Qua ánh mắt của Trĩ Khuê ở phía bên kia bức tường, Trần Bình An đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, người lắc lư như đang gật gù buồn ngủ. Thế nhưng trong cảm nhận của Tào Tuấn, thần hồn của thiếu niên họ Trần lại đang rung động kịch liệt, tựa như một con thuyền lá tre giữa dòng nước xiết, có thể lật úp bất cứ lúc nào.
Con hồ ly đỏ rực đậu trên vai Tào Tuấn cất giọng châm chọc:
- Tuy không rõ lai lịch của phôi kiếm kia, nhưng có thể khẳng định phẩm cấp cực cao, ngay cả ta nhìn vào cũng thấy thèm thuồng. Ngươi mới chỉ nếm chút thiệt thòi đã định từ bỏ rồi sao? Đây chẳng giống phong cách hành sự thường ngày của Tào Tuấn ngươi chút nào.
Tào Tuấn búng một cái vỏ hạt dưa sang sân nhà bên cạnh, lắc đầu đáp:
- Không cướp nữa. Lão Tào nói đúng, thời gian tới nên tĩnh chứ không nên động. Thứ gì thuộc về mình thì sớm muộn cũng sẽ có, thứ không thuộc về mình thì cưỡng cầu cũng chẳng được. Mất mạng rồi thì mọi thứ đều thành dã tràng xe cát.
Con hồ ly đỏ rực tiếp tục buông lời mê hoặc:
- Quá tam ba bận, vẫn còn một cơ hội cuối, sao không liều một phen? Ngựa không ăn cỏ đêm không béo, người không có lộc ngoài không giàu. Năm xưa Tào Tuấn ngươi vấp ngã, tâm hồ bị kẻ khác khuấy thành vũng bùn lầy, khiến tu vi đình trệ bấy lâu. Nếu hôm nay vẫn cứ an phận thủ thường, thì sao có thể làm nên đại sự?
Tào Tuấn im lặng, chỉ cúi đầu cắn hạt dưa, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ u sầu.
Hắn vốn sinh ra đã mang danh tiếng lẫy lừng, là mầm mống kiếm tiên trăm năm khó gặp của Nam Bà Sa Châu. Trong tâm hồ bẩm sinh đã ngưng tụ từng luồng kiếm khí thuần khiết, tựa như sen báu đầy hồ chỉ chờ ngày khai hoa nở rộ. Thế nhưng sau đó biến cố xảy đến, hắn bị một vị cường giả đỉnh phong đánh nát tâm hồ, khiến kiếm khí tiêu tán, sen quý lụi tàn thành lá úa hoa khô. Kể từ đó, hắn trở thành trò cười cho khắp Nam Bà Sa Châu. Những thiên tài kiếm đạo cùng lứa từng bị hắn bỏ xa, nay đều lần lượt vượt mặt hắn.
Hồ ly đỏ rực thở dài một tiếng, đưa vuốt xoa nhẹ đầu Tào Tuấn:
- Thật là một đứa trẻ đáng thương. Căn cơ kiếm đạo tan vỡ, tiền đồ bị hủy hoại, bao nhiêu năm qua ngay cả chí khí nghịch thiên cũng chẳng còn nữa rồi.
Tào Tuấn hơi ngẩn người, quay đầu nhìn sang phía nhà bên cạnh:
- Tâm tính tên này không tệ, lúc trước ta nhìn lầm rồi. Hắn đã tìm thấy con đường thuộc về riêng mình.
Đối với những vị thần tiên trên núi vốn dạn dày sương gió, thấy nhiều hiểu rộng, rất nhiều chuyện trên thế gian này vốn chẳng có gì to tát, nhưng đôi khi lại khiến họ cảm thấy thú vị vô cùng.
Con hồ ly đỏ rực cũng lộ vẻ kinh ngạc, nó nhảy lên đầu Tào Tuấn, rướn cổ nhìn về phía trước, tập trung quan sát cảnh tượng thiếu niên và phôi kiếm trong cơ thể đang đối đầu gay gắt, khẽ thốt lên:
- Ừm, quả nhiên giống như "Phược mã thung" của Phật gia, giúp đóng chặt mỏ neo cho con thuyền nhỏ thần hồn của thiếu niên này. Thân thể cậu ta vốn đã rách nát, phải chắp vá khắp nơi, có thể đi đến bước này thật chẳng dễ dàng gì, nhưng muốn hàng phục phôi kiếm kia thì vẫn còn thiếu một chút hỏa hầu. Tào Tuấn, trước khi ngươi bị người ta hãm hại thì quá đỗi thuận lợi, sau đó lại gặp quá nhiều trắc trở, không chừng trải nghiệm hôm nay của thiếu niên kia sẽ mang lại cho ngươi chút gợi mở trên con đường tu hành...
Tào Tuấn thu lại nụ cười, thần sắc trở nên nghiêm nghị.
Tu hành, thiên phú cao thấp giống như bát cơm mà tổ sư gia ban cho. Có một số người bát rất lớn, nhưng nếu cơm bên trong quá ít thì ăn không đủ no, thành tựu dĩ nhiên có hạn. Trên hành trình vạn dặm này, từ Nam Bà Sa Châu tráng lệ lặn lội tới Đông Bảo Bình Châu hẻo lánh, Tào Tuấn đã thu hoạch được không ít lợi ích.
Trong quá trình giằng co với phôi kiếm, tâm trí Trần Bình An vững vàng, lại có "mỏ neo" giúp trấn giữ tâm hải, không đến mức khiến thần hồn phải phiêu dạt theo sóng dữ. Thế nhưng tinh khí thần của phôi kiếm kia thật sự quá đỗi cường thịnh, khí thế dạt dào, va chạm lung tung, phong cách thô bạo ấy chẳng khác nào kẻ có sức mạnh tuyệt đối áp đảo mọi chiêu số, lấy một địch mười.
Con hồ ly đỏ rực xoa xoa móng vuốt, dáng vẻ hả hê trước tai họa của người khác:
- Sắp thua rồi, thật là thảm hại, không chừng phải nằm liệt giường mười ngày nửa tháng. Phôi kiếm kia rõ ràng vừa mới sinh ra linh tính, chưa biết vận dụng thiên phú thần thông ẩn chứa bên trong, nếu không thiếu niên kia đã chẳng thể chống đỡ được đến lúc này.
Mặc dù tu vi của Tào Tuấn không bằng con hồ ly trên đầu, nhưng không phải người trong nghề thì không nhìn ra môn đạo. Hắn là một kiếm tu từng có hy vọng đăng đỉnh, tự có nhãn quang độc đáo của riêng mình, liền lên tiếng:
- Chưa chắc.
Hồ ly đỏ rực ngạc nhiên hỏi:
- Ồ? Trong cơ thể thiếu niên kia có ba tòa thành phủ cao ngất, chẳng lẽ còn là một mầm mống kiếm tu không tệ sao? Không đúng, không đúng, hẳn là sau này mới được khai phá, nhưng lại không thấy dấu vết đục đẽo... Thủ bút thật lớn, hèn chi lại khiến ta nhìn lầm.
"Thành phủ thâm trầm" phần nhiều là cách nói của thế tục, dùng để hình dung một kẻ mưu mô sâu xa, mang hàm nghĩa không mấy tốt đẹp. Thế nhưng trên núi cao, đây lại là một lời khen ngợi, khiếu huyệt giống như thành trì phủ đệ, dĩ nhiên là càng cao lớn tráng lệ thì càng tốt.
Hồ ly đỏ rực khẽ thở dài:
- Một thiếu niên trông chẳng có gì nổi bật mà lại ẩn chứa căn cơ không thể xem thường như thế. Tào Tuấn, ngươi vẫn nên ngoan ngoãn nghe lời lão rùa già kia đi, thời gian tới đừng gây thêm rắc rối nữa. Động tiên Ly Châu này tuy đã tan vỡ, chỉ là một đạo trường nhỏ hẹp như vỏ ốc, nhưng lại là nơi rồng cuộn hổ ngồi, không nên quá mức ngông cuồng.
Tào Tuấn gật đầu:
- Đúng là phải kẹp đuôi mà làm người thôi.
Hồ ly đỏ rực tức giận, giơ một chân giẫm lên đầu Tào Tuấn:
- Đồ rùa con lấy oán báo ân, ta có lòng tốt nhắc nhở, sao ngươi lại dám mắng người!
Khí tức của Trần Bình An dần dần bình ổn trở lại. Phôi kiếm vốn đang chiếm thế thượng phong chẳng biết vì sao lại đột nhiên khua chiêng thu quân, lặng lẽ bơi lội bên trong một huyệt đạo nguy nga tráng lệ.
Tào Tuấn không nhìn lén cảnh tượng bên kia nữa, ranh mãnh cười nói:
- Nghe nói ngươi có một muội muội tên là Thanh Anh, cũng là một trong những lão tổ của hồ tộc giống như ngươi, có hy vọng mọc ra cái đuôi thứ chín. Lão Tào ta đã tơ tưởng dung nhan xinh đẹp của nàng ta nhiều năm rồi. Thật sự đẹp đến thế sao?
Hồ ly đỏ rực nhấc cái đuôi của mình lên, dùng nó như chiếc quạt nhẹ nhàng phe phẩy gió mát, nhe răng đáp:
- Đẹp đẽ nỗi gì, mặt mũi lúc nào cũng như người chết, từ nhỏ đã chẳng biết cười. Lại thêm cái tính mắt cao hơn đầu, nhìn qua đã biết là kẻ vô phúc. Còn về nhãn quang của lão rùa già kia ấy à, cho dù là một con heo nái, chỉ cần mông to một chút thì lão cũng thấy đẹp tựa tiên nữ thôi.
Tào Tuấn do dự một lát, khẽ giọng hỏi:
- Nghe nói nàng ta đã quanh quẩn gần lầu Hùng Trấn kia suốt trăm năm, chẳng lẽ là muốn trở thành thị thiếp của vị kia sao?
Lầu Trấn Hải sừng sững bên bờ biển phía nam của Nam Bà Sa Châu, mà họ Tào lại vừa khéo là một trong những gia tộc trấn giữ cửa ngõ, thế nên Tào Tuấn mới biết được không ít nội tình thâm căn cố đế.