Tạ, vừa đi vừa thản nhiên nói:
- Đại Ly đãi khách ra sao, chẳng cần Hứa Nhược ta phải nhiều lời. Nếu thật sự quyết tâm gây bất lợi cho ngươi, Trĩ Khuê cũng sẽ không xuất hiện tại trấn nhỏ này. Dùng tình cảm để lay động, lấy đạo lý để thuyết phục, Đại Ly xem như đã tận tình tận nghĩa. Ngược lại là Tạ Thực ngươi, ở trạm dịch khẩu khí không nhỏ, hoàn toàn chẳng coi Đại Ly ra gì. Sao nào, hôm nay ỷ có tổ sư gia chống lưng nên muốn tiếp tục phô trương uy phong? Được lắm, hôm nay ta chỉ dùng thân phận cá nhân Hứa Nhược, cùng ngươi đánh một trận sinh tử.
Hứa Nhược đi tới trước cửa Tạ gia, cười nói:
- Yên tâm, đệ tử Mặc gia ta nhất ngôn cửu đỉnh. Chuyện hôm nay chỉ là sinh tử giữa hai ta, sau này dù là vương triều Đại Ly hay sư trưởng Mặc gia đều sẽ không tìm Tạ Thực ngươi gây phiền phức.
Thôi Sàm, Tào Hi, Nguyễn Cung, Hứa Nhược, cùng vị võ phu vô danh kia. Trấn nhỏ rồng cuộn hổ ngồi, lấy năm người này đứng đầu, dệt thành một tấm lưới lớn vô hình bao vây Tạ Thực. Theo lý mà nói, Hứa Nhược là người ít có khả năng ra tay nhất. Vị du hiệp Mặc gia này vốn luôn ôn hòa nhã nhặn với mọi người, không ngờ cuối cùng lại là kẻ muốn xuất kiếm đầu tiên, đơn thương độc mã lĩnh giáo bản lĩnh thông thiên của vị Thiên quân Đạo gia.
Tạ Thực nhíu chặt đôi mày, đưa mắt nhìn về phía cổng lớn, trầm giọng hỏi:
- Hứa Nhược, ngươi thật sự định ra tay sao?
Hứa Nhược khẽ vỗ lên chuôi kiếm, nở nụ cười tiêu sái:
- Đã sáu mươi năm rồi ta chưa từng toàn lực xuất kiếm. Thế nên cũng tích lũy được vài ba đường kiếm ý, xem như tạm ổn, tin rằng sẽ không khiến Tạ thiên quân phải thất vọng.
Lần đầu tiên Tạ Thực cảm thấy lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Nếu chỉ là ân oán cá nhân tại Bắc Câu Lô Châu, ông ta quả thực muốn đánh một trận cho thỏa chí. Thế nhưng lần này vượt châu xuôi nam vốn chẳng đơn giản, việc có thể khiến ông ta làm ra những chuyện trái với lương tâm như thế này đã đủ nói lên vấn đề. Là chủ tể một châu, sao có thể cam chịu bị kẻ khác dùng đồ sứ bản mệnh để uy hiếp, lại còn phải nhẫn nhục nam hạ tìm về cố hương?
Tào Hi mang vẻ mặt như đang tọa sơn quan hổ đấu. Tên Hứa Nhược này vốn nổi danh là kẻ ăn mềm không ăn cứng, tính tình lại thuộc hàng ôn hòa nhất trong giới du hiệp trên thế gian. Bởi vì hắn rất hiếm khi ra tay, nên bản lĩnh nông sâu, tu vi cao thấp, hay chỗ dựa vững chắc đến đâu vẫn luôn là một ẩn số. Thế nhưng người trong chốn tông môn lẫn ngoài cõi hồng trần đều tin chắc một điều, một người tu hành tính tình tốt mà có thể sống qua năm tháng dài đằng chẵng, lại còn đạt được danh vọng lẫy lừng như thế, thì khi hắn nổi giận, thực lực nhất định sẽ vô cùng kinh người.
Đúng lúc này, một giọng nói già nua vang dội như tiếng chuông đồng vọng khắp nhà cũ Tạ gia:
- Hứa Nhược, ngươi đừng có tranh giành với lão phu. Tạ Thực đúng không, cứ giao hắn cho lão phu so tài đôi chút, coi như ăn mừng lão phu quay lại Võ đạo đệ thập cảnh. Đối thủ không đủ mạnh thì đánh chẳng bõ công. Nếu Tạ Thực ngươi cảm thấy lão phu ỷ thế hiếp người, lấy nhiều đánh ít, thì cũng chẳng sao, lão phu sẽ đánh một trận sảng khoái với kẻ đứng sau lưng ngươi. Đạo lý cũng giống như Hứa Nhược đã nói, ân oán cá nhân, sinh tử tự lo.
Con chim sẻ trắng muốt vẫn đậu trên vai Tạ Thực, cất tiếng hót líu lo, thanh âm vô cùng êm tai.
Tạ Thực nghiêng tai lắng nghe, sau đó hiểu ý mỉm cười, chắp tay ôm quyền nói:
- Lão nhân gia nói, lúc trước Tạ Thực ta thành ý không đủ, chẳng nên cưỡng cầu mua bán như vậy. Lão nhân gia hiện đang trên đường đến quận Long Tuyền, còn nói muốn đích thân giúp vương triều Đại Ly các ngươi lừa gạt...
Tạ Thực thuật lại nguyên văn từ đầu đến cuối, nói đến đây thần sắc hơi cứng lại, vì kiêng dè mà vội vàng đổi giọng:
- Mời Ngọc Nữ Hạ Tiểu Lương của Đông Bảo Bình Châu đến đây là để biểu đạt thành ý, tránh cho sau này Đại Ly các ngươi nảy sinh xung đột với Thần Cáo tông. Thế nên, họ Tống Đại Ly các ngươi chỉ cần dốc toàn lực vào núi Chân Vũ là được.
Tào Hi trầm ngâm, lão luôn cảm thấy có chỗ nào đó bất ổn, nhưng nhất thời lại không tìm ra sơ hở trong lời nói của Tạ Thực.
Tạ Thực nhìn về phía cửa, chắp tay cười nói:
- Nếu muốn so tài, đợi sau khi xong xuôi chuyện này, Tạ Thực ta nhất định sẽ phụng bồi.
Dứt lời, y quay mặt về hướng đại sơn phương tây nam, chính là nơi có lầu trúc trên núi Lạc Phách:
- Còn nếu muốn giao thủ với lão gia nhà ta, trước tiên phải đánh thắng Tạ Thực ta đã, mong rằng có thể hiểu cho. Nếu như cảm thấy Tạ Thực ta khinh thường ngươi...
Tạ Thực thu nắm tay về, hai tay chắp sau lưng, cười nhạt nói:
- Vậy thì cứ coi như Tạ Thực ta khinh thường ngươi cũng được.
Hứa Nhược chỉ bỏ lại một câu:
- Chuyện nơi này, nhất định sẽ phụng bồi tới cùng.
Trong lầu trúc trên núi Lạc Phách, ông lão quay đầu nhìn Thôi Sàm, cười hỏi:
- Sao rồi, khi nào thì ta nên ra tay? Nếu là lúc bình thường, ta đúng là không nhịn nổi nữa.
Vẻ mặt Thôi Sàm vẫn điềm nhiên như không, ngón cái và ngón trỏ khẽ vê nhẹ như đang cân nhắc thiệt hơn, chậm rãi nói: