Tại học đường trấn nhỏ có một lão già thấp bé tên gọi Trần Chân Dung. Tuy mang danh tiên sinh dạy học nhưng y phục lại lôi thôi lếch thếch, lại còn ham rượu như mạng. Mỗi khi say khướt, lão thường vung ngón tay vẽ loạn vào hư không, những nét chữ ngoằn ngoèo rắc rối, chẳng ai rõ lão rốt cuộc đang viết chữ hay vẽ bùa. Lúc say lão lại nói năng lảm nhảm, chẳng phải quan thoại Đại Ly, cũng không giống ngôn ngữ thông dụng của Đông Bảo Bình Châu, tóm lại là chẳng ai hiểu nổi lão đang lẩm bẩm điều gì.
Tuy lão cũng mang họ Trần, nhưng lại không có chút liên hệ nào với Trần thị quận Long Vĩ. Đám phu tử trong học đường đều chẳng mấy thiện cảm với lão già tính khí quái gở này, duy chỉ có Trần Tùng Phong thân phận tôn quý là thủy chung vẫn giữ thái độ cung kính với lão.
Hôm ấy Trần Chân Dung lại uống rượu, lão lảo đảo bước qua cầu vòm đá, hướng về phía tiệm rèn mà đi. Lão dùng chất giọng quê nhà cao hứng ngâm nga:
- Khuấy động Ngân Hà, lay chuyển đại nhạc, ngự luồng nguyên khí, dạo bước thái không, vân vũ bốc hơi, thiên khuynh hải lập, thật tráng lệ thay!
Lão đi tới trước cửa tiệm rèn, nhưng cuối cùng lại không bước vào ngay mà chạy tới bên bờ sông Long Tu rửa mặt. Có lẽ vài vốc nước lạnh chẳng thể xua tan men rượu nồng đậm, lão dứt khoát nằm bò xuống đất, chúi cả đầu vào dòng nước sông lạnh buốt, điên cuồng lắc lư. Một lúc sau, lão đột ngột ngẩng đầu lên, cười lớn sảng khoái:
- Thoải mái, thật là thoải mái!
Chợt lão lại thở dài sườn sượt, bởi lẽ lão chợt nhớ tới cảnh ngộ thê lương của đám con cháu họ Trần trong trấn nhỏ, kẻ thì làm nô, người thì làm tỳ cho nhà khác. Tuy lão chẳng có chút gốc rễ nguồn cơn nào với bọn họ, cũng biết thế đạo gian nan, không thể trách cứ những hậu duệ họ Trần làm nhục gia môn kia, nhưng dù sao cũng là người cùng họ, nỗi sầu muộn trong lòng thật khó lòng tiêu tán.
Lão đành phải mở bầu rượu ra, trong lòng đấu tranh một hồi, lại đưa mắt nhìn quanh quất một vòng, lúc này mới lén lút như kẻ trộm mà nhấp một ngụm nhỏ, thì thầm:
- Nếu là ở Nam Bà Sa Châu, chỉ cần là hậu duệ họ Trần có danh tính rõ ràng, dẫu có sa cơ lỡ vận cũng chẳng đến mức phải làm trâu làm ngựa cho kẻ khác. Như thế này thật đúng là làm bôi tro trát trấu vào mặt mũi của Thuần Nho Trần thị.
Nói đoạn, lão tự vả vào mặt mình một cái:
- Đúng là già mà không biết xấu hổ, lại không quản được cái miệng, đã bảo không uống nữa mà vẫn cứ uống!
Vả xong lão lại cười hì hì, dứt khoát không chịu sửa đổi, lại tu thêm hai hớp rượu, rồi lại tự tát mình hai cái nhẹ nhàng như gãi ngứa.
Sau khi uống xong hai hớp rượu mạnh mua từ chỗ một vị phu nhân xinh đẹp, Trần Chân Dung cuối cùng cũng hài lòng thỏa ý, lão nghênh ngang đi thẳng vào tiệm rèn, lớn tiếng gọi tên Nguyễn Cung.
Chẳng mấy chốc, Nguyễn Cung đã từ phía sau một lò đúc kiếm bước ra, tháo tấm tạp dề da trâu bên hông xuống, tiện tay ném cho thiếu niên mày dài đứng phía sau.