Sau khi Trần Bình An hoàn toàn hôn mê, tại cầu thang nối giữa tầng một và tầng hai, thằng bé áo xanh cuối cùng cũng buông cánh tay cô bé váy hồng ra. Cô bé lập tức chạy như bay lên lầu, gương mặt đầm đìa nước mắt, khóc lóc trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ lem luốc. Nàng vừa bắt mạch cho Trần Bình An, kiểm tra tình trạng thần hồn, vừa quay đầu nức nở oán trách:
- Tại sao ngươi lại cản ta? Cái đồ vong ân phụ nghĩa, lòng lang dạ sói... Nếu lão gia có mệnh hệ gì, ta sẽ liều mạng với ngươi...
Thằng bé áo xanh sắc mặt trầm như nước:
- Bảo ngươi là đồ ngốc quả không sai. Nếu hấp tấp quấy rầy luồng khí tức đang vận chuyển trong người Trần Bình An, ngươi sẽ bị kiếm khí kia coi là kẻ địch. Chẳng những bản thân ngươi bị đánh cho hồn phi phách tán, mà còn làm lỡ thời cơ chứng đạo của hắn, không chừng còn hại chết hắn luôn. Vốn là một đại cơ duyên, suýt chút nữa đã bị ngươi biến thành tai họa.
Cô bé váy hồng đau lòng nghẹn ngào:
- Cả người lão gia đều là máu, lão gia sắp không xong rồi. Lần này ngươi vừa lòng rồi chứ? Ta không có ngốc! Ngươi vốn dĩ vẫn luôn thèm muốn xà đảm thạch của lão gia, lão gia thật không nên dẫn ngươi về đây. Cái đồ không có lương tâm, lão gia đối xử với chúng ta tốt như thế...
Thằng bé áo xanh khẽ nhún người, ngồi xổm trên lan can trúc xanh, bực dọc nói:
- Trần Bình An sống hay chết không phải do ngươi quyết định. Với chút đạo hạnh mèo cào của ngươi thì am tường được cái thá gì.
Tiếng khóc của cô bé váy hồng nhỏ dần, bởi nàng phát hiện hai luồng khí tức ban đầu trong cơ thể Trần Bình An, tuy có vẻ hỗn loạn và dồn dập, nhưng lúc này đã dần dần bình ổn trở lại. Giống như sơn thủy tương phùng, lúc đầu dòng nước va vào đá tảng bắn lên ngàn cơn sóng dữ, không ngừng xao động, tình thế hung hiểm khôn lường, nhưng theo thời gian trôi qua lại trở nên tĩnh lặng. Hồn phách thần ý vốn run rẩy kịch liệt vì đau đớn cũng được vỗ về, từ tiếng kêu gào thê lương chuyển thành tiếng nức nở trầm thấp.
Trần Bình An chìm vào giấc ngủ sâu, gương mặt đen nhẻm vốn đang vặn vẹo dữ tợn cũng từ từ giãn ra, cuối cùng bình thản như hài nhi đang ngủ say trong tã lót.
Cô bé váy hồng mừng rỡ, lau nước mắt trên mặt, thấp giọng nói với thằng bé áo xanh:
- Lão gia không sao rồi, thật sự là đang ngủ.
Thằng bé áo xanh đảo mắt trắng dã, đứng dậy, xem lan can như đường bằng mà thong dong đi dạo.
Trần Bình An vừa ngất đi, cô bé váy hồng liền mất hết chủ kiến, đành phải cầu cứu thằng bé áo xanh:
- Kế tiếp chúng ta phải làm sao đây?
Thiếu niên áo xanh đi tới đi lui trên lan can, trầm ngâm không nói. Thực ra hắn cũng chỉ biết đại khái, không dám đoán bừa nên đối đãi với Trần Bình An thế nào cho phải.
Hắn quả thực có nhòm ngó xà đảm thạch của Trần Bình An, nhưng nếu nói hắn thừa cơ đục nước béo cò, bỏ đá xuống giếng, thì đã quá xem thường vị hảo huynh đệ của Ngự Giang thủy thần này rồi. Hắn thà đường đường chính chính dùng một quyền đánh chết Trần Bình An, đoạt lấy đống xà đảm thạch chất cao như núi nhỏ kia, chứ tuyệt đối không làm chuyện lén lút. Xông pha giang hồ phải trọng đạo nghĩa, đây là quy củ mà hắn luôn tuân thủ.
Có lần vị huynh đệ thủy thần kia say mèm, đã nói với hắn một câu đầy vẻ triết lý: "Đạo nghĩa giang hồ không cần quá nhiều, nhưng nhất định phải có một chút. Nếu không nói đạo nghĩa, cho dù là chân long, sớm muộn gì cũng chết đuối giữa chốn giang hồ mà thôi."
Tâm thần thiếu niên áo xanh bỗng nhiên rúng động, ngay sau đó trước mắt tối sầm lại. Hắn ngẩng đầu lên, phát hiện một vị tiên nhân áo trắng đang đứng bên cạnh, vẻ mặt ôn hòa mỉm cười nhìn xuống mình.
Ngụy Bách mỉm cười nói với thiếu niên áo xanh:
- Tiểu thủy xà, ngươi không nhân cơ hội hạ thủ với lão gia nhà mình, thật khiến ta bất ngờ đấy.
Thiếu niên áo xanh ghét nhất là gương mặt tươi cười tuấn tú của kẻ này, dường như hai người sinh ra đã xung khắc, nhất là khi Ngụy Bách dùng giọng điệu bề trên để chế nhạo hắn. Hắn không nhịn được mà mắng nhiếc:
- Ban đầu lão tử không giết sạch cả nhà ngươi, đúng là hối hận đến xanh ruột!
Tay áo rộng của Ngụy Bách phất phơ, y tiêu sái nhảy xuống lan can, nhẹ nhàng vỗ đầu thiếu niên áo xanh một cái, cười ha hả nói:
- Thật là nghịch ngợm.
Một cái vỗ nhìn như hời hợt, lại khiến hai chân thiếu niên áo xanh xoạc ra, trượt chân ngồi phịch xuống thanh lan can, đau đến mức hắn phải ôm hạ bộ, nhe răng trợn mắt. Nếu đổi lại là nơi khác, dù là núi đồng vách sắt cũng sẽ bị hắn ngồi sụp, nhưng lầu trúc nhỏ này lại kiên cố vững chắc một cách dị thường.
Ngụy Bách ngồi xuống bên cạnh Trần Bình An, nắm lấy cổ tay cậu, thấy mạch tượng đã ổn định, đây chính là một điềm lành.
Cô bé váy hồng thấp giọng hỏi:
- Ngụy tiên sư, bên ngoài trời lạnh, có cần đưa lão gia vào trong nhà không?
Ngụy Bách mỉm cười bảo:
- Ngươi vốn thuộc giống giao long, bẩm sinh đã chẳng ngại nóng lạnh, nên cảm giác không rõ rệt. Thực ra lầu trúc này có một ưu điểm, chính là đông ấm hạ mát. Dẫu là người phàm, giữa trời tuyết lớn có trút bỏ xiêm y đứng trong lầu cũng chẳng lo giá rét xâm nhập gân cốt. Cứ để lão gia nhà ngươi nằm đây mà ngủ, đừng nên lay động.
Cô bé váy hồng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cúi người tạ ơn Ngụy Bách.
Ngụy Bách không để tâm chuyện đó, cười hỏi:
- Trần Bình An có mang theo y phục sạch để thay không?
Cô bé váy hồng lắc đầu đáp:
- Chuyến này lão gia lên núi chắc không định ở lâu, trong gùi không có y phục dự phòng.
Ngụy Bách nhíu mày, nhìn y phục trên người Trần Bình An như vừa ngâm trong bể máu, nếu để hắn tỉnh lại vẫn mặc bộ dạng này thì thật không ổn, bèn đề nghị:
- Các ngươi hãy vào trấn nhỏ mua vài bộ, hoặc về ngõ Nê Bình lấy cũng được, đi nhanh về nhanh. Chắc không bao lâu nữa Trần Bình An sẽ tỉnh lại.
Cô bé váy hồng "vâng" một tiếng, định bụng rời đi.
Ánh mắt thằng bé áo xanh trầm xuống, nhìn chằm chằm Ngụy Bách:
- Ta không tin ngươi.
Ngụy Bách ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:
- Vậy ngươi cứ ở lại đây.
Thằng bé áo xanh ném cho cô bé váy hồng một thỏi vàng:
- Ngoài mua y phục mới cho lão gia, cũng sắm mấy bộ cho hai chúng ta nữa.
Cô bé váy hồng cười đáp:
- Ta không cần đâu.
Thằng bé áo xanh nghiêm mặt nói:
- Ta chỉ khách sáo với ngươi một chút thôi.
Cô bé váy hồng hơi chạnh lòng, nhanh như cắt rời khỏi lầu trúc, sau đó chạy như bay xuống núi.
Thằng bé áo xanh ngồi yên trên lan can, quay lưng về phía Trần Bình An đang nằm dưới đất và Ngụy Bách, tâm tư đầy vẻ phức tạp.
Trần Bình An ngủ mê mệt suốt một ngày một đêm mới tỉnh lại. Sau khi tắm rửa thay y phục sạch sẽ, cả người hắn tinh thần khoan khoái lạ thường. Hắn không mang giày cỏ, cứ thế để chân trần đứng nơi hành lang tầng hai của lầu trúc, lòng bàn chân phủ một lớp chai dày cứng như sắt đá. Những vết chai ấy, sớm nhất là từ thuở nhỏ bị giày cỏ thô ráp mài ra, sau lại trải qua đá núi cát sỏi, cỏ cây gai góc bao năm tháng mà dần dày thêm. Trên búi tóc vẫn cài cây trâm bạch ngọc kia, bên trên có tám chữ nhỏ do chính tay hắn tỉ mỉ khắc lên. Hắn ôm thanh kiếm gỗ hòe trước ngực, phóng tầm mắt nhìn về phương nam xa xăm, thần sắc có chút ngẩn ngơ.