Hơi thở của Trần Bình An lập tức ngưng trệ. Đây là một loại bản năng, tựa như tiểu đồng áo xanh và bé gái váy hồng khi đối diện với Trĩ Khuê, thậm chí chẳng mấy liên quan đến tu vi cao thấp, mà thuần túy là sự áp chế mãnh liệt về khí thế.
Võ phu thuần túy, ở một phương diện nào đó, tinh hoa của hai chữ “thuần túy” chính là nằm ở điểm này.
Trước kia tại phủ Giám sát sứ lò gốm trong trấn nhỏ, Phiên vương Tống Trường Kính dù chẳng hề động thủ, vẫn có thể khiến kiếm tu có tu vi bất phàm như Lưu Bá Kiều cảm thấy da dẻ đau nhức như kim châm.
Kèm theo một tiếng nổ lớn, Trần Bình An vừa định ra tay đề phòng bất trắc thì cả người đã bay ngược ra sau, va mạnh vào vách trúc rồi ngã quỵ xuống đất. Cậu giãy giụa mấy hồi, chỉ có thể tựa lưng vào chân tường, thế nào cũng không đứng dậy nổi, khóe miệng rỉ ra vệt máu tươi.
Ông lão vung chân đá trúng bụng Trần Bình An, khoanh tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống thiếu niên giày cỏ đang thảm hại kia, cười nhạt nói:
- Đối địch với người khác mà còn dám phân tâm, đúng là tự tìm đường chết!
Trần Bình An đưa tay lau vết máu nơi khóe miệng, nhổ ra một ngụm trọc khí, cố sức gượng dậy bên vách tường, dáng vẻ như lâm đại địch.
Ông lão hờ hững nói:
- Thế gian chỉ biết võ đạo có chín cảnh, lại chẳng hay phía trên cảnh giới thứ chín còn có thiên địa rộng lớn hơn. Hiện tại ngươi mới chạm đến ngưỡng cửa cảnh giới thứ ba, thực chất ngay cả nền móng cảnh giới thứ hai cũng chỉ ở mức bình thường. Nếu lão phu không xuất hiện, ngươi vì mải mê theo đuổi tốc độ đột phá, một khi bước vào cảnh giới thứ ba, e rằng sẽ hủy hoại căn cơ để tiến tới cảnh giới thứ chín sau này. Con đường võ đạo tuyệt đối không cho phép có chút hư vinh phù phiếm nào. Trước kia ngươi làm xem như không tệ, nhưng vẫn còn kém xa. Bởi vì ngay từ cảnh giới thứ nhất Tán Khí, ngươi đã làm chưa tốt.
Nhịp thở của Trần Bình An dần trở nên thông suốt. Dù sao thiếu niên rèn luyện thân thể chưa từng lười biếng, nền móng xây dựng vô cùng vững chắc. Phải biết rằng, những từ như “bình thường” hay “xem như không tệ” thốt ra từ miệng ông lão trước mắt đã là sự đánh giá cực cao. Những võ phu thế tục như Chu Hà nếu nhận được lời khen ngợi như vậy, e rằng đã kích động đến mức lệ rơi đầy mặt.
Trần Bình An không hiểu những nội tình phức tạp này, chỉ run giọng đáp:
- Đã thụ giáo rồi.
Lão bước ra một bước, cả lầu trúc theo đó mà rung chuyển. Những dòng văn tự vô hình của Lý Hi Thánh trên vách trúc xanh thoắt ẩn thoắt hiện, hóa thành một dải bạch quang mờ ảo, tựa như ánh trăng thanh khiết trút xuống mặt suối, lay động lòng người.
Tâm niệm lão khẽ chuyển nhưng không mảy may để tâm đến ngoại vật, chỉ nhìn chằm chằm vào Trần Bình An, trầm giọng khai mở thiên cơ:
- Cảnh giới thứ nhất Nê Phôi chính là tìm ra luồng tiên thiên khí tức kia, dựng nên khung sườn thảo am cho võ đạo, lấy khí làm rường cột, lấy khí làm tường cao. Thế nhưng trước khi đạt tới cảnh giới viên mãn quán thông, nhất định phải tán khí hoàn toàn, gột rửa mọi uế khí tích tụ trong quá trình trưởng thành, thậm chí là bài trừ cả linh khí trời đất. Võ phu thuần túy, thế nào mới gọi là thuần túy? Chính là dùng sự thuần túy nhất để đối kháng với thiên địa này. Đừng học theo đám luyện khí sĩ trên núi kia, hành tung lén lút vụng trộm, cuối cùng cũng chỉ là phường khán môn khuyển sống nhờ hơi kẻ khác mà thôi.
Trần Bình An nghe mà nửa hiểu nửa mơ hồ, hơn nữa tận sâu trong lòng, cậu cũng không hoàn toàn tán đồng với luận điệu của ông lão.
Khóe miệng lão nhếch lên một nụ cười nhạt:
- Cảnh giới thứ hai thường gọi là Mộc Thai, nhưng ta thấy gọi là Khai Sơn thì xác đáng hơn. Thần tiên trên núi, thần tiên trên núi, võ phu ta lại muốn dùng một quyền phá nát ngọn núi ấy. Cảnh giới này cốt ở rèn luyện gân cốt. Chỉ cần căn cơ vững chắc, thành tựu sau này sẽ chẳng hề thua kém Kim Cang bất hoại thân của Phật gia hay Lưu Ly thuần khiết thân của Đạo gia. Còn về Binh gia, hừ, hạng bất luân bất loại, chọn phương pháp chẳng khác nào phường trộm cắp đi đường tắt, thật nực cười.
Binh gia quả thực có một con đường tắt thông thiên, ngoại trừ thuật thỉnh thần hạ sơn, thần linh nhập thể, còn có thể nuôi dưỡng một chiến trường anh linh trong huyệt khiếu. Anh linh vốn là một loại tiên thiên âm hồn mạnh mẽ, chết mà không tán, một khi giao hòa thành công với thần hồn tu sĩ, thân thể sẽ tựa như lò luyện đan của Đạo giáo, thủy hỏa tương dung. Đó là một con đường khác, một loại pháp môn vô cùng cường hãn. Thế nhưng qua lời của lão già lôi thôi này, con đường của Binh gia lại chẳng đáng nhắc tới, khẩu khí thật lớn đến dọa người.
Lão ngoắc ngoắc ngón tay với Trần Bình An:
- Tới đây, lão phu sẽ áp chế tu vi xuống đệ tam cảnh. Ngươi cứ dốc toàn lực công kích vào những điểm yếu hại, nếu có thể khiến lão phu xê dịch nửa bước, coi như ngươi thắng.
Trần Bình An thoáng chút do dự. Cậu vốn chẳng rõ sự tình, từ lúc lão già xuất hiện một cách quái dị cho đến khi đòi giao đấu, cậu vẫn hoàn toàn mù mờ. Với thân phận và địa vị của Thôi Sàm hiện nay, liệu có cần một vị tiên sinh hữu danh vô thực như cậu bảo vệ sao? Hơn nữa, chính lão cũng đã nói võ đạo vốn không có đường tắt, thiên phú của cậu lại kém cỏi, đời này chưa chắc đã đạt được phân nửa độ cao của Thôi Sàm. Lời nói của lão chẳng phải đầy rẫy mâu thuẫn sao?
Lão già tỏ vẻ không vui, hừ lạnh:
- Cái tâm tính này của ngươi thật là tẻ nhạt. Bảo ngươi đánh thì cứ đánh, thế nào, còn muốn lão phu phải quỳ xuống cầu xin ngươi xuất quyền hay sao?
Bản tính quật cường của Trần Bình An rốt cuộc cũng trỗi dậy, cậu vẫn giữ nguyên tư thế phòng ngự, không mảy may nhúc nhích.
Sâu trong đôi mắt vẩn đục của lão già lóe lên tia sáng khó đoán:
- Lão phu chỉ hỏi ngươi một câu, có muốn bước vào cảnh giới thứ ba không? Hơn nữa còn là một cảnh giới thứ ba thuộc hàng tuyệt đỉnh thế gian?
Trần Bình An gật đầu, đáp lời không chút do dự:
- Muốn!
Lão già hơi nghiêng đầu, vươn ngón tay chỉ vào trán mình, dáng vẻ vô cùng bá đạo:
- Vậy thì đánh vào chỗ này! Tính tình của tiểu tử ngươi thật chẳng hợp khẩu vị của lão phu chút nào, nhưng nể mặt Sàm Sàm, ta sẽ cho ngươi thêm một cơ hội. Nếu quyền pháp có chút khí thế, ta sẽ trợ giúp một tay, để ngươi tự mình lĩnh hội phong thái của cảnh giới thứ ba chân chính.
Trần Bình An chậm rãi lên tiếng:
- Vậy tôi thực sự ra tay nhé? Quyền này của tôi sẽ không nương tay đâu.
Lão già cười ha hả:
- Bớt nói nhảm đi, lề mề như đàn bà vậy. Nhà ngươi sao lại lòi ra một kẻ nhát gan, do dự như thế? Cha mẹ ngươi nhất định cũng là hạng hèn nhát chứ gì?
Trần Bình An bỗng chốc nộ khí xung thiên. Những người nhìn bề ngoài có vẻ nhiệt tình giúp người, lòng dạ mềm yếu, thường lại sở hữu một góc tâm cảnh cứng rắn như sắt đá, đủ để chống đỡ phần thiện ý tưởng chừng như ngu muội kia giữa nhân sinh khổ ải. Thiếu niên ngõ Nê Bình chính là hạng người như vậy. Trên hành trình vạn dặm xa xôi, cậu vẫn ngày đêm luyện quyền không ngừng nghỉ.
Trần Bình An bước lên một bước, tốc độ bộc phát kinh người trong nháy mắt, lao đến trước mặt lão già, nắm đấm phải nện thẳng vào trán lão. Nhìn qua chỉ như một quyền, nhưng lúc va chạm lại vang lên hai tiếng "binh binh" liên tiếp.
Chỉ trong chớp mắt, Trần Bình An đã lùi lại mấy bước, hai cánh tay buông thõng, sau đó vẫn tiếp tục lùi xa hơn nữa.
Thì ra sau khi quyền thứ nhất đánh trúng trán ông lão, kình lực phản chấn mạnh mẽ đã khiến cánh tay phải của Trần Bình An đau đớn khôn cùng. Nhưng lúc này tính bướng bỉnh của cậu cũng bộc phát, nắm tay trái mang theo sức nặng ngàn cân theo sát phía sau, tiếp tục nện mạnh vào đầu đối phương.
Chỉ tiếc rằng sau hai quyền nặng nề, ông lão vẫn đứng trơ như đá, không hề nhúc nhích. Lão ngáp dài một cái, dáng vẻ chán chường đến mức đáng ghét, liếc nhìn tình trạng chật vật của thiếu niên cách đó không xa, châm chọc:
- Toàn lực xuất quyền của ngươi chỉ để gãi ngứa thôi sao? Lão phu là nương tử của ngươi, hay ngươi là nương tử của lão phu? Lúc trước nói ngươi giống đàn bà quả không sai chút nào, nếu lão phu là cha mẹ ngươi, chắc hẳn đã sớm tức chết rồi.
Sắc mặt Trần Bình An trầm xuống như nước.
- Thế nào, cha mẹ ngươi chết rồi à?
Ông lão "ồ" lên một tiếng, vờ như chợt hiểu ra, nói tiếp:
- Vậy thì càng tốt, bọn họ nhất định sẽ bị sự vô dụng của ngươi làm cho tức giận đến mức sống lại.
Sau cơn đau thấu xương, hai cánh tay Trần Bình An đã hoàn toàn mất đi tri giác, nhưng cậu vẫn bước nhanh tới trước. Lần này cậu nhảy vọt lên cao, xoay eo phát lực, dùng chân đá mạnh vào thái dương bên trái của ông lão. Ngoại trừ một tiếng vang trầm đục, ông lão vẫn không mảy may suy chuyển. Trần Bình An mượn thế xoay người giữa không trung, tung chân thứ hai đá vào thái dương bên phải của lão.
Lần này sau khi rơi xuống đất, hai chân cậu mềm nhũn, đôi vai lệch bên cao bên thấp, lảo đảo mấy lần mới miễn cưỡng ổn định được thân hình.
Ông lão nhìn chằm chằm vào thiếu niên đang khập khiễng như nhìn một kẻ ngốc, hỏi:
- Chân trái đã chịu đủ khổ sở, vì sao chân phải còn dốc sức lớn hơn? Ngươi không biết đau sao?