Những thẻ trúc lặng lẽ nằm trên bờ tường viện, cùng chủ nhân đón lấy nắng ấm đầu xuân.
Đúng lúc ấy, một vị khách không mời mà đến ghé thăm, chính là Đổng Thủy Tỉnh.
Năm xưa, thiếu niên phác thực này đã chọn ở lại trấn nhỏ, không cùng ba người bạn đồng môn lặn lội tới Đại Tùy xa xôi. Còn cô bé Thạch Xuân Gia tóc thắt bím sừng dê lại theo gia tộc dời đến kinh thành Đại Ly. Năm học trò cuối cùng tại học đường của Tề tiên sinh, từ đó mỗi người một ngả, chân trời góc bể.
Thấy Đổng Thủy Tỉnh tới, Trần Bình An vội vã mời hắn vào viện ngồi chơi. Cô bé váy hồng lanh tay lẹ chân mang điểm tâm lên mời khách. Đổng Thủy Tỉnh có phần dè dặt, vẻ mặt hơi ngượng ngùng, tựa như đứa trẻ mắc lỗi đang ngồi trong học đường chờ tiên sinh quở trách.
Thực ra Trần Bình An không hề nghĩ việc Đổng Thủy Tỉnh ở lại trấn nhỏ là sai lầm. Trên hành trình vạn dặm trước đó, có một đêm nọ Lý Hòe nhát gan gọi cậu đi cùng để giải quyết nỗi buồn, đã kể cho cậu nghe về thân thế của Đổng Thủy Tỉnh. Sở dĩ hắn tên là "Thủy Tỉnh", bởi năm đó mẫu thân hắn mang thai bụng mang dạ chửa vẫn phải đến giếng Thiết Tỏa gánh nước, kết quả vừa khom lưng đã sinh hạ hắn ngay tại đó, từ đó trở thành trò cười cho đám bạn đồng môn. Đổng Thủy Tỉnh xưa nay chưa từng biện bạch, ai cười cứ mặc họ cười.
Trần Bình An cũng biết chuyện Đổng Thủy Tỉnh và Lâm Thủ Nhất đều thầm mến Lý Liễu, nhưng thực hư thế nào cậu cũng chẳng mấy bận tâm.
Đổng Thủy Tỉnh bâng quơ kể lại vài chuyện ở học đường mới trong trấn. Trần Bình An cũng nhân dịp này thuật lại một số chuyện thú vị trên đường du học. Cậu không dám nhắc tới những chuyện quái dị hiểm nguy, sợ Đổng Thủy Tỉnh phải lo nghĩ nhiều, dù sao người thành thật không có nghĩa là kẻ thiếu tâm cơ.
Khi biết sau này trấn nhỏ sẽ có trạm dịch riêng, Đổng Thủy Tỉnh bèn hỏi Trần Bình An địa chỉ gửi thư đến thư viện Sơn Nhai ở Đại Tùy, nói rằng nhất định phải viết thư cho nhóm Lý Bảo Bình. Trần Bình An hơi ngần ngại, cậu biết trạm dịch chỉ chuyên chuyển thư tín gia đình, hơn nữa còn tốn kém không ít bạc trắng tiền tươi. Đổng Thủy Tỉnh hiện giờ đơn thương độc mã, chưa chắc đã gánh vác nổi chi phí này. Nhưng cuối cùng cậu vẫn không nói ra, chỉ thầm ghi nhớ trong lòng.
Đổng Thủy Tỉnh hân hoan ra về. Thằng bé áo xanh chép miệng nói:
- Tên ngốc này xem ra cũng không tệ, ta cứ tưởng hắn định đến tìm lão gia để ăn chực. Nếu hắn dám mở miệng...
Hắn bất giác liếc nhìn Trần Bình An, lời đã đến bên môi lại nuốt ngược vào trong, đoạn nói:
- Vậy thì tôi sẽ dùng lời hay lẽ phải khuyên nhủ, nhất định phải nói đạo lý với hắn, bảo hắn làm người phải biết suy bụng ta ra bụng người.
Trần Bình An mỉm cười, xoa đầu cậu bé áo xanh:
- Làm khó cho ngươi rồi.
Mùng hai Tết, theo phong tục của trấn nhỏ, đây là lúc bắt đầu đi chúc Tết, thăm hỏi thân quyến.
Trần Bình An vốn không có thân thích, bèn dứt khoát dẫn theo hai đứa trẻ đi về phía núi Lạc Phách.
Núi Lạc Phách tọa lạc tại phía Tây Nam đại quận Long Tuyền. Cạnh đó còn có ba ngọn núi với quy mô khác nhau, tuy nhiên thảy đều kém xa núi Lạc Phách, lần lượt gọi là núi Khiêu Ngư, núi Phù Diêu và đỉnh Thiên Đô. Những ngọn núi này đều đã được các thế lực tiên gia bên ngoài Đại Ly thu mua. Vì muốn xây dựng phủ đệ theo phong cách riêng, cho đến trước đêm giao thừa năm ngoái, nơi nơi vẫn rầm rộ thi công, ngày đêm không nghỉ.
Hôm nay, khi ba người Trần Bình An đi ngang qua đỉnh Thiên Đô, ngọn núi cuối cùng cũng đã tìm lại vẻ thanh tĩnh. Trong một năm qua, trên các ngọn núi lớn đã mọc lên san sát những tòa phủ đệ đạo quán, đình đài lầu các, lại có đài ngắm cảnh trên đỉnh núi, cầu treo lơ lửng nối giữa hai ngọn núi... Những kiến trúc nguy nga kỳ lạ vươn lên giữa đại ngàn, khiến người ta không khỏi cảm thán.
Về phần khai phá núi Lạc Phách, hầu như đều do Công bộ Đại Ly bỏ vốn, cộng thêm chủ nhân cũng không có nhu cầu xây dựng thêm, cho nên dù đất rộng núi cao nhưng cảnh tượng lại có phần tịch mịch.
Núi Lạc Phách vốn có Sơn thần trấn giữ mà còn như thế, huống chi là núi Bảo Lục, đỉnh Thải Vân và núi Tiên Thảo, không khí lại càng thêm trầm lắng. Điều này khiến tu sĩ các nhà phụ trách giám sát những ngọn núi lân cận mỗi khi nhìn sang "hàng xóm" đều cảm thấy buồn cười. Có tiền vạn bạc ức để mua núi nhưng lại chẳng tiếc chút tiền mọn để khai sơn phá thạch, chuyện này quả thực quá đỗi hoang đường.
Khi nhóm người Trần Bình An đến gần ngọn núi của mình, Ngụy Bách lại xuất quỷ nhập thần hiện thân. Trần Bình An đưa cho Ngụy Bách một chiếc túi nhỏ, bên trong chứa một viên xà đảm thạch thượng hạng, nhờ y chuyển giao cho con hắc xà hung hãn đến từ núi Kỳ Đôn. Ngụy Bách mỉm cười nhận lấy món tiền mừng tuổi này, hứa chắc chắn sẽ đưa tận tay, tuyệt đối không tham ô.
Trên đường cùng nhau lên núi, Trần Bình An hỏi Ngụy Bách về những chuyện liên quan đến học đường. Ngụy Bách hiển nhiên biết nhiều nội tình hơn Đổng Thủy Tỉnh, liền lần lượt kể lại đầu đuôi. Hóa ra đó là tộc học do Trần thị quận Long Vĩ xây dựng, nhưng lại mở cửa cho tất cả mọi người, hơn nữa không thu bất kỳ khoản học phí nào, ngay cả những đứa trẻ thuộc diện di dân hình đồ của Lư gia cũng có thể vào trường đọc sách. Việc này chẳng khác nào cứu vớt mấy mươi sinh linh, nếu không cũng khó lòng nói trước liệu những đứa trẻ thể chất yếu ớt kia có thể vượt qua mùa đông khắc nghiệt năm ngoái hay không.
Cùng với sự hưng thịnh từng ngày của quận Long Tuyền, có không ít gia tộc từ các châu quận lân cận dời đến đây. Đa phần đều là thế gia vọng tộc không thiếu bạc tiền cũng chẳng thiếu nhân lực, họ vung tiền như nước mua sắm nhà cửa điền sản ở trấn nhỏ và các vùng phụ cận. Những tòa đại trạch ở đường Phúc Lộc và ngõ Đào Diệp hiển nhiên là lựa chọn hàng đầu, cho đến nay ngay cả khu vực ngõ Kỵ Long và ngõ Hạnh Hoa, rất nhiều căn nhà cũ cũng đã lần lượt đổi chủ.
Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, học đường đã thu nhận hơn trăm môn sinh, phu tử dạy học đều là những văn hào đại nho danh vọng hiển hách.
Nói đến đây, Ngụy Bách mỉm cười hỏi:
- Có phải cảm thấy như dùng dao mổ trâu để giết gà hay không? Những văn nhân vốn dĩ cao ngạo tự phụ kia, tại sao lại cam lòng rời xa quê hương chạy đến nơi này chịu khổ, hơn nữa đối tượng mà bọn họ truyền đạo giảng dạy chỉ là một đám trẻ nhỏ?
Trần Bình An gật đầu, hỏi lại:
- Là do Trần thị quận Long Vĩ đã bỏ ra rất nhiều tiền bạc sao?
Ngụy Bách cười ha hả, xua tay nói:
- Cũng không hẳn là chuyện tiền bạc. Trong số phu tử bụng đầy kinh sử kia còn có hai vị Hiền nhân, làm sao có thể là hạng ham hố lợi lộc. Bọn họ là đang khao khát được bước chân vào núi Phi Vân, bởi vì trên núi sắp sửa xuất hiện một nơi thú vị gọi là thư viện Lâm Lộc.
Cậu bé áo xanh đứng bên cạnh ngắt lời:
- Lúc trước ngươi nói mình ở núi Phi Vân, chẳng lẽ là làm tạp dịch trong thư viện Lâm Lộc đó sao?
- Cút, cút, cút, sang một bên mà hóng mát, ta và lão gia nhà ngươi đang bàn luận đại sự.
Ngụy Bách phất tay xua đi, đoạn quay sang nói với Trần Bình An:
- Thực ra đến kẻ mù cũng nhìn thấu được, dã tâm của Đại Ly vô cùng to lớn, thư viện Lâm Lộc rõ ràng là muốn ganh đua với thư viện Sơn Nhai của Đại Tùy. Một khi đại quân Đại Ly thuận lợi nam hạ, nhà họ Cao của Đại Tùy tan nát cửa nhà, ngoài thư viện Quan Hồ ra, suất đứng trong hàng ngũ bảy mươi hai thư viện Nho gia tại Đông Bảo Bình Châu chắc chắn sẽ thuộc về thư viện Lâm Lộc. Vì vậy, nhập học tại thư viện Lâm Lộc càng sớm, cơ hội trở thành "tòng long thần tử" lại càng cao. "Tòng long" và "cận long", tuy chỉ sai khác một chữ nhưng địa vị lại cách biệt một trời một vực. Chẳng còn cách nào khác, kẻ sĩ muốn thi triển hoài bão, trị quốc an dân, ắt phải có một chỗ đứng nơi triều đường, bằng không hết thảy chỉ là bàn luận suông trên mặt giấy. Dĩ nhiên, nếu không thể chen chân vào chốn quan trường, lùi lại một bước để giữ mình trong sạch, dốc lòng học vấn, truyền đạo giảng dạy, giáo hóa dân chúng, dẫn dắt phong khí một phương cũng là chuyện tốt. Có điều, so với chốn quan trường thì sẽ tịch mịch hơn đôi phần.