Tiết trời cuối năm lạnh lẽo, con đường đất chật hẹp trong ngõ Nê Bình đã bị cái rét hun đúc đến mức đanh lại, cứng như đá.
Trần Bình An hít sâu một hơi khí lạnh, nhìn bóng lưng cao lớn phía trước, khẽ gọi:
- Lý đại ca.
Lý Hi Thánh không ngoảnh đầu lại, chỉ mỉm cười trấn an:
- Đừng lo lắng, ta có thể ứng phó được. Cho dù ta không phải đối thủ của hắn, trấn nhỏ này vẫn có quy củ riêng, sẽ không để hắn tùy ý làm loạn.
Tào Tuấn bật cười chế nhạo:
- Ngươi đang nói đến triều đình Đại Ly hay là Nguyễn Cung của Binh gia? Nếu là Đại Ly, ta khuyên các ngươi nên sớm từ bỏ hy vọng đi, hoàng tộc họ Tống nếu thực sự có khí phách thì đã chẳng làm con rùa rút đầu. Còn về Nguyễn Cung, hừ, để ta gợi ý một chút, các ngươi cứ việc mỏi mắt chờ mong đi.
Tào Tuấn nheo mắt quan sát Lý Hi Thánh. So với kẻ chỉ giữ được vẻ ngoài trẻ trung như hắn, đối phương lại là một thanh niên thực thụ, điều này khiến hắn cảm thấy không thoải mái chút nào. Ngón cái của hắn tì lên chuôi đoản kiếm bên hông, hờ hững nói:
- Thật sự muốn đánh sao? Có đôi khi chịu thiệt một chút cũng là chuyện tốt, biết đâu sau này lại thấy đó là họa phúc tương y.
Lý Hi Thánh mỉm cười đáp:
- Ngươi đã nói đạo lý của mình đều nằm trong vỏ kiếm, vậy ta cũng muốn lắng nghe một phen.
- Nghe nói trước đây động tiên Ly Châu cấm tuyệt pháp thuật, nay động tiên tan vỡ rơi rụng, mới chỉ một năm mà ngươi đã bước chân vào Trung Ngũ Cảnh, quả thực không tệ.
Ánh mắt Tào Tuấn lộ vẻ tán thưởng, nhưng rất nhanh đã lắc đầu đầy tiếc nuối:
- Đáng tiếc thay.
Lý Hi Thánh đưa một tay ra hiệu:
- Mời.
Tào Tuấn cười rộ lên:
- Đúng là ếch ngồi đáy giếng, chẳng biết trời cao đất dày là gì. Nể tình chúng ta không phải tử địch, ta sẽ đè thấp cảnh giới xuống một chút, tránh cho trận chiến đầu tiên trong đời ngươi lại thua đến mức không cam lòng.
Lý Hi Thánh mỉm cười không đáp lời.
- Đợi đến khi ngươi ra khỏi miệng giếng, sẽ nhận ra một nhân vật như ta hoàn toàn xứng đáng với...
Mũi chân Tào Tuấn khẽ nhún, thân hình khom xuống lao vút về phía trước, tiếng cười sảng khoái vang vọng. Một khi đã quyết định ra tay, khí thế của vị kiếm khách trẻ tuổi vốn luôn treo nụ cười trên môi đột ngột biến đổi, câu nói tiếp theo vang lên giữa con ngõ chật hẹp:
- ... hai chữ “hiền hậu”.
Một luồng bạch quang rực rỡ bùng nổ, kiếm khí cuồng bạo tuôn trào, trong nháy mắt đã lấp đầy ngõ nhỏ. Thân pháp Tào Tuấn quá nhanh, khiến bóng dáng hắn như hòa tan vào luồng sáng ấy, khó lòng nắm bắt. Cảnh tượng này tựa như cơn lũ dữ tràn về sau trận mưa lớn nơi khe núi, lấy con ngõ làm lòng sông, điên cuồng dội thẳng về phía nhóm người Lý Hi Thánh đang đứng ở hạ du.
Giữa một mảnh trắng xóa, trong dòng thác kiếm khí cuồn cuộn, thấp thoáng thấy được một vệt hào quang tuyết trắng ngưng tụ, tựa như một con cá trắng lặng lẽ bơi lội giữa dòng trường giang.
Kiếm khí ngưng trệ. Lý Hi Thánh dường như khoan thai nghiêng mình, phất tay áo rộng, hướng về phía đoản kiếm như cá trắng kia, sau đó chuẩn xác nắm lấy cổ tay cầm kiếm của Tào Tuấn một cách nhẹ nhàng.
Tào Tuấn khẽ nhếch môi, buông lỏng ngón tay. Đoản kiếm vốn chỉ còn cách ngực Lý Hi Thánh một thước, bỗng chốc rít lên một tiếng xé gió, đâm thẳng vào tim đối phương.