Thánh nhân từng dạy: “Trời cao khi muốn giao trọng trách cho người nào, ắt trước tiên phải khiến tâm chí họ khổ cực, gân cốt họ nhọc nhằn...”
Gần như mỗi ngày Ngụy Bách đều tới núi Lạc Phách, mang theo những dược liệu quý giá từ Bao Phục Trai cho Trần Bình An. Chứng kiến cảnh ngộ bi thảm của thiếu niên trong suốt hai mươi ngày qua, dẫu Ngụy Bách không thể nói là đồng cảm sâu sắc, song sự dẻo dai của Trần Bình An cùng thủ đoạn tàn độc của lão già kia vẫn khiến hắn không khỏi kinh tâm động phách.
Rốt cuộc phải là “trọng trách” to tát đến nhường nào mới cần kinh qua kiếp số bực này? Chẳng lẽ đến lúc thiên hạ đại biến, núi Đảo Huyền truyền tới hung tin, lại muốn thiếu niên này đứng ra “nhất kiếm địch trăm vạn binh mã” hay sao?
Ý nghĩ này vừa lóe lên, ngay cả Ngụy Bách cũng tự thấy hoang đường. Trời cao đất rộng, phải biết rằng Đông Bảo Bình Châu vốn là nơi nhỏ hẹp nhất trong chín châu của Hạo Nhiên thiên hạ, huống chi Nam Bà Sa Châu nằm gần núi Đảo Huyền nhất mới là nơi nhân tài lớp lớp, tông môn hưng thịnh. Như Tào Hi tuy đã là một lục địa Kiếm Tiên có chiến lực phi phàm, nhưng tại Nam Bà Sa Châu vẫn chưa thể coi là hàng đầu. Những tu sĩ thực sự đứng trên đỉnh cao phải là những nhân vật như lão tổ họ Trần ở Dĩnh Âm.
Trong khoảng thời gian này, Sơn thần núi Lạc Phách là Tống Dục Chương từng chủ động tới cầu kiến Ngụy Bách một lần. Ngụy Bách chỉ hờ hững tiếp chuyện vài câu, không còn vẻ ân cần niềm nở như thuở ban đầu. Nguyên do bên trong, cả hai đều tự hiểu rõ.
Tống Dục Chương muốn làm một vị thuần thần, một lòng ngu trung, mọi việc đều đặt lợi ích của vương triều Đại Ly lên hàng đầu. Trước đó tại miếu Sơn thần trên đỉnh núi, khi nhắc đến chuyện của Trần Bình An, dẫu là ngay trước mặt Ngụy Bách, Tống Dục Chương vẫn giữ thái độ cứng nhắc, không chút nể nang. Ngụy Bách dù tính tình ôn hòa nhưng cũng chẳng phải pho tượng đất không biết giận, đương nhiên cảm thấy mất hứng mà phẩy tay áo bỏ đi.
Hôm nay, Ngụy Bách lại thong dong xách theo một tay nải lên núi. Khi tới lầu trúc, hắn ngạc nhiên thấy Trần Bình An vẫn còn tâm trí chủ động chào hỏi mình. Ngụy Bách ném tay nải chứa dược liệu trị giá mười vạn lượng bạc trắng cho cô bé váy hồng, liếc nhìn thằng bé áo xanh đang khoanh chân ngồi bên vách đá, rồi nhẹ nhàng rảo bước lên tầng hai, tạo ra một chuỗi tiếng “lộp cộp” vui tai. Dáng vẻ ấy chẳng giống một vị Bắc Nhạc Chính Thần sắp được sắc phong chút nào, mà trái lại, trông giống một gã tiểu nhị chạy việc trong quán trọ hơn.
Dẫu biết bản thân sắp phải “lên đoạn đầu đài”, Trần Bình An vẫn gượng cười, khẽ nói:
- Làm phiền Ngụy tiên sư rồi.
- Chẳng hề vất vả, chẳng hề vất vả, chỉ vài bước chân mà thôi, mỗi ngày còn có thể thong dong thưởng ngoạn phong cảnh. Huống hồ ta vốn là Sơn thần, tuần tra lãnh địa vốn là chức trách.
Ngụy Bách tì khuỷu tay lên lan can, nghiêng người nhìn thiếu niên:
- Chỉ mới uống chưa đầy nửa bầu rượu, vậy mà hiệu nghiệm đến thế sao?
Trần Bình An lộ vẻ ngượng nghịu:
- Ta cũng chẳng rõ vì sao, chỉ là sau khi uống xong, tâm cảnh tựa hồ đã khác trước.
Ngụy Bách khẽ gật đầu:
- Chuyện tốt.
Đột nhiên, giọng nói hào sảng của ông lão từ bên trong truyền ra:
- Đến giờ hưởng phúc rồi!
Trần Bình An cười khổ bất đắc dĩ, cáo từ Ngụy Bách. Ngụy Bách cũng chỉ biết cười gượng, chẳng biết nói gì hơn. Hưởng phúc? Lời này mà lão cũng thốt ra được.
Hai chữ "cởi giáp" nghe qua thì có vẻ thú vị, nhưng sự thực tàn khốc đến nhường nào? Đó là bắt Trần Bình An phải tự tay lột bỏ lớp da ngoài, cạy mở từng chiếc móng tay. Còn "kéo tơ" lại yêu cầu cậu tự mình rút ra gân mạch. Điểm khảo nghiệm lòng người của thủ pháp tàn bạo này chính là ở chỗ: cố ý bắt Trần Bình An phải tự mình ra tay, đồng thời phải mở to đôi mắt mà nhìn, động tác không được phép nhanh, phải chậm rãi tỉ mỉ, tự mình thực hiện quá trình "bóc kén rút tơ" đầy đau đớn ấy.
Dù da đầu Ngụy Bách cũng cảm thấy tê dại, nhưng trong lòng lại tràn đầy mong đợi đối với võ đạo của Trần Bình An. Một cảnh giới thứ ba được tôi luyện theo cách thức cực đoan như vậy, rốt cuộc nền móng sẽ hùng hậu đến mức nào, và sau này khi sinh tử chiến đấu, thực lực sẽ kinh nhân ra sao?
Trần Bình An tháo giày cỏ bước vào căn phòng trống. Vừa khép cửa lại, cậu đã thấy ông lão đang ngồi xếp bằng, lật xem cuốn "Hám Sơn Phổ".
Hôm nay lúc Trần Bình An luyện tập thủ ấn, ông lão đột nhiên nảy ra ý định kỳ quái, nói muốn xem thử bộ quyền phổ có chứa thế đứng và thủ ấn này. Trần Bình An đã giải thích một phen, cũng là những lời trước kia từng nói với Ninh cô nương. Quyền phổ này là do cậu giữ hộ người khác chứ không phải vật sở hữu, quyền pháp và đồ hình bên trong không thể tùy tiện truyền ra ngoài. Những quy tắc này khiến ông lão cảm thấy phiền toái, suýt chút nữa đã giáo huấn cậu ngay tại chỗ.
- Đây chính là bộ "Hám Sơn Phổ" kia sao?
Ông lão tiện tay ném trả quyền phổ cho Trần Bình An, cười ha hả với vẻ mặt đầy châm chọc:
- Lời tựa quyền pháp có viết: "Quê nhà có loài vật nhỏ gọi là kiến càng, không giống đồng loại nơi khác, nó dùng cả đời để khuân đá núi lấp xuống nước". Ha ha ha, hóa ra là một võ nhân giang hồ ở phía đông nam Bắc Câu Lô Châu. Ngươi nghe thử những lời thiển cận này xem, nồng nặc mùi bùn đất, thử nghĩ xem vị võ sư viết ra bộ quyền phổ này cả đời có thể đạt được thành tựu bao nhiêu?
- May mà kẻ này còn chút tự biết lượng sức, viết rõ là “chưa từng được liệt vào hàng ngũ quyền phổ thượng thừa đương thời”, nếu không lão phu thật muốn mắng hắn một câu vô liêm sỉ.
- “Quyền pháp của ta chỉ phân sinh tử, bất luận bại thắng, trọng quyền ý hơn chiêu thức”. Chậc chậc, câu này đúng là khẩu khí của hạng cóc ghẻ muốn nuốt trời nhả đất... giọng điệu thật lớn. Trần Bình An, ngươi có biết vì sao quyền phổ lại trình bày như vậy không? Đơn giản thôi, bởi vì phân thắng bại thường là thua nhiều thắng ít, nên mới phải nhắc tới chuyện sinh tử, chẳng qua cũng chỉ là một cái chết mà thôi.
Trần Bình An thần sắc không vui, buồn bực đáp:
- Quyền phổ đã tệ hại như thế, sao lão tiền bối còn nhớ rõ lý luận trong sách đến vậy?
Ông lão cười ha hả:
- Quyền pháp ghi chép trong đó đúng là tầm thường, nhưng kẻ này nói chuyện không biết ngượng mồm. Lão phu xem thấy cũng thú vị, cứ coi như một quyển sơn thủy du ký lộn xộn mà đọc thôi.
Trần Bình An không lên tiếng phản bác, nhưng trong lòng cảm thấy hơi khó chịu. Cậu vô cùng trân trọng bộ quyền phổ này, trân trọng đến mức cực điểm.
Sâu thẳm trong lòng cậu, sự cảm kích đối với Hám Sơn quyền phổ thậm chí không hề thua kém ba luồng kiếm khí của kiếm linh. Một bên là linh dược cứu mạng, một bên là bùa hộ mệnh, không phân cao thấp, cũng chẳng nên rạch ròi. Thực ra Trần Bình An cũng lờ mờ hiểu được sự mạnh yếu của “Hám Sơn Phổ”, bởi lẽ Ninh Diêu từng nhận xét nó rất bình thường, dùng để luyện quyền cơ bản từng bước một thì được, nhưng nàng không cho rằng người luyện sẽ đạt được thành tựu gì to tát. Sau đó, Chu Hà tận mắt chứng kiến Trần Bình An luyện quyền tẩu thế, cũng chẳng hề lộ vẻ kinh ngạc.