Trần Bình An cùng Lý Hi Thánh bước lên tầng hai lầu trúc, phóng tầm mắt ra xa. Thôi Tứ và hai đứa trẻ ở dưới lầu vẫn đang trừng mắt nhìn nhau không ai nhường ai.
Lý Hi Thánh nhẹ giọng hỏi:
- Ngươi có biết ngụ ý sâu xa của đường Phúc Lộc và ngõ Đào Diệp chăng?
Trần Bình An trầm mặc lắc đầu. Cậu chỉ biết những người sống ở đó đều vô cùng giàu có, nhà cao cửa rộng, lối đi lát đá xanh, sư tử đá uy phong lẫm liệt, ngay cả thần môn hộ vẽ trên cửa dường như cũng mang theo vài phần thần khí.
Lý Hi Thánh giơ miếng bùa đào trong tay lên:
- "Phúc Lộc" hài âm với "Phù Lục", chữ "Phúc" thực chất là đại diện cho chữ "Phù". Còn ngõ Đào Diệp, chữ "Đào" chính là trong "Đào phù", đảo ngược lại cũng chính là bùa đào vậy. Đây là một cơ duyên vô cùng lớn của trấn nhỏ, so với vật ngũ hành như cá chép vàng, miếng bùa đào này chỉ có hơn chứ không kém.
Y rủ rỉ nói tiếp:
- Vào dịp cuối năm, ta từng mơ một giấc mộng kỳ lạ, nhớ mang máng đã nhìn thấy rất nhiều người và rất nhiều chuyện, nhưng sau khi tỉnh giấc lại quên sạch sành sanh, tựa như vừa cùng ai đó đánh một ván cờ. Có điều ta vẫn ghi nhớ được huyền cơ bên trong bùa đào, nội tình phức tạp huyền diệu khôn lường, thật sự không thể dùng lời lẽ mà diễn tả hết được.
Y chỉ tay về phía lầu trúc:
- Ta vốn định treo miếng bùa đào này trước cửa lầu trúc, để vạn tà tránh lui, vạn pháp bất xâm. Nói như vậy tuy có hơi khoa trương, nhưng nó quả thật có thể khiến lầu trúc vốn đã thần dị này càng thêm vững chãi, kiên cố không thể phá vỡ. Hơn nữa, nếu treo bùa đào lâu ngày, nơi đây có thể sinh ra đủ loại tinh hoa thảo mộc kỳ lạ...
Nói đến đây, Lý Hi Thánh mỉm cười đầy ý vị:
- Trần Bình An, thật sự không muốn sao? Cơ duyên này một khi bỏ lỡ sẽ không bao giờ trở lại đâu.
Trần Bình An không chút do dự đáp:
- Vật quý giá như vậy, Lý đại ca cứ tự mình giữ lấy đi. Huynh chẳng phải sắp đi xa nhà sao? Đợt rồi đệ vừa đi ra bên ngoài một chuyến, gặp phải bao chuyện kỳ quái, nguy hiểm trùng trùng, huynh chắc chắn cần một món pháp khí hộ thân mang theo bên người.
Lý Hi Thánh nheo mắt cười, hỏi ngược lại một câu:
- Ngươi thấy ta giống người thiếu pháp khí lắm sao?
Trần Bình An ngẩn người, nhớ lại cảnh tượng Lý Hi Thánh đấu pháp với kiếm tu Tào Tuấn trong ngõ Nê Bình năm ấy. Bất chợt, đầu óc cậu lóe sáng, nhớ tới một câu nói trong sách, bèn đáp:
- Càng nhiều càng tốt.
Lý Hi Thánh không còn cách nào khác, đành phải giữ lại bùa đào, dắt vào bên hông, tiếc nuối nói:
- Lẽ ra treo trước cửa lầu trúc này mới là hợp nhất.
Y thậm chí còn quay đầu nhìn về phía cửa trúc sau lưng:
- Treo ở chỗ này thật sự rất hợp.
Dáng vẻ ấy của y có chút tính khí trẻ con. Trần Bình An muốn cười nhưng lại không dám, đành phải cố sức nén lại.
Vì Lý Hi Thánh là huynh trưởng của Lý Bảo Bình, nên ngay từ đầu Trần Bình An đã nảy sinh cảm giác gần gũi. Qua vài lần tiếp xúc, cậu càng thêm cảm mến vị thư sinh này. Chẳng phải vì Lý Hi Thánh tính tình chính trực, cũng không phải vì y là một luyện khí sĩ vừa xuất thế đã có thể phân cao thấp với Tào Tuấn, mà là bởi khi ở cạnh nam tử này, người ta luôn cảm thấy tâm thần thư thái.
Tựa như địa vị của A Lương trong lòng kiếm khách, hay Tề tiên sinh trong lòng giới nho gia. Dẫu A Lương chưa từng mở miệng bàn về kiếm, dẫu Tề tiên sinh chưa từng giảng giải đạo lý lớn lao trong kinh thư cho Trần Bình An, nhưng cậu vẫn cảm thấy họ chính là vị kiếm khách tài ba nhất, bậc sĩ tử học vấn uyên thâm nhất. Tận sâu trong lòng, cậu luôn khao khát được trở thành người như thế, nhưng tâm tư chân thành này cậu chưa từng thổ lộ cùng ai, bởi e sợ bị chê cười là kẻ không biết tự lượng sức mình.
Lý Hi Thánh đột nhiên hạ quyết tâm, nói:
- Không ổn, thật sự không ổn, lòng ta khó an, không thể cứ thế mà rời đi được.
Trần Bình An đang định lên tiếng, Lý Hi Thánh đã đặt tay lên vai cậu, nghiêm nghị nói:
- Trần Bình An, ta xin nói thêm vài lời dông dài. Sau này kết giao với người đời, chớ nên dùng nguyên tắc hành xử của bản thân để yêu cầu đối phương. Ví như việc ngươi cảm thấy từ chối nhận lá bùa đào là lẽ đương nhiên, bởi vì ngươi đang nghĩ cho Lý Hi Thánh ta, nên lòng chẳng thẹn, đúng không? Đúng, rất đúng. Nhưng ngươi nên biết, thế gian này một thứ gạo nuôi trăm loại người, sau khi bản thân đã an lòng, cũng cần nghĩ thêm một bước, làm sao để người bên cạnh cũng được yên tâm thoải mái như ngươi.
Lý Hi Thánh vỗ nhẹ lên vai Trần Bình An:
- Cứ coi như ta đang ép buộc đi, ngươi đừng suy nghĩ quá nhiều. Nếu là người khác, ta tuyệt đối sẽ không nói những lời này, nhưng Trần Bình An ngươi thì khác. Ta cảm thấy ngươi rất tốt, và tiền đồ còn có thể xán lạn hơn nữa. Đôi khi, chính sự tốt đẹp của ngươi lại khiến người bên cạnh nảy sinh cảm giác tự thẹn kém xa, ngươi có hiểu không?
Trần Bình An ngẩn ngơ, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Mình... tốt đến thế sao?
Lý Hi Thánh sảng khoái cười lớn, y bước tới bên lan can, vẫy tay gọi Thôi Tứ đang ở dưới lầu:
- Mang tay nải lên đây cho ta.
- Dạ, tiên sinh đợi một lát.
Thiếu niên có dung mạo tinh xảo như tạc từ ngọc quý vội vã chạy lên lầu, động tác thuần thục tháo tay nải trên lưng xuống. Bên trong là một chiếc hộp bách bảo mà giới văn nhân thường mang theo khi đi xa, bút mực giấy nghiên đều đủ cả, tất cả đều là đồ cũ, không hề phô trương vẻ giàu sang phú quý.
Lý Hi Thánh lấy ra một cây bút lông vô cùng tinh xảo. Thân bút chế tác từ trúc, dường như đã được truyền thừa qua nhiều đời, trải qua năm tháng đằng đẵng nên toát ra một thứ ánh sáng đỏ thẫm ôn nhuận. Kỳ lạ hơn là phần ngòi bằng lông cứng lại mang sắc vàng nhạt, thuôn nhọn sắc sảo như một mũi dùi. Nửa trên thân bút khắc bốn chữ "Phong Tuyết Tiểu Trùy". Khi Lý Hi Thánh cầm bút, Trần Bình An ghé mắt nhìn kỹ, mới phát hiện ở nửa dưới còn có bốn chữ cực nhỏ, nếu không chú ý sẽ khó lòng nhận ra: "Hạ Bút Hữu Thần".